Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 31

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:10:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khách sạn là do công ty đặt sẵn nên chỉ một giường, lúc đó cô nghĩ đến việc , nhưng bàn bạc để ở phòng riêng thì tuyệt đối sẽ đồng ý , còn hai đứa nhỏ thể nào mà để bọn trẻ ngủ một , an .

 

"Ở đây lớn nếu là em sẽ âm thầm mua thêm một cái giường mang đây .", Cô ba đàn ông trong phòng, nheo nheo đáng thương .

 

"Để sai trợ lý mua thêm một cái chăn dày mang đây."

 

Cô tò mò hỏi: "Làm gì?"

 

"Cho hai đứa nhỏ ngủ."

 

Lục An Tràm nhảy dựng lên: "Sao? Để con ngủ đất?"

 

Hai thằng bé ba đỡ trán, thế là Mai Cẩn Đồ lên tiếng : "Không , ngủ ở trải thêm chăn cũng ấm mà vả cũng mềm sẽ đau lưng."

 

Mai Cẩn Thừa cũng phụ hoạ với : "Dạ đúng , sàn cũng rộng hai em con cũng nhỏ mà, trải cạnh giường ba cũng dư sức em con lăn lộn."

 

Nhìn thấy hai đó nhỏ hiểu chuyện mà cô rưng rưng nước mắt, kiềm đến ôm lấy đầu hai đứa nhỏ, sẵn trớn nên trao mỗi đứa một nụ hôn trán.

 

"Sao ngoan như ."

 

Hai em hôn giật , trợn mắt âm thầm , cúi đầu khẽ lén lút liếc ba thông qua cánh tay đang ôm của , toi mặt ba u uất , xong , xong đời !

 

"Mẹ!"

 

Lục An Tràm tiếng hét của hai đứa cho hết hồn mà buông tay : "Hai đứa gọi lớn tiếng thế?"

 

Mai Cẩn Thừa lườm mắt lên, c.ắ.n răng nhỏ: "Con là tụi con ngày lớn , ơn đừng hôn em con ?"

 

"Làm ? Mẹ hôn một cái mà hai đứa con quá lên thế?"

 

Mai Cẩn Đồ liếc ba một cái, đó rời mắt gượng với : "Mẹ đừng quên ba đang lưng đấy."

 

Nghe hai đứa con thì thầm nhắc nhở, sống lưng cô lúc mới cứng đờ, âm thanh gì đằng cả vì thế mà càng khiến sống lưng cô cảm thấy ớn lạnh, ánh mắt đáng thương của hai đứa nhỏ cô, bất giác cô giật giật khoé môi từ từ xoay .

 

"A em quên mất là tổ trưởng dặn hiện giờ tập hợp để bàn một chút về công việc..."

 

"Bước đây."

 

Bị cắt ngang lời , cô nuốt ngược lời trong, mắt lén tự chủ mà l.i.ế.m nhẹ môi, đôi chân di chuyển đến như rùa bò.

 

Chỉ cách ba bước chân thì bàn tay mạnh mẽ túm lấy tay cô kéo mạnh đến, còn kịp hô lên một tiếng giật mà cô yên vị đùi .

 

Hai thấy cảnh than thở trong lòng, bàn tay nhỏ tự động đưa lên che khuất mắt .

 

Thấy hai thằng bé hành động đó cô liền dậy nhưng ghì c.h.ặ.t buông, cô ngượng ngùng nâng mắt : "Con ở đây mà gì thế?"

 

Mai Cẩn Nghiêu cúi đầu xuống, hôn chụt lên môi cô hai cái, ánh mắt thâm thúy cô: "Anh , em hôn hai thằng con trai đó, trừ chồng em ."

 

Thấy ghen tuông với con cô bĩu môi, miệng lẩm ba lẩm bẩm: "Rõ ràng là kết tinh trong gieo , cũng ghen tỵ"

 

"Có gan thì lớn .", Mai Cẩn Đồ nhíu mày cô.

 

Biết nguyên nhân khi xưa thành như đau lòng, một khi nhớ đến thì thôi, còn nhớ trái tim cô khác gì kim đ.â.m từng cái đ.â.m đau đớn. Lục An Tràm áp mặt bên n.g.ự.c trái , tai lắng nhịp tim của đang đập từng nhịp nhàng, cảm thấy nó vô cùng giống như con , lạnh lùng, yên tĩnh đến vô vị.

 

"Được hôn sẽ cho thấy."

 

Nghe câu đó mày nhăn , răng nghiến : "Còn ?"

 

Tay cô vòng qua cổ , đầu ngửa lên, dẫu môi : "Rồi, , .", Để cho yên tâm cô ôm lấy mặt hôn lên môi chụt chụt liên tục, đến khi thấy lông mày giãn thì cô hì hì mới dừng hôn nữa.

 

"Được nào?", Cô vui vẻ vuốt n.g.ự.c .

 

Người Mai Cẩn Nghiêu liền dễ chịu, tuy lớn tiếng nhưng thấy nét mặt nhẹ nhõm của là cô đoán ngay, thế cô đặt chân xuống sàn rời khỏi .

 

"Em việc , bái bai nhé, đói thì ăn cần đợi em, em ăn chung với công ty . Gần chiều sẽ mặt ở đây."

 

Cô cầm cái thẻ nhân viên đeo , đó cầm máy ảnh lên, đưa tay vẫy hai đứa nhỏ: "Hai em tự chơi , đây."

 

"Vâng, cần lo cho con ."

 

Lục An Tràm , mắt qua , thấy cũng cô nhướng mày: "Anh cũng nên việc của , g.i.ế.c c.h.ế.t cái thời gian em bên cạnh.", Nói xong cô đóng cửa .

 

Mai Cẩn Nghiêu cũng lôi máy lop top việc, lâu lâu mắt giương lên hai đứa đang chơi xếp hình ở đó, yên tâm mới rũ mắt màn hình.

 

Sau năm phút cuộc họp trong phòng diễn , cả đám cổ đông khán phòng nâng mắt lên màn hình lớn phía , đồng loạt đợi sự xuất hiện của chủ tịch, màn hình lớn "tít" một cái, gương mặt lạnh lùng liền hiện lên, cả phòng họp đồng thanh lên tiếng.

 

"Chủ tịch!"

 

Mai Cẩn Nghiêu mặt mày nghiêm túc lên, cất giọng: "Bộ phận thiết kế thành việc mà giao ?"

 

"Thưa chủ tịch xong, hiện tại mẫu in , khi tan họp sẽ gửi qua mail cho ngài xem xét."

 

"Ừ."

 

Người khác báo cáo những chuyện liên quan việc quan trọng gần đây: "Hiện tại nhiều công ty mượn danh tiếng của Châu Tinh mà phát triển lên ít."

 

Mai Cẩn Nghiêu lạnh lùng , mắt sắc lạnh chằm chằm màn hình, như đang nghĩ sâu xa chuyện nào đó.

 

 

 

Chuyện ngày một ngày hai, đa phần tiếng tăm của Châu Tinh quá mạnh, nên cũng nhiều công ty lớn bé lợi dụng danh tiếng của để thăng tiến trong công việc của , điều vẫn thể xử lý , xử lý, nhưng thì khá rắc rối cho nên để bọn họ tung hoành một thời gian , để đó lập tức đạp một liền sập cả đám vô phế đó.

 

"Tuỳ cơ ứng biến."

 

Nghe chủ tịch thế thì chỉ thể gật đầu, bỗng một trong khán phòng : "Chủ tịch đang đồn đại là ngài còn tồn tại cõi đời nữa, công ty chắc đang cho ai phía nắm giữ, vì tiết lộ sự của ngài cho nên mấy năm nay thấy một tấm ảnh nào của ngài xuất hiện tạp chí, trong khi đó mỗi tạp chí Châu Tinh đề xuất thị trường đều thấy mặt của chủ tịch cho nên vì thế mà khiến cư dân đang truyền tai đồn đại."

 

Nói xong thì khán phòng cũng hết sức là dè dặt, đáy mắt khó đoán của chủ tịch khiến trong phòng sợ hãi kém.

 

"Trời ơi, thật là, nơi xem rõ ràng là xếp sai."

 

"Em thấy ? Chỗ chỉ dẫn sẵn trong , màu sắc hình tương đồng với , nên xếp đúng vị trí nó ."

 

Hai em tranh luận vì mảnh xếp hình, là ba đang họp nên tiếng vọng lớn.

 

Không khí đang yên tĩnh, chằm màn hình nghiêm túc để chủ tịch gì đó, nhưng chủ tịch đó là tiếng trẻ con đang tranh chấp với vụ việc, cả cổ đông trong phòng họp lóe mắt mà tò mò chăm chú thôi.

 

"Đồ Thừa im lặng.", Mai Cẩn Nghiêu lạnh giọng nhắc nhở.

 

Hai em đang tranh cãi nhất thời xong liền im bặt, câu "đồ thừa" từ miệng ba gọi dấu phẩy cách ở giữa hai em đang chuyện im lặng mà co khoé môi .

 

Nhất thời khí cả hai bên đều lặng thinh, Mai Cẩn Nghiêu rời mắt trả lời màn hình, lạnh lùng : "Chuyện đó trong công việc các cần bận tâm đến cứ lo bổn phận trong công ty của ."

 

Cả đám gật đầu, nhưng vẫn còn mơ hồ rõ chủ tịch chuyện với ai, nhưng một ai dám lên tiếng hỏi, giọng trẻ nhỏ cứ lẫn quẩn trong đầu tất cả những trong phòng họp, họ còn đưa mắt âm thanh truyền tai nhỏ.

 

Mai Cẩn Nghiêu híp mắt, giọng sắc lạnh cảnh cáo: "Những chuyện trong phạm vi công việc thì nhất đừng nên tò mò đến nó."

 

Nghe xong cả phòng bất động thời khắc màn hình cũng tối đen , mỗi ai nấy cũng lắc đầu thở nhẹ nhõm.

 

"Xin tụi con ba đang họp.", Hai em nghiêm chỉnh mà xin .

 

Mai Cẩn Nghiêu lắc đầu: "Không , hai đứa tiếp tục chơi ."

 

Bỗng thấy hai đứa nhỏ chần chừ định gì đó, đành lên tiếng hỏi: "Còn chuyện gì?"

 

"Cái đó... Ba thế nào gọi chữ Đồ phẩy một cái hẳn là Thừa, hoặc ba gọi Thừa, Đồ cũng chứ tại ba thích gọi tên chúng con cùng một âm như ."

 

Mai Cẩn Nghiêu dựa đầu giường, nhàn nhã : "Con tên gì?"

 

"Cẩn Đồ."

 

"Cẩn Thừa."

 

"Như chẳng đồ thừa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-31.html.]

 

Sau đó hai đồng thời trở với bộ xếp hình của , coi như chuyện từng thảo luận .

 

Mai Cẩn Nghiêu nhướng mày, môi cong nhẹ lên.

 

...

 

"Những tấm ."

 

Nghe tổ trưởng đ.á.n.h giá cô khẽ.

 

Trịnh Vãn Phương hậm hực con trai bên cạnh, cô tập trung với việc của nên sơ ý đổ cái chân đỡ máy ảnh.

 

"Làm thế?", Tổ trưởng nhíu mày, cho chạy đến chỉnh sửa chỗ : "Tập chung , thứ ở đây đồ rẻ tiền."

 

Nghe tổ trưởng mắng Trịnh Vãn Phương cúi đầu xin , ngước mắt vô tình chạm với đối diện.

 

"Được , nghỉ ngơi ăn cơm thôi."

 

Lục An Tràm thấy cô lườm , cô liền rời mắt , bỏ cái máy ảnh qua một bên cẩn thận, mới theo chân khách sạn.

 

Nhìn đồ ăn bàn cao lương mỹ vị gì, nhưng cũng tạm chấp nhận , cô xuống cũng bàn ăn với , nhưng đầu suy nghĩ vu vơ ba con họ ăn gì , do cô mãi mê quá lâu đến tiếng gọi , cô hồn ngẩng đầu lên.

 

"Mọi gì?"

 

"Ở đây bạn trai, còn thấy nào đưa An Tràm đến công ty, cô còn trẻ xinh như vẫn còn tìm đối tượng ?"

 

Lúc Minh Thành mới dừng tay , mắt chằm chằm cô gái, nóng lòng trông chờ thôi.

 

Lục An Tràm : " bạn trai nhưng ..."

 

"Trời ơi thật ?"

 

Minh Thành xong cong môi đến tận mang tai, ý trêu đùa lên tiếng: "Anh vẫn đối tượng đây, nếu em ngại thì chúng thử hẹn hò, em thấy thế nào?"

 

Lục An Tràm định giải thích thì cắt ngang lời cô.

 

"Cậu với chị Trịnh hẹn hò ?"

 

"Ai thế? Chúng chỉ là bạn bè thiết một chút thôi."

 

"Thế mà lúc đầu còn tưởng hai đang bên , giờ mới đó."

 

Nghe bác quan hệ mặt , Trịnh Vãn Phương c.ắ.n răng, siết c.h.ặ.t cái muỗng trong tay .

 

 

 

Lục An Tràm thở dài trong lòng, thôi cũng quá quan trọng, cô thì cũng lợi ích gì.

 

Mặt trời cũng lặn xuống, Lục An Tràm phòng , ở gần phòng quanh đây đều là đồng nghiệp của cô, do khách sạn cách ấm nên nên cũng đỡ lo phần nào, lén lút xung quanh thấy cô mới rón rén mở cửa phòng.

 

"Mẹ!"

 

Mai Cẩn Nghiêu cũng để lop top qua một bên, giương mắt cô.

 

Lục An Tràm sờ đầu hai đứa nhỏ: "Hôm nay ngoài chơi ?"

 

"Dạ , ba thì việc, tụi con chỉ chơi xếp hình thôi. Vừa chú Từ cũng đem thức ăn đến, ba và em con cũng ăn ."

 

"Giỏi.", Cô lên bước bên chỗ , xấp giấy ngay ngắn cô khẽ vươn tay chỉnh : "Nghe lời nhỉ, bảo việc là cả ngày luôn."

 

Mai Cẩn Nghiêu bắt lấy tay cô, kéo cô đến lên đùi , ung dung ôm trọn cái eo nhỏ, tay vươn lên tỉ mỉ vén tóc cô tai: "Có đói ?"

 

"Không đói , nãy em ăn với .", Nói cô cầm áo ngửi ngửi mùi , bất giác nhíu mày: "Ôi hôi quá, em tắm mới ."

 

Anh giữ cô , đưa mũi sát đến cổ cô để ngửi, đó : "Anh ngửi gì, ngoài mùi sữa tắm hoa lan em."

 

Không tin cô ngửi : "Mũi gì thế, rõ ràng mồ hồi chua lè như mà."

 

Lục An Tràm ngoái đầu , vọng lên: "Tiểu Đồ với tiểu Thừa tắm , sẽ chuẩn đồ cho hai con."

 

Hai xong liền dẹp sạch đồ chơi bàn, mới chạy thẳng phóng tắm.

 

"Được , thả em xuống em lấy quần áo cho con."

 

Mai Cẩn Nghiêu bẹo hai má cô, mới buông tay thả .

 

Cô nhíu mày xoa hai bên má , khẽ lẩm bẩm trong miệng mở vali lấy đồ.

 

Đợi hai thằng bé tắm xong , Mai Cẩn Nghiêu cầm đồ tay theo lưng cô phòng tắm.

 

Lục An Tràm treo đồ ngủ lên, xoay chốt cửa , qua thấy bóng dáng ai trong phòng tắm cô giật định hét lên, nhưng kịp bịt miệng .

 

"La cái gì?"

 

Cô trợn mắt gỡ bàn tay xuống: "Sao đây?", Cô ngơ phía cửa.

 

"Đương nhiên là tắm."

 

"Anh ngoài.", Lục An Tràm ý đồ ý nhất quyết đuổi .

 

Mai Cẩn Nghiêu cởi quần, thản nhiên đáp: "Tắm hai đỡ mất thời gian."

 

Thấy kéo quần xuống cô lập tức , tay chỉ phía : "Anh ấu trĩ thế, mau ngoài cho em."

 

"Em còn lớn tiếng để hai đứa nhỏ bọn chúng sẽ em."

 

Cô á khẩu , nhất thời im lặng tay chân luống cuống nên gì, thì chợt đằng cánh tay ôm lấy cô.

 

Mai Cẩn Nghiêu ôm cô từ phía , môi kê sát tai, giọng nỉ non: "Anh giúp em tắm."

 

Cả cô cứng đờ, cảm nhận m.ô.n.g thứ gì do cọ nhẹ, tuy cô nhưng cũng nó là thứ gì.

 

Hai đang trải chiếc chăn xuống, đột ngột thấy ba bế tay từ phòng tắm , gương mặt đỏ bừng, hai sợ hãi buông chiếc chăn chạy đến.

 

"Mẹ thế ba?"

 

Cô giật trả lời như thế nào, mắt khẽ nhướng lên trừng lớn, răng nghiến kêu ken két.

 

Mai Cẩn Nghiêu đặt cô lên giường, xoay qua với bọn trẻ: "Mẹ ngâm nước lâu nên chân tê."

 

Nghe dối bọn trẻ cô giật giật khoé môi: " , chân tê."

 

"Vậy để con bóp chân cho ."

 

"Không cần .", Cô tươi nghiêng mặt qua gượng : "Để ba con ."

 

Thế là hai em lủi thủi đến trải chăn , Lục An Tràm đưa mặt xuống, cô khẽ dậy: "Cần ba phụ gì ?"

 

"Không cần, tụi con ."

 

Được ba chuẩn hai chiếc gối mềm và hai cái gối ôm nhỏ, cái chăn cũng hết sức mềm mại, nên lên thoải mái: "Chúc ba ngủ ngon."

 

"Được, hai đứa ngủ ngon.", Cô vươn tay tắt đèn căn phòng bỗng tối , bàn tay ở liền kéo cô ôm lòng.

 

"Vợ, ngủ ngon.", Anh cọ mặt gáy cô, khẽ thì thầm.

 

Cô ngửa mặt qua mũi khẽ hừ một tiếng.

 

Mai Cẩn Nghiêu cong môi: "Lần sẽ nhẹ."

 

"Câm miệng, ngủ ."

 

"Được ."

Loading...