Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 30

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:09:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

như cô dự đoán, xong liền ngó ngàng đến cô, đến chuyện cũng .

 

Lục An Tràm ăn mà liếc mắt lên, đột nhiên thấy lên cô hốt lên vội theo, đó chạy nhảy lên lưng .

 

"Đi xuống.", Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày ngoái đầu cô.

 

"Không xuống."

 

Hai em thấy ba như thế cũng quan tâm, vẫn bình thản ăn phần đồ của .

 

Anh gỡ tay cô nhưng dính như keo, gằn giọng: "Có xuống ?"

 

Lục An Tràm cương quyết lắc đầu, tay câu c.h.ặ.t lấy cổ : "Em, , xuống!"

 

"Anh cho em cơ hội cuối cùng, bước xuống thì hôm nay đừng hòng đến công ty."

 

Nghe cảnh cáo cô vẫn giả ngơ, hai chân bắt chéo quấn thắt lưng buông.

 

"Anh hẹp hòi thế, em chỉ nửa tháng thôi mà, xong việc em sẽ về luôn giận hờn thèm chuyện với em chứ."

 

"Nửa tháng?", Mai Cẩn Nghiêu lạnh: "Dẫn theo."

 

Lục An Tràm xong liền choáng váng cả đầu: "Hai đứa nhỏ thì ?"

 

"Cũng theo."

 

Cô trầm mặc, thì dẫn theo nhà , chỉ là ảnh hưởng đến những trong công ty thôi, nếu lén lút bỏ ba con họ ở khách sạn cũng .

 

" em thể chơi cùng và con ."

 

"Tối em ngủ bên cạnh là ."

 

Lục An Tràm âm thầm thở dài trong lòng, cô rời khỏi : "Được .", Nếu đồng ý chắc cô với giận dỗi với mất.

 

Cuối cùng Mai Cẩn Nghiêu cũng cong môi.

 

Cô khẽ lườm nhẹ, xoay mặt qua hai đứa con trai đang ăn: "Tiểu Đồ với tiểu Thừa, hai con chuẩn đồ dùng ngày mai cả nhà chơi."

 

"Vâng.", Cả hai đồng thanh đáp, nhanh nhẹn chạy lên lầu.

 

"Đi đưa em đến công ty."

 

"Không !", Cô kịch liệt đồng ý, cô c.h.ế.t cũng dám xe đến công ty, như chắc cả thành phố đều .

 

Mai Cẩn Nghiêu chau mày : "Từ ngày em một ngày em để đưa đến công ty, với em cảm thấy mắc cỡ ?"

 

"Không ... Anh đừng hiểu lầm.", Do quá nổi bật dám chia sẻ với ai, Lục An Tràm bĩu môi: "Đẹp quá ."

 

"Đi thôi.", Mai Cẩn Nghiêu nắm tay cô.

 

Khi chiếc xe đắt tiền đậu công ty, cô ngoài thấy đang liền mở cửa bước xuống.

 

"Tràm Tràm."

 

"Em .", Cô tình nguyện mà hôn một cái mới mở cửa bước xuống xe.

 

Trịnh Vãn Phương cùng với Minh Thành, cửa xe mở , bước lập tức miệng cô co .

 

"Cô gái nhỏ ngờ gia thế đến , xe giá trị tỷ đô, quả là tầm thường.", Minh Thành cảm thán .

 

Lục An Tràm trao đổi với tổ trưởng: "Chị và ngày mai cứ đến , em sẽ đến chỗ hẹn .", Lý là cô sẽ chung chiếc xe công ty sắp xếp sẵn, do là cô còn dẫn theo nên thể chung , chỉ thể riêng, việc cô dẫn theo nhà cô sẽ .

 

"Được, đủ giờ mặt, khách sạn thì chuẩn sẵn, chỉ cần đến đó thẻ phòng của từng chị sẽ gửi ."

 

Lần đến ba nhiếp ảnh chính cũng việc chung, Lục An Tràm chút đau đầu sắp cho cô cùng với Trịnh Vãn Phương và Minh Thành, nhưng dù cũng miễn cưỡng chấp nhận.

 

"An Tràm."

 

Nghe gọi cô xoay qua: "Tiền bối gọi ?"

 

Minh Thành gượng: "Cứ gọi Thành như ngươi , em gọi tiền bối trông thật xa lạ."

 

trừ: "Đã quen, mong tiền bối thông cảm."

 

"Thôi ... Mời em uống, là vị mới cà phê."

 

Lục An Tràm liếc gương mặt tươi của đối diện, cô , đưa tay nhận lấy: "Hôm nào sẽ trả cho tiền bối."

 

"Không cần, em đừng khách sáo."

 

Minh Thành xoay thì bắt ngờ ai đó kéo , vội đưa mắt qua: "Cậu gì?"

 

Trịnh Vãn Phương ngại ngùng gãi đầu: " mua dư một vé xem phim rảnh tối nay..."

 

 

 

"Tốt thế! Đương nhiên ."

 

Minh Thành vỗ vai Trịnh Vãn Phương: "Mấy giờ?"

 

Cô giật , lắp bắp : "Là.. 8 giờ."

 

"Ok, tối nay sẽ qua rước ."

 

Trịnh Vãn Phương lúc đầu còn đắn đo sợ đồng ý, ngờ chuyện dễ dàng như . Tối nay là cơ hội để cô thổ lộ tình cảm, cho nên cô nắm bắt thời gian mà hai ở riêng.

 

"Mà mấy vé ?"

 

"Hai vé."

 

Minh Thành ngẫm nghĩ một lúc : "Không mấy bán hai vé đó cho , sẽ mời ?"

 

Trịnh Vãn Phương đơ : "Vừa ..."

 

"Đừng mà, thì hôm khác , đãi ăn một bữa, kể cả miễn phí vé xem phim luôn.", Minh Thành đợi cô , mà tiếp: "Hiếm khi việc như , ngỏ lời với em gái Tràm một tiếng , nể tình bạn bè lâu năm giúp một tay ."

 

Nghe hết lời đó, cả Trịnh Vãn Phương sững , cô dám tin những gì , cố gắng lên tiếng hỏi: "Cậu, thích Lục An Tràm?"

 

Minh Thành giấu giếm gì gật đầu: " , là tiếng sét ái tình đó, cho nên hãy giữ bí mật cho đến An Tràm bạn gái ."

 

Trịnh Vãn Phương c.ắ.n răng, tay nắm c.h.ặ.t , đôi mắt run rẩy ngước lên: "Mình Thành... Cậu thấy như thế nào?"

 

"Sao? Ý gì?"

 

"Từ đến nay thích ?"

 

Minh Thành lắc đầu: "Không , mà hôm nay hỏi lạ ?"

 

Đôi môi Trịnh Vãn Phương đỏ bừng, cô nghiến răng nghiến lợi: " thích , là cố ý ?"

 

Nghe xong Minh Thành giật , nhưng cũng tin lắm: "Nói đùa gì đó?"

 

" thích , hai năm , còn thích lâu như thế mà ngu ngốc gì hết. Lục An Tràm đến đây bao lâu tình cảm với cô , đến cả mối quan hệ bạn bè của với cũng nhạt dần, rõ ràng là đến mà, thích , thấy ?"

 

Minh Thành ngờ hôm nay chuyện động trời , qua một lúc phân biệt đây là sự thật, mới nghiêm túc : "Xin giờ chỉ xem là bạn, ý định cùng thêm bước nữa. Cho nên vẫn là bạn thì nhất."

 

Trịnh Vãn Phương xong lắc đầu, xoay , đó bước chân ngày càng nhanh, cô chạy thẳng nhà vệ sinh mới bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-30.html.]

 

lúc Lục An Tràm cũng thì tiếng bên trong, cô khẽ dừng bước mới bắt gặp đang là ai.

 

Trong lúc Trịnh Vãn Phương đang nức nở, thì mắt xuất hiện bàn tay trắng nõn đang cầm tờ khăn giấy, tiếng nhỏ dần , mắt ngước lên mới là ai. Nhìn thích mặt cận cảnh thấy cô .

 

"Không cần cô thương hại."

 

Nghe thế Lục An Tràm thu tay , cô mở vòi nước rửa mặt ngoài, thể để ý đến vẻ mặt của cô , nhận thì cô cũng cần khách sáo gì.

 

Trịnh Vãn Phương đem hai vé xem phim nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay , cô trợn mắt xé rách nó, giận dữ quăng thùng rác, xem phim ? Muốn tỏ tình thì tự mà , tại nhường vé cho họ trong khi đó đây là vé của cô, nực tình cảm hai năm của cô xem là trò đùa.

 

...

 

"Mẹ ơi chơi thế ạ?"

 

Lục An Tràm xếp đồ, : "Ở biển, thích ?"

 

"Biển ?", Hai con mắt sáng rực lên.

 

" việc hai đứa con chơi với ba nha?"

 

Hai cực kỳ lời, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Sao khi dặn dò hai đứa nhỏ xong cô lập tức chạy về phòng: "Cẩn Nghiêu xong ?"

 

Bỗng gầm một tiếng cô giật nảy , thấy tay giữ khoá quần mà mày nhăn , cô chạy lo lắng hỏi: "Sao thế?"

 

"Em gọi lỡ tay kéo trúng thằng nhỏ."

 

Lục An Tràm rũ mắt xuống bật , tay chạm , ngước mắt : "Em xoa sẽ còn đau nữa."

 

Bị bàn tay xoa một cái cứng đờ , nhanh ch.óng bắt tay cô , giọng nguy hiểm : "Nếu em ngại gì cũng em l..m t.ì.n.h ngay lúc ."

 

Cô sợ hãi, lúng túng buông tay : "Thấy đau chỉ ý xoa cho thôi mà."

 

Mai Cẩn Nghiêu đặt tay định đầu cô, lời nửa giả nửa thật: "Vợ nhỏ của , s.ú.n.g giả em nghịch , nhưng s.ú.n.g nước thật em nghịch là mất mạng đấy."

 

"Gì... Gì mà đến mất mạng?", Cô to mắt lờ mờ hỏi .

 

Anh khom nhỏ tai cô: "Nếu em mất mạng giường thì chúng thử một xem ?"

 

Cô kinh ngạc vội đẩy : "Không đùa, em còn đến đó cho kịp giờ nữa."

 

 

 

Lục An Tràm xong, mắt khẽ liếc xuống một nơi, cô ngượng nghịu bước gần tay chạm xuống "rột" một tiếng, kéo khóa quần giúp , đó ngước mắt thấy gợn sóng, thế là cô giả vờ ho nhẹ một tiếng: "Ừ, cái đó... Thôi chúng mau xuất phát."

 

Nhìn cô chạy trối c.h.ế.t, Mai Cẩn Nghiêu xuống đũng quần nhẹ l.i.ế.m môi một cái, nhớ gan lớn của cô , bật một tiếng, nghịch ngợm.

 

Lục An Tràm ở giữa, bên là hai đứa con trai, còn bên trái là chồng , cô nhàn nhã dựa đầu cánh tay của kế bên, mắt hai đứa con trai của , khẽ đùa.

 

"Hai đứa con nhà ai mà trai thế?"

 

Nghe đùa, Mai Cẩn Thừa giỡn theo: "Mẹ sinh thật khéo nhe."

 

"Hừ, rõ ràng là giống như ba con khác gì một khuôn đúc , trong khi đó mang hai đứa chín tháng mười ngày mà sinh giống cái gì của nó cả.", Cô nhíu mày bất mãn .

 

Mai Cẩn Nghiêu gì, híp mắt ba con.

 

"Con nghĩ trong lúc m.a.n.g t.h.a.i nghĩ ngợi đến ba quá nhiều nên sinh hai đứa con giống ba hơn là .", Mai Cẩn Đồ lí nhí .

 

Nghe ai đó lập tức nghẹn họng, cô vẫn biện minh cho bản : "Sao con , ba nghĩ đến nhiều hơn.", Thấy hai đứa nhỏ tin, cô khẽ lắc một cái: "Anh xem đúng ?"

 

"."

 

Cô hất cằm khoái chí : "Hai đứa thấy ."

 

Thế là hai em lắc đầu chỉ lên tiếng xin một tiếng vì hiểu sai.

 

"Ây da con khi m.a.n.g t.h.a.i ba con lo lắng đến mức nào , thì xém tí nữa nghĩ xong , nhưng mà vẫn may là .", Nghĩ đến lúc đó thật vi diệu, nhỏ bé như cô sinh đôi thật tin mà.

 

Mai Cẩn Nghiêu xoa đầu cô: "Đừng nữa ngủ một lát cô bé."

 

"Bé cái gì, con ở đây đó.", Mắt cô trừng lên cảnh cảo gọi bậy bạ.

 

Anh hứng thú nhướng mày: "Vẫn là một cô nhóc thôi."

 

Thấy hai đứa nhỏ che miệng , cô thẹn thùng mà đưa tay nhéo hông , chậm rãi : "Anh bậy đừng trách em."

 

"Mẹ, thật thì con thấy ba cũng đúng, nhiều lúc con thấy ba chăm như chăm con gái ."

 

Khoé môi cô co rút . nhưng suy nghĩ cái gì, vỗ tay hì hì: "Rõ ràng ba con già đúng ? Ôi con chăm vợ như chăm con gái, nhột quá."

 

Đuôi mắt giật vài cái, mắt liếc hai đứa nhỏ một cái, rời xuống đỉnh đầu đang dựa : "Còn già em tin xử em ngay xe ?"

 

Giọng thì thẩm tai, da gà cô nổi lên, cuống cuồng mà nhắm c.h.ặ.t mắt : "Buồn ngủ quá, em ngủ một lát."

 

Cô khẽ qua nháy mắt với hai đứa nhỏ, nhưng hai thằng bé liếc một cái liền ngơ cô, đôi môi mấp máy của cô đang lệnh liền cứng đờ , hai đứa nhỏ nó lơ cô?

 

"Con thấy mắt vấn đề lớn , nên khám sớm thì hơn để về già thì sẽ lắm lỡ như..."

 

"Mai Cẩn Đồ! Con ngậm miệng nhắm mắt ngủ cho ."

 

Nghe cô nghiến răng, khẽ liếc sang cô: "Mắt em ?"

 

"Còn ?", Cô bực bội trừng mắt hai đứa nhỏ.

 

Thấy mắng Mai Cẩn Thừa thích thú lên tiếng: "Anh, em thấy trong thời khắc nhất đừng gì là nhất, đừng quên tật hở tí là ôm cặp bỏ nhà ."

 

Lục An Tràm giật : "Ai cho hai đứa chuyện đó?"

 

"Ồ wow là chú Từ là sự thật , mà lúc đầu tụi con còn tin là thật, nhưng giờ thì tin .", Mai Cẩn Thừa nhe cả hàm răng trắng đều của với , còn âm thầm nhướng mày một cái.

 

Mai Cẩn Đồ nhếch miệng, mặt ngoài cửa xe.

 

Trợ lý Từ đang lái xe âm thanh nhỏ ở đằng suýt chút nữa lệch tay lái, là đừng khai tên mà, mà...

 

Lục An Tràm xong đem mặt giấu , cô vội mặt qua vùi lòng n.g.ự.c của : "Chồng con nó bắt nạt em..."

 

???

 

Hai đứa thở dài, lúc nào cũng thế cãi là nhõng nhẽo với ba, còn mách lẻo nữa chứ.

 

"Xin .", Mai Cẩn Thừa xoa đầu trong lòng, mắt híp hai thằng con trai .

 

Hai đứa nhỏ tuy tình nguyện những vẫn lời mà ngoan ngoãn xin một tiếng.

 

Mai Cẩn Nghiêu vuốt tóc cô, cúi đầu nhỏ: "Được đừng giận nữa, ngủ một lát đừng chuyện với hai đứa đó gì."

 

Cô hé mắt ừm nhẹ một tiếng.

 

"Sau chọc giận ?"

 

Hai đồng thời gật đầu với ba: "Vâng, ."

 

Hai đứa nhỏ thấy ba ôm tình cảm như cũng lười , hai em liền dựa ngươi nhắm mắt ngủ quan tâm đến những chuyện xung quanh. nghĩ cảm thấy thật trẻ con, ở ngoài như thế nào nhưng khi về nhà là dính lấy ba như sam, ba còn là cưng chiều vỗ về nữa, trong khi đó hai em bao giờ ba dỗ dành như thế cả!

 

Nghĩ đến cái tên Đồ và Thừa khác gì "đồ thừa" của ba .

Loading...