Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:52:23
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục An Tràm cứ mãi, khó khăn lắm mới thấy vài chiếc xe nhưng hầu như đều phớt lờ , còn phi xe nhanh hơn. Cô thất vọng, cả mệt mỏi chân sắp nhũn bất lực xuống ven đường, từ ngày bắt cho đến bây giờ bụng cô vẫn lót thứ gì, đến giọt nước cũng , cô còn sức nữa . Giữa nơi lạ lẫm cô , nhiều sợ lừa gạt, trong khi đó đêm hôm như ngoài đường vắng vẻ mà xuất hiện một cô gái quần áo học sinh cũng dính m.á.u, tay chân thương tích, cả chật vật như thế ai mà dám giúp đỡ, nếu là cô chắc còn đắn đo nên giúp .
Mà thôi, trốn khỏi chiếc xe đó là điều đáng mừng, duy nhất hiện giờ thể trở về nhà, suy nghĩ đến đây cô khựng . Nhà ? Cô nhà ?
Đèn xe phía chiếu cô, Lục An Tràm bỏ qua suy nghĩ vội lấy tay che mắt, lúc cô vẫn từ bỏ cơ hội, nhưng như mấy mà vẫn tay, cô dậy bước chân loạn choạng mà phi thẳng đến xe.
Két!
Người đàn ông trong xe đang nhắm mắt, xe thắng gấp đột ngột đôi mắt vui liền mở .
"Ông chủ chặn đầu xe chúng ."
Gương mặt tỏ thái độ gì, nhưng miệng mở lời khiến khác sợ hãi thôi: "G.i.ế.c."
Nghe mệnh lệnh tay cầm lấy khẩu s.ú.n.g, ánh mắt chú ý đến đầu xe, ngây : "Ông... Ông chủ là một cô gái vẫn còn nhỏ!"
Nghe trái lệnh, mắt sắc bén chằm chằm ghế lái, phun lạnh thấu xương: "Muốn c.h.ế.t?"
Nhận lệnh, lòng sợ hãi dâng lên, tay cầm s.ú.n.g định mở cửa ngoài thì bước chân cô gái đó nhanh hơn.
Lục An Tràm thấy động tĩnh, cô bèn dậy chạy đến gần chiếc xe, tay rụt rè gõ nhẹ kính.
"Thật sự phiền ."
Người trong xe mới chú ý gương mặt nhỏ đang bên ngoài cửa xe, mắt làn da trắng hồng non nớt , đôi môi hồng nhệch nhạt mím , bỗng cất tiếng: "Hạ kính xe."
"Vâng."
Thấy kính xe hạ xuống, cô vui mừng nhưng hai giây thấy gương mặt trong xe phóng diện , cô khiếp sợ tay che miệng chặn tiếng la của .
Gương mặt của thật đáng sợ, nhưng trai, đây là đầu cô thấy một đến như , đến nam minh tinh chắc vẫn thua xa .
Gạt bỏ suy nghĩ trong đầu, cô l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô, chút tự nhiên : "Chú... Chú thể nào cho cháu mượn một ít tiền ?"
Cô mặt đàn ông vẫn biểu cảm gì, cô luýnh quýnh sợ hãi tiếp: "Yên tâm! Cháu kẻ l.ừ.a đ.ả.o ! Cháu hứa sẽ trả tiền cho chú khi về đến nhà an !"
Người ghế lái định lên tiếng nhắc nhở giữ cách nhưng vẫn còn , thì giọng ở ghế cắt đứt.
"Bằng cách nào?"
Lục An Tràm ngơ ngác: "Hả? Chú gì?"
Gương mặt cảm xúc gì, lời cũng nhàn nhạt gợn sống: "Bằng cách nào tin là kẻ l.ừ.a đ.ả.o?"
"Hiện giờ thế chắc chú sẽ tin, nhưng sự thật là cháu dối chú , chú cháu vẫn còn mặc đồng phục đó. Cháu chính xác là một học sinh chăm ngoan học giỏi!", Cô thành thật mà cam đoan chuyện .
Lục An Tràm sắp ăn vạ , cô méo mó bộ mặt của , đầu nghĩ kế sách, liền bi thương cho đàn ông thấy: "Cháu nơi , cháu bắt cóc may mắn mới thoát khỏi đây. chẳng ai chịu giúp đỡ cháu cả, thật sự cháu l.ừ.a đ.ả.o ."
Bắt cóc, gương mặt khả ái như , cô gái mà bọn chúng nhắc, chính là .
Thật trùng hợp.
"Lên xe."
Mắt cô sáng rực lên, giấu niềm vui sướng, Lục An Tràm nhanh ch.óng chui xe, gian trong xe vô cùng rộng rãi, đến mùi hương gỗ nhàn nhạt bay mũi cô, cô khẽ đưa mũi ngửi, mới phát hiện mùi xuất phát từ đàn ông bên cạnh . Cô đỏ mặt vội ngoài cửa sổ, cũng nhích gần đến cửa xe, đàn ông chững chạc chắc tuổi cũng lớn, cách ăn mặc cũng là tiền, nhưng mà sự trai thể che giấu , cô háo sắc nhưng thế cô chút nhận xét thôi.
"Cảm ơn chú.", Cô e dè mà nhỏ giọng.
Trong xe đang yên tĩnh thì giọng ngọt ngào của cô gái nhỏ cất lên.
"Thật sự cảm ơn chú, cháu hứa sẽ báo đáp ân tình ."
Người lái xe qua gương chiếc hầu, trong lòng dâng lên sự quái lạ, đây là đầu thấy mặt của ông chủ. Vừa còn đòi g.i.ế.c , giờ tay giúp đỡ, trường hợp đầu tiên thấy , nhưng xen chuyện của ông chủ.
"Báo đáp thế nào?", Người đàn ông liếc mắt hỏi.
Cô lắc đầu, đôi mắt vẫn luôn luôn thành thật, chút do dự trả lời: "Cháu , nhưng chú gì cháu cũng sẽ đồng ý giúp đỡ."
Từ khi nào cần sự giúp đỡ từ khác.
"Không cần."
Lục An Tràm thấy lạnh lùng thích chuyện, cô mím môi im lặng, lúc , cô nghĩ cái gì đó, ngẩng đầu cong môi: "Cháu tên Lục An Tràm, còn chú thì ?"
Người đàn ông thấy nụ hồn nhiên , mày nhướng nhẹ: "Mai Cẩn Nghiêu."
"Mai Cẩn Nghiêu, tên !"
Người đang lái xe bỗng hít khí lạnh, gọi tên ông chủ là điều cầm kỵ. Cô gái nhỏ kế là ai, sợ tè quần mới lạ.
Lục An Tràm thấy lịch sự, cô xin , đó khôi phục vẻ yên tĩnh hằng ngày của , cô bỗng nghiêm túc giữ thái độ đúng mực khi nhờ xe của khác.
Mai Cẩn Nghiêu thấy bên cạnh im lặng, ánh mắt léo lên tia sáng nhỏ bé hiếm thấy, đồng phục là học sinh ở đây.
"Nhà ở ?"
Lục An Tràm xoay mặt qua, ngoan ngoãn trả lời: "Thành phố B."
Ở đây là thành phố S, xa.
"Học sinh cấp hai?"
Mặt cô đỏ lên, nâng cánh tay m.á.u đỏ đọng , gãi nhẹ đầu : "Cấp ba ạ, cháu mười... Mười bảy tuổi ."
Anh thế, nhưng vẫn cố ý hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-3.html.]
Nhìn tay chân trắng nõn của thiếu nữ xuất hiện vết thương, m.á.u còn vướng áo trắng học, mảnh khảnh chỉ sợ gió thổi qua cuốn bay cô gái nhỏ mất.
"Không đau ?"
Mai Cẩn Nghiêu đầu quan tâm đến , đến bản cũng chẳng dám tin.
Cô khẽ lắc đầu: "Giờ còn đau nữa, ấn thì sẽ đau còn đụng đến thì ."
"Gọi điện thoại cho bác sĩ đến biệt thự.", Mai Cẩn Nghiêu ngước mắt lái xe.
Nghe xong khiếp sợ, tay run rẩy cầm lấy điện thoại để gọi. Ông chủ mà... Như cơn ác mộng, khó tin chuyện đang diễn mắt.
Khi chiếc xe dừng , cô mắt trợn tròn, khi là giàu thôi, ngờ giàu kinh khủng đến . Ánh mắt lướt qua hai đàn ông đang gác cổng, điều chú ý đến đó chính là họ cầm s.ú.n.g tay, mắt cô nheo nheo cố gắng trừng lớn còn sợ nhầm.
Cả sống lưng cô lạnh ngang xương, mặt xoay qua đàn ông bên cạnh, âm thầm nuốt nước bọt.
Mai Cẩn Nghiêu bên cạnh suy nghĩ cái gì, thản nhiên : "Súng đồ chơi."
Nghe cô thở nhẹ, ngay là s.ú.n.g giả mà, lúc cô mới an tâm bước xuống xe. Hai đàn ông thấy cô gái lạ mặt đang ở là của ông chủ dẫn về, vẻ mặt khỏi kinh ngạc nhưng cũng dám nhiều lời.
Chân bước trong, càng theo bước chân của đàn ông thì chân cô càng đau, định hạ chậm bước chân cô thấy hai bên đường phía đang một đội nghiêm túc trải thẳng bên trong, nhưng mỗi đều cầm khẩu s.ú.n.g tay.
Bước chân cô nhũn xuống, vững liền nhào , tay cô bất chợt nắm lấy cánh tay đằng , âm thanh gài s.ú.n.g một lượt vang lên vô cùng rõ ràng. Lục An Tràm ngước mắt tất cả mũi sống đang chỉa thẳng cô.
Mai Cẩn Nghiêu xuống bàn tay nhỏ đang ôm c.h.ặ.t cánh tay , cứng ngắc, tay mở một cúc áo xuống, giọng sắp còn kiên nhẫn: "Không b.ắ.n c.h.ế.t thì buông tay ."
Âm giọng rét lạnh thốt , Lục An Tràm sợ hãi hoảng hốt vội buông tay, bước chân lui về , xung quanh khu biệt thự lớn huy hoàng , cả đám áo đen nữa, nên trực giác cho cô đơn giản.
"Vừa chú, chú s.ú.n.g đồ chơi mà?", Lục An Tràm sợ sệt giọng chút run.
Mai Cẩn Nghiêu liếc mắt: "Đối với một trẻ nhỏ sẽ cho là s.ú.n.g đồ chơi, nhưng đối với nó là thật."
"..."
Giọng dứt, cơn gió thổi qua khiến sống lưng cô lạnh ngắt.
"Hạ s.ú.n.g."
Đám hạ s.ú.n.g xuống, Lục An Tràm dám suy nghĩ đến chuyện kế tiếp, liền : "Đột... Đột nhiên cháu nhớ còn một chút tiền, cho nên phiền chú nữa.", Cô xoay thì cánh cổng lớn khép c.h.ặ.t .
"Bước nơi của còn dám bỏ chạy."
Mai Cẩn Nghiêu quan tâm mấy, lơ đễnh : "Muốn ăn đạn thì cứ bước , còn sống thì theo ."
Nhìn những đàn ông đang cầm s.ú.n.g, vẻ mặt ai nấy hung tợn, bao giờ cô lâm tình thế . Vừa mới thoát khỏi địa ngục nhưng chẳng bao lâu rời 18 tầng địa ngục, nhưng giờ cô thể ?
Người đàn ông đơn giản, lúc đầu cô như thế c.h.ế.t cô cũng chặn đầu xe họ gì.
Lục An Tràm l.i.ế.m môi, tay nắm c.h.ặ.t góc váy run rẩy, sợ đói, cô c.ắ.n môi xung quanh nơi đó đàn ông đang nhíu mày cô.
"Thật... Thật sự cháu... Cháu tiền."
Mai Cẩn Nghiêu mặt gì, tay giơ lên, đám đang hàng loạt chỉa tất cả mũi s.ú.n.g về phía cô.
Lục An Tràm đơ , chân vững khuỵu xuống, cô há miệng sợ hãi đến lời gì.
Giọng lạnh băng của đàn ông cất lên: "Ở đây năm mươi hai tương đương với năm mươi hai khẩu s.ú.n.g, rời thì ."
"Không...", Cô quyết liệt lắc đầu: "Không... Dám ."
Mai Cẩn Nghiêu giãn chân mày , tay đút túi quần xoay trong: "Hạ s.ú.n.g xuống."
Cô từ từ dậy vội vàng theo bước chân mắt, trái tim ngày càng đập điên cuồng, nơi thoát . Vừa đàn ông xe vẫn còn bình thường, nhưng hiện giờ như cô nghĩ.
"Ông chủ."
Mai Cẩn Nghiêu t.h.u.ố.c khử trùng ở mặt, cả bỗng chốc dừng , ánh mắt léo lên sự kinh ngạc thôi, khẽ liếc bóng dáng nhỏ phía , trầm tư rời mắt.
"Không cần."
Thuộc hạ xong giật , ông chủ đó đến cô gái rõ lai lịch .
"Cô bé đó chạm ngài... Ngài vẫn ?"
Mai Cẩn Nghiêu , chỉ đưa mắt cảnh cáo, nọ điều cúi đầu liền lui .
Thấy thể nhỏ bé đó, khẽ run lên, trong chật vật tội nghiệp. Trên ít vết thương, cái đầu nhỏ vẫn gục xuống , bàn tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t trông vẻ sợ nhưng dám lóc.
Mai Cẩn Nghiêu rời mắt: "Lại đây."
Cô ngẩng đầu chần chừ một lúc mới bước đến gần, Lục An Tràm dám chuyện với đàn ông , cô ngoan ngoãn im lặng.
Khi đây cô mới thật sự thể ngoài, căn biệt thự huy hoàng như , còn những mấy chục canh gác bên ngoài. Chứng tỏ đàn ông là một m.á.u mặt.
Trong lúc vẫn còn đang suy nghĩ tìm cách bỏ trốn, đột ngột một lực mạnh mẽ nhấc bổng lên, cô giật nảy tỉnh táo hẳn.
"Chú... Chú gì?"
Mai Cẩn Nghiêu đáp, đang ôm cơ thể thiếu nữ mềm mại trong lòng kiểm xúc giờ cảm nhận , gì một đường thẳng lên phòng, bàn tay còn siết c.h.ặ.t lấy eo nhỏ.
Cô rên khẽ một tiếng vì đau, nhưng gương mặt đàn ông trông đáng sợ, chữ đau ở cổ họng liền vướng , cô đành c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Không tiếp theo xảy chuyện gì, nhưng cô vẫn đang sợ hãi trong lòng thôi, rốt cuộc giữ cô gì?
cách rời khỏi nơi chỉ con đường là xuống âm phủ, cho nên cô thể trái ý đàn ông .