Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:09:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ôm lâu, đến khi cô ngừng vẫn buông : "Cẩn Nghiêu yêu em từ cái đầu tiên ?"
Tay đang vuốt lưng cô liền khựng , vài giây điềm đạm đáp: "Ừm."
Cô xong bật : "Thật ghê gớm nha, lúc đó em mới bao nhiêu tuổi chứ."
"Mặc kệ, yêu thì bằng , đó là nguyên tắc của , cho nên em rời thật sự sẽ nổi điên."
Lục An Tràm buông tay khỏi cổ , thẳng dậy: "Anh thật độc ác, lúc c.ư.ỡ.n.g b.ứ.c em ghét cay ghét đắng , khi g.i.ế.c vị bác sĩ mặt em thì em càng căm ghét hơn. vì con tim mà đem những thứ đó lấn át nó , từ căm hận cho đến là yêu đến khắc sâu trong tủy."
Anh hôn lên lòng bàn tay cô: "Anh sẽ hành động như thế mặt em nữa, nhưng thế cũng vì em trốn ."
Chuyện lâu cô cũng nhắc , thở dài xoa đầu : "Ừ, chú Nghiêu thật ngoan."
Lục An Tràm xoay nhàn nhã lên , thoải mái : "Anh mắc bệnh sạch sẽ cũng , như em đỡ lo sẽ hồ ly tinh nào đến cướp mất."
Môi mỏng cong nhẹ, đáp: "Bà Mai cần nhọc lòng ."
Cô gật đầu khá hài lòng: " mà tuổi già chút nào, sắc vẫn còn rõ ràng thì nhiều cô gái để mắt đến."
"Em còn trẻ càng sợ em thằng khác bắt ."
Lục An Tràm ngửa đầu lên trừng mắt với : "Không ! Rõ ràng chồng trai như em còn lười để mắt đến khác."
Môi dán lên tai cô: "Thế ?"
"Chính xác là như ?", Nhớ đến lúc nãy cô lên tiếng bất mãn: "Vừa gạt tay em?"
Nghe xong sựng , vội giải thích: "Sợ em hất tay , cho nên rút tay để khỏi đau lòng em gạt tay ."
"Hừ, em là như thế ?"
"Vậy em là như nào?", Anh hứng thú hỏi.
Lục An Tràm tự tin giơ bàn tay lên, cô bẽ từng ngón xuống: "Yêu chồng, thương con, chỉ chung thủy với chồng , yêu chồng đến tim chỗ để chứa... Ây, chung là một vợ đáng tuyên dương."
Anh vui vẻ cúi đầu xuống ngậm vành tai cô: "Anh cũng yêu vợ, cho nên vợ tuyên dương."
Cô bật , đẩy đầu : "Anh đừng gần tai em."
Mai Cẩn Nghiêu liền chôn mặt cổ cô, môi hôn lên từng chỗ: "Anh thích thế."
Đầu xoay thì ch.óp mũi cô chạm sườn mặt , cô giữ nguyên tư thế đó, mắt chằm chằm sống mũi cao của , bỗng cô nhích đến hôn lên má , xoay mặt qua đôi môi cô lượt nhẹ da mặt , đó cô hôn chụt lên môi mặt.
Tay luồn gáy cô kéo đến, há miệng ngậm trọn đôi môi căng mọng của cô, dây dưa ngậm c.ắ.n.
Cảm nhận bàn tay sờ soạng lung tung cô lập tức thức tỉnh , giữ c.h.ặ.t t.a.y , môi cũng nhanh rời khỏi, cô thở dốc : "Muốn ?"
Mai Cẩn Nghiêu , chỉ cô chằm chằm.
Lục An Tràm rộ lên: "Không ."
Anh mím môi cô: "Em bày trò gì?"
"Có ?", Cô to mắt với , rõ ràng là ý đồ với cô: "Có tuổi nên hạn chế việc chăn gối một chút, giữ gìn sức khỏe là quan trọng nhất."
Mai Cẩn Nghiêu mà gì, lạnh một tiếng: "Lục An Tràm chỉ mới ba mươi bốn tuổi mà em coi khác gì ông già bước qua giai đoạn cạn kiệt t.i.n.h t.r.ù.ng."
Không ngờ sẽ câu , cô gương mặt đen thui của nhịn che miệng : "Cái đó... Là em nha."
"Còn dám .", Anh nghiến răng giữ lấy tay cô: "Vợ em lầm , một ngày em thật sự sẽ bệnh đến liệt giường mất."
Lục An Tràm ngừng ngay lập tức, mắt trừng lớn đang luồn tay áo , bỗng điện thoại trong túi xách reo lên, cô bật dậy cách xa , vội máy.
Đợi cô xong hỏi: "Sao ?"
Cô thở dài hôn một cái: "Em , tổ trưởng gọi mắng em một trận."
Lục An Tràm thấy vui, cô sức dỗ dành: "Được mà, tối nay về sẽ chú Cẩn Nghiêu ăn no nhé?", Cô xoa rối tóc lên, hôn chụt lên môi hai cái mới .
Chỉ xoay thì lực ở phía kéo cô trở : "Nhẫn em ?"
Cô vội lấy kéo sợi dây trong áo , bằng chứng cho thấy: "Nó ở đây."
Mai Cẩn Nghiêu thấy nên chất vấn cô, kéo cô xuống mút nhẹ môi cô một cái mới chịu buông: "Đi , chờ em ở nhà."
Cô gật đầu vội vã khỏi bệnh viện, nhanh ch.óng bắt xe trở công ty.
Sau khi giáo huấn một trận cô cũng chẳng buồn phiền gì, nhưng một cô than nhẹ trong lòng.
"Còn hơn là thiên hạ là nghỉ là nghỉ, giữ mặt mũi cho ai hết, như chơi thì xin nghỉ thì hơn."
Lục An Tràm nghiêng đầu sang, như : "Cô Trịnh nhắc cô đừng nhọc lòng chuyện của khác, hình như lớn tuổi trí nhớ cô Trịnh giảm ?"
"Cô...", Trịnh Vãn Phương trừng mắt họng nghẹn gì, tức quá giậm chân bỏ , nhưng trong đầu thì đang tìm cách bày kế hoạch.
...
"Sao hôm nay về trễ thế ?", Mai Cẩn Thừa buồn chán lên tiếng.
"Đi xuống cổng xem về .", Nói hai em liền rời khỏi phòng, cũng vì thế bắt gặp ba từ trong phòng .
"Ba ạ?"
"Đợi .", Mai Cẩn Nghiêu cũng nhíu mày vì hôm nay cô về trễ.
Thế là ba xuống sảnh lớn, còn định cổng thì thấy bóng ngủ ở ghế sofa, ba liền cất bước về phía đó.
Lục An Tràm ngủ sâu trời trăng gì, đến cái túi xách vẫn còn cô.
Sắc mặt ai đó liền nổi đầy vạch đen, thấy cô mệt mỏi ngủ quên ở đây cả thở đầy lạnh.
"Mẹ, ơi."
Đột nhiên lay cô giật mở mắt, ngơ ngác hai thằng con trai mặt, cô khàn khàn hỏi: "Hai con thế?"
"Mẹ đừng ngủ nữa mau trở về phòng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-29.html.]
Lục An Tràm ngáp một dài, cô dậy vươn vai, đầu nghiêng hai bên cho dãn gân cốt, chuẩn ngửa đầu thì cô chợt khựng . Nhìn thấy mặt mày đối diện cau lên, cô nuốt nước bọt, cố gặn nụ .
"Chào... Chào chồng nhé."
Mai Cẩn Nghiêu đếm xỉa gì đến cô, .
Thấy rời lời nào, cô chấn động cả huýnh lên, chạy đến lưng , gấp gáp : "Đừng, em giải thích."
Anh đột ngột xoay , đầu cô liền đập , cô ui một cái lùi về .
"Anh em giải thích, nghỉ việc cho ."
Đang xoa trán thế, cô giữ bình tĩnh: "Không !"
Mai Cẩn Nghiêu nghiến răng: "Làm mệt đến nỗi cả phòng cũng lên ngủ, em quan tâm đến bản ?"
"Em , nhưng em sẽ nghỉ việc."
Nhìn cô chống tay lên hông thở phì phò, gương mặt cũng đỏ bừng, mắt giận dữ , Mai Cẩn Nghiêu thở dài, tay sờ lên trán cô, nhẹ giọng: "Còn đau ?"
Mai Cẩn Đồ và Mai Cẩn Thừa đưa mắt sang , đó nhún vai lấy tay che mắt lướt qua ba .
Lục An Tràm liền nhõng nhẽo, cô nhảy lên , chân quấn c.h.ặ.t eo , tay ôm cổ đem mặt cọ lòng n.g.ự.c : "Đau... Rất đau."
Anh vòng tay bợ lấy m.ô.n.g cô, tay xoa đầu cô, khẽ : "Về phòng xoa cho em."
Cô gác cằm lên vai , rầu rĩ ừm một tiếng.
Về đến phòng để cô xuống nhưng chịu buông , thế bất lực xuống ôm để mặc cô vẫn còn đu .
"Đưa trán đây xem."
Lục An Tràm đưa mắt dò xét vẻ mặt , là đang cố tình, rõ ràng là chỉ đụng nhẹ một cái đến nỗi , vả hiểu cô chỉ giả vờ mè nheo với thôi.
"Còn đau ?", Mai Cẩn Nghiêu xoa trán cô hỏi.
"Không đau.", Cô bắt lấy tay đặt xuống, đem cả xương cốt dựa : "Cả em đau, chỗ nào cũng đau hết."
Cô hôm nay chạy mua cà phê cho mấy trong công ty, còn Trịnh Vãn Phương gây khó dễ, cô đòi hỏi chê đủ điều, nửa ngày cô xoay như chong ch.óng, cái chân cô như lìa khỏi , vì thế về đến biệt thự là cô nhào sofa.
Mai Cẩn Nghiêu cũng dám lớn tiếng với cô, cách nào ép buộc thế nào cô gái nhỏ cũng sẽ giận , thế thể gì, tức giận giữ trong lòng.
"Nằm xuống ."
Lục An Tràm gì, cô khoái chí đó rời khỏi bò đến giường sấp xuống. Từ từ cảm nhận đôi tay đang nhẹ nhàng nắn bóp lưng cô, cả sảng khoái thôi, cô nhắm nghiền mắt mà hưởng thụ.
"Dời xuống eo một chút."
Mai Cẩn Nghiêu theo tay di chuyển xuống .
"Lên vai .", Cô dang hai tay duỗi thẳng hai bên: "Cả tay nữa."
Được một lúc cô trở , đem đôi chân đặt lên đùi , cô khẽ hất cằm: "Bóp chân."
Mai Cẩn Nghiêu , mặt cảm xúc gì, nhưng kiên nhẫn mà bóp chân cho cô.
Thấy thái độ của cô hài lòng, mắt híp , giọng lẩm bẩm : "Anh giỏi sẽ thưởng."
Nghe thế ngước mắt cô: "Thưởng cho ?"
"Ừm.", Cô mở mắt : "Muốn em thưởng cho cái gì."
Mai Cẩn Nghiêu nhéo nhéo đùi cô, nụ gian xuất hiện môi: "Tối nay em cưỡi phía ."
Mày cô khẽ nhướng lên, đó cô b.úng tay một cái: "Thành giao!"
Tối đến.
Lục An Tràm chảy mồ hồi lã chã như tắm, cô , tay đang chống xuống n.g.ự.c săn chắc mà thở dồn dập, đang xổm xuống hai chân , cái thứ dài to lớn của cô nuốt trọn giấu sấu bên trong thấy , m.ô.n.g khẽ nhích lên một chút, nhưng nhanh ch.óng tay giữ thương tình gì ấn xuống.
"Em hứa thì tròn bổn phận của .", Giọng thoải mái cất lên.
Cô ngửa đầu thở gấp một cách phóng đãng, chỉ di chuyển thể , thì bên tai liền tiếng thở dốc nặng nề trầm thấp của .
Nhìn nắm c.h.ặ.t hai bàn tay, mắt cũng khép , ngừng hưởng thụ. Thấy sảng khoái đến , cô lấy thêm động lực gia tăng động tác nhanh hơn, khẽ chồm lên, cúi đầu ngậm đầu n.g.ự.c của mà c.ắ.n, cái là cô cũng là do với cô thế nào cô chỉ là học theo thôi.
Mai Cẩn Nghiêu mở mắt, tay nâng lên vuốt tóc cô, thở vẫn giao động một cách nặng nhọc đầy sung sướng.
Anh bỗng kéo cô lên, đặt cô nghiêng để cô lưng về phía , bụng dí sát lưng cô, tay kéo chân cô sang bên , tay cầm c.â.y g.ậ.y lớn của cấm bằng tư thế đó.
Tay ôm c.h.ặ.t eo cô, đôi môi ngậm l.i.ế.m vành tai cô, dời dọc xuống cổ, đến bờ vai, một tay nắn bóp cái m.ô.n.g trơn trượt của cô, vẫn động mạnh kịch liệt.
"Hôm nay gây khó dễ cho em ?"
Lục An Tràm khó khăn ngoái đầu , giọng đứt quãng : "Không... Có."
Anh kê môi đến tai cô, phả nóng : "Trợ lý Từ báo với ."
Biết ngay thế nào cũng học , cô thầm đem trợ lý Từ mắng c.h.ử.i một trận, đó nhanh ch.óng : "Chỉ là em vụn về đổ cà phê lên áo cho nên mới sai trợ lý Từ đem áo đến giùm em thôi, thật chất chuyện gì cả."
Mai Cẩn Nghiêu c.ắ.n vành tai cô, vẫn tin lời , nhưng khẽ thấp giọng: "Có ai gây sự đến em thì báo với một tiếng."
"Vâng.", Thật thì chăng nữa cô cũng dám báo với , cô sẽ gì , nên nhất là giữ kín trong lòng.
Hai cơ thể vẫn di chuyển lên xuống một chút thì dừng , Mai Cẩn Nghiêu ôm cô mặt vùi hõm cổ cô thở dốc.
Lục An Tràm mệt mỏi bất động , mặt vùi trong gối, cô thở gấp cũng khác gì .
Anh nâng rút c.â.y g.â.y của , cởi áo bao ở q.u.y đ.ầ.u ném trong sọt rác, mới xoay trở ôm c.h.ặ.t lấy cô.
"Mệt lắm ?"
"Mệt.", Cô gật đầu giọng yếu xìu đáp.
Mai Cẩn Nghiêu hôn nhẹ lên trán cô: "Ngoan ngủ .", Hiện tại cách nào mà bắt cô nghỉ việc , cô mệt mỏi thế đau lòng thôi.
Cô định nhắc đến chuyện vài hôm nữa cô xa nhà để chụp ảnh nơi khác, do quá mệt mỏi nên thể , cô đành đem chuyện nén để hôm hẳn với . cô sợ xong trưng cái bộ mặt đen thui nữa, vì thế cô cũng e dè mà thẳng với .
bản chất công việc là như thế, cô thể , nhưng thế cô chút phiền não.