Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 28

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:08:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục An Tràm trở qua, mắt nhẹ mở , cô mơ màng đàn ông đang giường: "Ưm."

 

Nghe tiếng than của cô, đang cài cúc áo khẽ dừng , nghiêng đầu sang: "Chưa đến giờ , em ngủ thêm ."

 

Cô bật dậy, vò đầu bước xuống giường, mặt với tay lấy cà vạt: "Cúi xuống."

 

Mai Cẩn Nghiêu giọng lười biếng , liền cúi xuống, mắt lông mi đang nheo nheo của cô, thấy cô thắt cà vạt cho trong trạng thái vẫn còn tỉnh ngủ chút buồn .

 

Chợt bàn tay nắm cô giật tỉnh hẳn: "Sao thế?"

 

Anh gõ nhẹ trán cô: "Ngủ tự ."

 

"Bị gõ, em còn buồn ngủ nữa.", Cô tiếp tục chỉnh cà vạt cho , tiếp đó cầm áo vest khoác lên, đó cài nút áo ở giữa bụng , cô bỗng vòng tay lướt qua eo : "Ôi~ eo thật nhỏ nha.", Tay biến thái lướt trượt xuống m.ô.n.g sờ vài cái, háo sắc : "Chậc chậc dáng thật ."

 

Mai Cẩn Nghiêu bật một tiếng: "Tiểu hồ ly học cách sàm sỡ khác ."

 

Cô buông tay, bĩu môi với : "Anh là chồng em khác."

 

Anh ôm mặt cô hôn lên môi một cái, cưng chiều xoa đầu cô, : "Được chồng em ."

 

"A , bái bai.", Cô hôn gió với một cái.

 

Lục An Tràm vui vẻ quần áo xuống sảnh tìm hai đứa con trai của : "Tiểu Đồ, tiểu Thừa của ."

 

"Mẹ! Mẹ mau đến đây!"

 

Đột nhiên hai thằng bé nắm tay cô kéo đến bàn.

 

"Mẹ ."

 

Lục An Tràm xuống bộ xếp hình đồ chơi bàn, hiểu cái ý gì, sang hỏi: "Xếp mà?"

 

"Mẹ ơi là ba xếp cho tụi con đó!"

 

Cô trợn mắt cũng khá bất ngờ khi đứa nhỏ , thế thì bệnh sạch sẽ của coi bộ chút tiến triển , yên một lúc lâu cô mới : "Tốt thế."

 

Thấy xuống kê môi đến, hai em đồng loạt gạt tay , nhanh ch.óng lùi về giữ cách.

 

Tay cô chơ vơ, mắt ngước : "Mẹ hôn hai đứa một cái."

 

"Không !"

 

Bất ngờ con từ chối, cô thắc mắc: "Tại ?"

 

Mai Cẩn Đồ thở dài: "Tụi con lớn , với chú ý giữ chừng mực để ba thấy là ."

 

xong cũng đơ , thật thì thường ngày cô hôn hai đứa nhưng đều ngăn cho phép cô hôn, hừ đến cả còn mà cũng ghen, Lục An Tràm lườm hai đứa nhỏ: "Hai đứa chỉ mới tí tuổi, hôn một cái tạm biệt cũng ."

 

"Không bọn con ghét bỏ , đúng, giữ chừng mực một chút , ba phạt nặng đó.", Mai Cẩn Thừa cũng đồng ý kiến với .

 

Nhìn hai đứa nhỏ như lớn mà dạy bảo , cô chút bất lực: "Thôi chuyện với hai đứa nữa, ."

 

Mai Cẩn Thừa sang hỏi : "Anh em thấy như chị ?"

 

"Nói cái gì đó?"

 

"Anh thấy ? Rõ ràng còn trẻ như thế mà? Theo như em thấy ba kiểm soát c.h.ặ.t chẽ như thế nguyên nhân, thật chất ba sợ khác bắt."

 

Mai Cẩn Đồ lạnh: "Nhìn ba quyền lực lớn như thế mà sợ bắt ? Nói thì một chút đúng, nếu mà là vợ của ba , lúc một mạng dám bén mảng đến ."

 

"Anh cũng lý."

 

...

 

Chuẩn bước công ty thì cô đem chiếc nhẫn cưới của đeo lên cổ, do việc cô chút đặc thù nên đeo cổ sẽ tiện lợi hơn.

 

"Là cô đó."

 

Nghe Trịnh Vãn Phương hất cằm về thì Minh Thành đưa mắt theo, cũng cũng sửng sốt vài giây, kế bên đẩy vài cái mới bình tĩnh .

 

"Cô chỉnh sửa gương mặt , gì?''

 

"Sao cô gái đó chỉnh mặt?"

 

Trịnh Vãn Phương hỏi ngược liền bất mãn: "Người thật sự mặt , uổng phí ?"

 

Minh Thành hời hợt : "Nhìn lâu sẽ phai mờ thôi."

 

Một câu khiến Trịnh Vãn Phương chấn động, cô thể tin mà đưa mắt , đây là mà cô thích thầm ba năm nay, hiện giờ câu từ miệng của thích, thật sự cô đơ phản ứng lời nào.

 

Lục An Tràm nhẹ gật đầu với coi như lời chào hỏi, đến khi thấy đàn ông lạ đang kế bên Trịnh Vãn Phương cô chần chừ gật đầu với hai một cái.

 

"Xin chào, là Minh Thành."

 

"Xin chào.", Lục An Tràm chào hỏi một tiếng trở chỗ việc của .

 

Trịnh Vãn Phương bên cạnh chằm chằm nhưng đếm xỉa gì đến cô, mắt vẫn dán lên cô gái đằng .

 

"An Tràm bìa tạp chí cô chỉnh sửa đến , ngày mai là hết hạn đưa thị trường, cô lo liệu trong vòng hôm nay báo cáo lên ."

 

 

 

Lục An Tràm gật đầu: "Được, ba tiếng nữa sẽ thành xong."

 

"Tốt.", Ông khá hài lòng với cách việc của mới .

 

Trịnh Vãn Phương liếc mắt, xoay kéo cái tên bên cạnh : "Mau , còn đây gì nữa, chỗ là bổn phận như gánh vác."

 

Cô coi như là thấy, bàn tay vẫn di chuyển con chuột liên tục, tiếng gõ máy lạch cạch vang lên ngừng.

 

Ông chủ biên đợi đúng ba tiếng thì cửa phòng gõ: "Giữ đúng lời hứa đấy."

 

: "Tất nhiên."

 

Ông mấy mẫu hình, vô cùng hài lòng mà âm thầm gật đầu: "Rất năng lực, hiếm trẻ như cô đây trách nhiệm trong nghề nghiệp."

 

"Cảm ơn khen."

 

Lục An Tràm bước khỏi phòng cả vô cùng thoải mái, lúc xoay thì chạm mặt với một .

 

"Chờ .", Minh Thành bước đến bắt chuyện: "Có uống cà phê ?"

 

hai ly cà phê trong tay , nhưng ý định nhận lấy mà cũng khó xử khi từ chối, cuối cùng cô miễn cưỡng: "Vậy thì cảm ơn tiền bối."

 

"Đừng khách sáo."

 

Đợi trở về, nhưng Trịnh Vãn Phương thấy tay của chỉ cầm một ly, cô nhíu mày: "Ly của ?"

 

"À, cho , nếu thì nhường ly cho ."

 

Trịnh Vãn Phương mừng trong lòng, nhưng đưa tay lấy thì thấy cầm một ly giống như của Minh Thành lướt ngang đây, tay cô khựng : "Cậu cho ai?"

 

Minh Thành để ý: "Cậu lắm chuyện thế, lấy thì uống.", Nói khách khí mà uống một ngụm.

 

Bàn tay Trịnh Vãn Phương nắm c.h.ặ.t , con mắt đỏ bừng lên, cô lời nào mà dậy rời khỏi chỗ của .

 

Minh Thành ung dung uống cà phê ngoái đầu : "Hôm nay ."

 

Lục An Tràm đưa ly cà phê chạm miệng thì phía bỗng đẩy một cái, nước trong ly liền văng ngoài.

 

"Xin ."

 

Nước cà phê đổ áo cô, Lục An Tràm đầu mới nào, cô hít sâu một trả lời: "Không ."

 

Trịnh Vãn Phương nhẹ: "Cần khăn giấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-28.html.]

 

"Không cần .", Lục An Tràm từ chối lên nhà vệ sinh, cô mở vòi nước rửa áo nhưng vẫn ố một mảnh, liền lấy điện thoại trong túi .

 

Mười lăm phút Trịnh Vãn Phương thấy cô một cái áo mới, gương mặt xụ xuống liền vui, cô lấy cái áo ?

 

...

 

"Ông chủ hình như chỗ của bà chủ xảy chút chuyện."

 

Mai Cẩn Nghiêu xong ngước mắt lên, giọng rét lạnh: "Xảy chuyện gì?"

 

"Vừa nãy bà chủ gọi thần đem một cái áo đến công ty, lúc thần đưa thì bà chủ gì chỉ bảo là đừng cho ngài chuyện ."

 

"Ra ngoài ."

 

Mai Cẩn Nghiêu trực tiếp mở điện thoại lên: "Ăn gì ?"

 

Lục An Tràm cầm điện thoại xung quanh hạ thấp giọng: "Ôi em còn đang mà."

 

"Không tiện máy?"

 

Ra thì chút tiện thật, nhưng cô , khẽ hỏi: "Anh chuyện gì ?"

 

"Không, hỏi em hôm nay mệt ."

 

đáp: "Không .", Thấy đến cô nhanh ch.óng : "Thôi em bận , tối về sẽ chuyện với ."

 

Vừa cúp máy thì giọng mấy vọng lên.

 

"Làm việc lo mà trò chuyện với trai, nhiếp ảnh mới coi bộ nên quy định của công ty ."

 

Sao cái cô Trình nguyên ngày nay cứ lảng vảng đến mặt cô, mở miệng câu nào là mang ý cả.

 

"Cảm ơn cô Trịnh nhắc nhở, nhưng mà chuyện đáng để cô Trịnh nhọc lòng ."

 

Nghe câu "cô Trịnh" thì mày Trịnh Vãn Phương nhăn , vẻ mặt bày sự khó chịu: "Cô gọi là gì?"

 

Lục An Tràm điềm đạm đáp: "Là cô Trịnh."

 

"Ây c.h.ế.t, chuyện với cô mà quên mất việc cần , xin phép cô Trịnh ."

 

Trịnh Vãn Phương bóng lưng mi mắt khỏi giật, cô nghiến răng, ý cô chê cô già đến nỗi xưng hô bằng cô, tức giận mà thể trút , mỗi ngày đến chỗ đều thấy gương mặt cô là cô ưa .

 

Đối với chuyện hiềm khích như , thì Lục An Tràm mấy quan tâm, cô đáp cô cái gì thì cô sẽ đáp cái đó.

 

 

 

Mới bước chỗ việc thì cô nhận một cuộc điện thoại, lúc bắt máy xong cô sững , rằng liền chạy như cơn gió, đến tổ trưởng kêu tên cũng thèm ngoái đầu .

 

Chạy đến bệnh viện cô thở hổn hển: "Ông chủ ?"

 

"Mới trong một lúc."

 

Lục An Tràm hít thở để giữ bình tĩnh: "Lý do ông chủ ngất xỉu?"

 

Trợ lý Từ kể đầu đuôi sự việc: "Lúc thần và ông chủ khảo sát công trình trong lúc cận thận khác đ.â.m trúng, ông chủ ngã bãi cát, đó liền ngất ."

 

Nghe xong cô liền đoán ngay sạch sẽ quá nên mới ngất xỉu như .

 

Do sự việc ngất xỉu mà bác sĩ riêng bên nước Anh bay gấp qua đây để xem bệnh tình của Mai Cẩn Nghiêu.

 

"Cô là vợ của Mai tổng?"

 

Lục An Tràm gật đầu: "Vâng."

 

"Vậy chúng tìm chỗ nào chuyện một lúc ?"

 

cửa phòng bệnh, chần chừ một lát mới gật đầu.

 

Hai tìm một quán nước gần bệnh viện.

 

"Xin giới thiệu Titus, là bác sĩ tâm lý của Mai tổng."

 

Lục An Tràm ông là bác sĩ tâm lý cô chút hoảng hốt: "Chồng ?"

 

"Cô bình tĩnh một chút.", Ông : " cũng Mai tổng nhắc đếnn cô một cũng lâu mấy năm , nhưng đến nay mới gặp mặt, quả thật là cô gái xinh ."

 

tâm trạng mà chuyện vui với ông, vội lên tiếng: "Cảm ơn, nhưng thứ cái ."

 

Ông thấy cô gái nóng lòng đến thế thì mới thẳng vấn đề: "Mai tổng mắc chướng ngại về tâm lý cũng vì nguyên nhân thế mới mắc bệnh sạch sẽ đến thái quá. Nguyên nhân gây tình trạng là do đây tác động mạnh đến tâm lý, cho nên bệnh nhân mới trở thành như ..."

 

một cách chăm chú, thấy ông dừng cô cuống lên: "Vậy?"

 

"Cái cô nên hỏi Mai tổng."

 

Lục An Tràm c.ắ.n môi: "Tại bài xích ?", Điều thắc mắc lâu vẫn giải đáp.

 

"Do tâm.", Ông nhẹ: "Xúc phát từ trái tim, cách khác là yêu lẫn sự tin tưởng, cho nên cô mới thể chạm Mai tổng."

 

Nhất thời cô im lặng, mày nhíu , nhớ chuyện đây, nhưng thể hiểu , yêu? vì yêu cô nên chỉ cô là bày xích? lúc cô chỉ mới gặp thôi, thể nào...

 

Lúc cô bệnh viện thì tỉnh, cô chạy đến cạnh giường: "Anh thấy thế nào ? Có chỗ nào khó chịu ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu lắc đầu: "Anh ."

 

"Cẩn Nghiêu gì giấu em?", Cô nắm lấy tay , khẽ hỏi.

 

Mí mắt động đậy, nâng lên cô: "Sao hỏi ?"

 

"Hiện tại em nguyên nhân tại trở nên như ?"

 

"Thật sự ?"

 

Cô cương quyết chuyện, gật đầu thật mạnh, nghĩ bệnh sạch sẽ nguyên nhân khác gây , lúc cô đang nắm bàn tay thì rút về.

 

Mai Cẩn Nghiêu cảm xúc : "Lúc năm tuổi g.i.ế.c ba ruột ."

 

Lục An Tràm trợn mắt, đến vẻ mặt của cô, tiếp tục .

 

"Ông điên, vợ còn g.i.ế.c , đến cả con cũng tha.", Nhớ đến ký ức tâm tối đó bàn tay nắm c.h.ặ.t, ông g.i.ế.c vợ , còn đem m.á.u của trét lên khắp , mùi tanh kinh tởm vẫn luôn xung quanh , trong ngày đó ông còn đem chôn sống.

 

Lục An Tràm che miệng khiếp sợ, chính ba ruột chôn sống?

 

Thấy cô gì, giễu: "Dơ bẩn ? Thấy kinh tởm ?", Thật sự cho cô , sợ cô sẽ vì nguyên nhân đó mà thấy dơ bẩn, tất cả thứ đời đều thấy bẩn, nhưng chỉ duy nhất là cô, sợ cô chê bẩn thỉu.

 

Cô giật lấy trạng thái bình thường của , liền xuống mép giường, đầu gục lên vai , chậm rãi : "Không bẩn, kinh tởm."

 

Mai Cẩn Nghiêu sửng sốt, con ngươi đỏ lên xuống đỉnh đầu cô, chuyện cứ nghĩ đem chúng giấu càng sâu để cho cô , nhưng ngờ một ngày cũng sẽ lộ , giọng chút nghẹn: "Tràm Tràm xin em... Anh xin em đừng rời bỏ ... Xin em đấy."

 

Thấy tâm trạng đổi, cô kìm nước mắt, ôm c.h.ặ.t lấy cổ : "Không bỏ, bọn họ đối xử với , thì để em, để em yêu , Cẩn Nghiêu?"

 

Anh vùi mặt cổ cô, tay ôm c.h.ặ.t lấy cô đáp.

 

Cô ôm lặng lẽ rơi nước mắt, ngờ một đứa trẻ năm tuổi trải qua tháng ngày ghê tởm đó của chính của gây nên, thể đem m.á.u trét lên khắp cơ thể còn chôn sống vẫn còn thở nữa, thật sự quá điên rồ.

 

"Có ngộp thở ?", Cô nghẹn ngào hỏi.

 

Mai Cẩn Nghiêu cô hỏi đến chuyện gì, đáp: "Ừm, khó thở.", Trong đêm đó mất, còn ba chôn sống, trong lúc đó những đất cát vùi lấp , lúc cảnh sát đào lên thì còn sót một chút thở.

 

Cô đau lòng càng ôm c.h.ặ.t hơn: "Thật trói ông , đó đào cái hố chôn ông xuống đó, để ông nếm mùi c.h.ế.t là như thế nào."

 

Bỗng nhếch môi: "Không cần, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ông ."

 

Lục An Tràm mím môi, cô hỏi g.i.ế.c bằng cách nào, thì nhất cô nên hỏi.

 

Vì những lý do đó khiến trở thành một tàn đến .

Loading...