Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 27

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:07:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay là ngày cô chuẩn đến nhận việc, đáng xin từ hai năm ngăn cản thì cô từ sớm để trễ thế mới .

 

"Con thấy nên ở nhà với hai đứa con thì hơn."

 

Cả bốn đang ăn sáng bàn, giọng trẻ nhỏ cất lên, Lục An Tràm khựng tay ngước mắt con trai lớn của .

 

"Con gì?"

 

Mai Cẩn Đồ khoanh tay , nghiêm túc : "Ba thiếu tiền cần vất vả ngoài , ở nhà chơi với con ?"

 

Thấy con trai lo nghĩ cho cô như , lòng cảm thấy sinh hai đứa uổng công tí nào: "Con nghĩ như thế thật vui, nhưng mà con vẫn hiểu, lớn cũng sinh hai đứa, thể ru rú trong nhà mãi , coi như ngoài du lịch cho khuây khoả ."

 

Nhìn hai đứa nhỏ ngoan ngoãn yên lặng, cô hài lòng, ánh mắt vô thức kế , mắt chạm cô nháy mắt tươi với một cái nhưng lơ, nụ cô chợt tắt, cô bĩu môi .

 

"Người già càng ngày hẹp hòi."

 

Mai Cẩn Nghiêu thấy lời lầm bầm trong miệng cô, hít một đem cơn giận nuốt ngược trong, nhưng tay yên phận.

 

"Ui.", Cô giật xuống bàn tay để đùi , mắt tỏ vẻ hiểu : "Sao nhéo em?"

 

"Cẩn thận cách ăn của em."

 

Lục An Tràm nhất thời bặm môi, cô thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài mặt cố nặn nụ : "Không chê, chê mà."

 

Đang lúc thì Mai Cẩn Thừa phụ hoạ thêm cố ý khai báo chuyện : "Ba với con là, "lúc ba con học cấp hai thì mới sinh ", còn "cảm thấy tuổi tác chút chênh lệch , nhưng sự thật là ba sẽ già hơn , lúc đó ba con chúng phụng dưỡng ba con..."

 

"Dừng !", Lục An Tràm hoảng hốt chồm bịt miệng thằng con , cô đưa mắt cảnh cáo "ngậm miệng cho "

 

Mai Cẩn Đồ sắc mặt trầm xuống của ba , hứng thú nhẹ một tiếng, gì mà chỉ , ý đồ chờ đợi xem kịch hiện rõ mắt.

 

"...Em.", Cô nâng tay đồng hồ, giật dậy, gấp gáp cằm lấy túi xách lên: "C.h.ế.t em trễ giờ ! Không em bắt xe đây, tạm biệt !", Lục An Tràm lấy cớ để thoát , cô chạy vội bên ngoài.

 

Mai Cẩn Nghiêu kịp ngăn cô , bóng lưng thành công chạy trốn , sắc mặt càng đen, mắt rời qua hai đứa con .

 

Hai đồng loạt ba nhún vai một cái: "Con gì hết."

 

Mai Cẩn Nghiêu dậy cầm áo vest ngoài, môi mím thành một đường, cả bực tức khó chịu, cô nhóc đó hôn , sáng ngày những lời chê bai lưng , nghiến răng nghiến lợi.

 

Ngồi xe taxi cô thở nhẹ một , lúc đó cô buồn chán nên chỉ buột miệng than vãn vài lời với con trai, ai ngờ thằng con nó nhớ rõ từng lời cô , con dám bán cả nó.

 

Lúc chạy thấy sắc mặt kém, cô chợt giật vội mở túi xách lấy điện thoại .

 

[Chú Nghiêu! Xin chú!...]. Đi kèm một icon biểu cảm xin chân thành.

 

Nhận tin nhắn, Mai Cẩn Nghiêu mở lên xem, mày nhíu nhưng đó liền bật một tiếng, rõ ràng là nhưng thật chất , cách khác một cái vì chọc tức, xin mà đem cách xưng hô đó đối đãi với .

 

Trợ lý Từ tiếng bật ghế, run lên một cái sống lưng liền lạnh toát, tiếng của ông chủ cảm giác chuyện lành, chút sợ ngay ngắn .

 

Lục An Tràm tự tin bước công ty, tuy dáng quá cao, nhưng cứ chê là nhỏ, nhiều lúc cô cũng tranh luận với nhiều, cô cao 1m68 đó, cũng coi như tệ , chỉ điều nhỏ mảnh khảnh quá thôi.

 

Sự xuất hiện của mới, các nhân viên ngước mắt , thắc mắc chằm chằm cô gái trẻ .

 

"Xin mời.", Bộ phận cấp lên tiếng mời.

 

Lục An Tràm gật đầu bước phòng.

 

Sau khi bước khỏi phòng, cô dẫn quen với , tiếp đó là chỗ việc và những việc cẩn .

 

Đột nhiên ánh mắt , cô sang gật đầu với đám đó, liền trở chăm chú màn hình.

 

"Nhìn trông còn trẻ, nhưng nghiệp sớm thế?"

 

"Cũng thể là học giỏi quá , nhưng chắc là nhờ mối quen hệ gia đình quen trong đây mà , chậc chậc , đầu tiên trong công ty của chúng đến ."

 

Có nhiều bàn tán với , cũng cũng cô. quan tâm, việc chính của cô là học hỏi những điều thích, nên quan tâm những chuyện vụt vặt lề đường đó.

 

"Mọi sắp xếp một chút nữa, mẫu cũng đến." Trước khi chỉ đạo : "Lục An Tràm cũng theo đến đó."

 

Nghe theo, Lục An Tràm chút vui mừng gật đầu, vội lên theo đoàn đó đến phòng chụp.

 

 

 

Người mẫu đến đang cho nhân viên trang điểm.

 

Lục An Tràm xung quanh chỗ đang dựng và trang trí cho chụp , cô khá phấn khích một chút, để mắt đến cô mẫu chân dài đó âm thầm cảm thán trong lòng.

 

Lần mời mẫu Linh Chư chụp cho bộ sản phẩm mới là một hãng túi xách nổi tiếng, sản phẩm giá trị nên tốn công mời Linh Chư cũng dễ dàng gì. Danh tiếng mẫu Linh Chư nổi, nhiều hãng đồ hiệu chào đón, gương mặt hình chữ v, một , mặt cũng thua kém gì diễn viên, điều quan trọng là dáng .

 

"Không , cô chụp như thế là dìm hết cả gương mặt."

 

dẫn đầu chỉ trích cách chụp hình của cô nhân viên , mắt rời lên cô mẫu đang tạo dáng với chiếc túi đỏ tay.

 

"Lục An Tràm cô đây."

 

Nghe tiếng cô qua, cũng nhanh đến.

 

"Cô thử chụp vài tấm cho xem."

 

Lục An Tràm kinh ngạc, cô qua thấy gương mặt vui của nọ, nhưng miễn cưỡng lời.

 

Cô khom chỉnh góc chụp, đó mẫu khẽ lên tiếng: "Phiền cô mắt sang đây một chút."

 

Tách, tách, tách.

 

Chụp vài mẫu cô đưa cho chỉ dẫn xem qua, đó ông ngỡ ngàng, hài lòng : "Rất , cô cứ tiếp ."

 

Trịnh Vãn Phương khó chịu lên tiếng: "Chủ biên ông gì thế? Chẳng chụp ảnh đảm nhiệm chụp cho mẫu Linh Chư , tại ông đột nhiên đưa cho mới đầy một ngày việc?"

 

Ông qua, chỉ tay lên màn hình: "Cô nghề lâu như thế thì kỹ những kỹ năng mới chụp , những góc độ và đường nét ? Còn những tấm cô chụp thì ? Mong cô chú tâm công việc một chút."

 

Nghe Trịnh Vãn Phương mắng, vài đây im lặng gì, trong công ty chụp ảnh giỏi nhất là Trịnh Vãn Phương và Minh Thành, hai đó cực kỳ ăn ý với , đôi nam nữ tâm đầu ý hợp trong tác phòng việc, và những tấm ảnh đưa đều công nhân. hôm nay chủ biên những kỹ năng chụp ảnh của Trịnh Vãn Phương còn thua cả mới hôm nay.

 

Lục An Tràm thấy khó xử, cô sang bàn bạc với ông chủ biên: " thấy đến nỗi , mới kinh nghiệm vẫn còn học hỏi nhiều cho nên..."

 

"Không cần, nhiệm vụ đầu cho cô là đảm nhiệm phụ trách ảnh chụp của mẫu Linh Chư, còn việc khác cần lo."

 

Nghe chủ biên xong, Trịnh Vãn Phương tài nào cãi , nhiều ánh mắt đang quan sát nên cô đành đem cơn tức nuốt về, ngước mắt liếc một cái giậm mạnh giày cao gót bước ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-27.html.]

 

Lục An Tràm bất lực thở dài, cô nhanh ch.óng xoay công việc của .

 

Qua mấy tiếng chụp ảnh, cô mới bước bên ngoài liền bắt gặp một đang đó, chắc hẳn đó ý gì.

 

"Cô ."

 

Trịnh Vãn Phương Khoanh tay n.g.ự.c, ánh mắt dò xét quét từ xuống một lượt: "Xinh thế nên mẫu ảnh thì hơn."

 

"Vì ?"

 

Nghe cô trả lời vì , Trịnh Vãn Phương cứng họng mà đần mặt , cô nghiêng đầu nhíu mày: " ngành bốn năm, nhưng một mới đây bao lâu khen liền lên mặt, cô cho ai xem?"

 

Lục An Tràm l.i.ế.m môi, ý đồ của với cô rõ ràng là thích, cô xung quanh đó bước lên phía gần cô một chút, khẽ phun lời : "Yên tâm chỉ riêng cô xem , cho nên đừng sợ xem một sẽ cô đơn.", Cô xong liền cong môi lùi xoay mặt bỏ .

 

Trịnh Vãn Phương ngơ , hai mươi bảy năm trong cuộc đời đầu tiên cô một đứa nhỏ tuổi hơn chọc đến cứng họng như .

 

"Khi nào mới về đây."

 

"Ngày mai, chuyện gì ?"

 

Trịnh Vãn Phương cầm điện thoại siết c.h.ặ.t , nghiến răng : "Công ty con nhỏ mới , ngày đầu tiên thành công cướp cái buổi chụp hình của , bìa tạp chí quan trọng đối với đến mức nào, ai ngờ ông bẽ mặt còn giao việc của cho con nhỏ mới ."

 

Nghe hết thảy sự việc, Minh Thành suy xét một chút: "Cô gái đó chụp ảnh ?"

 

"Cậu...", Trịnh Vãn Phương cúp máy, cô đem một tràn mắng c.h.ử.i cái trong điện thoại, chính là bạn cùng một thời học khoá nhiếp ảnh với cô, hai cùng chung công ty cho nên quan hệ thiết, nhưng hôm nay cả ngày chọc tức điện cho , ai mà ngờ đáp như thế.

 

Lục An Tràm giậm chân chỉ uống ngụm nước lắc đầu, thì giỏi giang gì, thật sự ảnh chụp cô thiện cho lắm, nhưng dù là tiền bối của cô, còn nghề bốn năm cơ, cho nên đem chuyện tranh luận thì cũng hưởng .

 

Lần bìa tạp chí chụp ảnh cho hãng túi xách thời trang đắt đỏ do Lục An Tràm nhận vụ việc , bìa tạp chí dự đưa cô nhận lời khen ít của .

 

"Cũng bình thường."

 

Nghe giọng đanh đá của Trịnh Vãn Phương cô chỉ khổ cho qua, nhưng chút ngứa miệng : "Ừm thấy cô bình thường."

 

Gương mặt hống hách xong liền xụp đổ, Trịnh Vãn Phương trừng mắt qua: "Mới ai bình thường?"

 

 

 

"A, chị đang chuyện với ?", Cô , chỉ tay vô tội hỏi.

 

Trịnh Vãn Phương như lên huyết áp, cô thở phập phồng lên xuống, lời mài dũa chuẩn thì đám trong phòng nuốt cục tức trong, cong môi một cách nhẹ nhàng.

 

"Cô chống mắt lên mà ."

 

"Không chống, mà sẽ dùng tay banh to hai con mắt chị.", Lục An Tràm sợ hãi gì, môi vẫn giữ một nụ lịnh sự và khách khí với đối diện.

 

Không con nhỏ chọc tức nên cô liếc mắt một cái rời .

 

Lục An Tràm nhún vai, cầm điện thoại lên: "Cậu cần đón , lúc sáng tự thì sẽ tự về nhà ."

 

Nói vài lời cô tắt máy, cầm túi xách lên về.

 

Về đến biệt thự thì liền trở về phòng, nhanh ch.óng tắm rửa xong xuôi cô liền ý trong đầu bày trò một chút.

 

Lục An Tràm dựa lưng cửa, tay cô che miệng , tiếng bước chân càng gần thì tim cô đập càng nhanh.

 

Vừa mở cửa còn xoay đóng thì ở phía bất ngờ thể từ đằng nhảy lên lưng .

 

"Chào mừng về!"

 

Mai Cẩn Nghiêu sợ cô ngã, tay ở đỡ đùi cô , ngoái đầu : "Sao gọi chú?"

 

Cô giật , đó hì hì hai tay câu c.h.ặ.t lấy cổ , cả đu ở phía lưng : "Vậy thì chú."

 

Anh còn chất vấn cô thì đó nhảy khỏi , Mai Cẩn Nghiêu đem gương mặt u ám cô: "Muốn phạt em?"

 

"Ơ, phạt á?", Lục An Tràm bất mãn thở dài, nhưng mà ngay đó trở mặt tươi với : "Phạt ?", Cô nhón chân lên chạm nhẹ môi .

 

phạt là như thế?"

 

Mai Cẩn Nghiêu bất ngờ cô hôn, nhướng mày: "Lại một nữa."

 

Biết ngay sẽ thể nào chịu nổi , cô bước lên chủ động đặt tay lên n.g.ự.c kiễng chân lên, nhưng môi chạm môi như thông thường, cô bạo dạn mà dùng lưỡi cạy miệng , quét nhẹ bên trong một cái mới rời môi, hạ gót chân xuống ngước mắt .

 

Anh l.i.ế.m môi một cái, cuối cùng khom nhấc bổng cô lên, ôm cô tư thế khác gì một đứa trẻ, tay bợ lấy m.ô.n.g cô, đôi chân cô ở bên hông khẽ đung đưa theo tác động của . Mai Cẩn Nghiêu ấn gáy cô xuống, đem cả nhỏ bé ôm lòng, tùy tiện xuống sofa, bàn tay vuốt tóc cô dời xuống sống lưng.

 

"Đi thế nào?"

 

Nghe hỏi, cô nâng mắt ngoan ngoãn trả lời: "Rất ạ."

 

Lục An Tràm gác cằm lên vai , mắt híp , khẽ lầm bầm trong miệng một lúc.

 

Anh rõ, khẽ cô: "Hửm?", Mai Cẩn Nghiêu ai nhắm mắt từ lúc nào, môi hít thở đều, nhẹ cong môi.

 

Mai Cẩn Nghiêu giường ngủ yên mới yên tâm, mở cửa thì thấy hai bóng mặt.

 

"Chuyện gì?"

 

"Con gặp ."

 

"Mẹ mệt nên ngủ ."

 

Hai xong thở dài, cũng đúng về mệt nên nhất phiền . Mai Cẩn Nghiêu hai đứa nhỏ cầm bộ đồ chơi buồn bã lưng, gọi .

 

"Muốn gì?"

 

Mai Cẩn Thừa : "Cái .", Ngón tay nhỏ chỉ bộ xếp hình.

 

"Đưa ba."

 

Bốn con mắt tròn xoe , Mai Cẩn Nghiêu cau mày: "Có gì lạ ?"

 

"Không , nhưng ba bận ?"

 

Nghe ba chơi với đương nhiên hai vui, hiếm lắm mới chơi với ba, nên hai thằng bé cũng ngần ngại gì đưa bộ xếp hình cho ba.

 

là hiếm thấy, hai đứa lắc đầu, nối đuôi theo phía .

Loading...