Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-01-31 11:40:04
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện cô sinh thực tập công ty nhiếp ảnh khiến cho hai chiến tranh lạnh, mặc dù chiến tranh lạnh, thật chất chỉ cô là để ý đến .
"Tràm Tràm."
Lục An Tràm giả vờ như lướt qua , nhưng bắt lấy tay , cô dừng chân, ngước mắt lên trừng thật lớn: "Buông."
Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày, giữ c.h.ặ.t t.a.y cô hơn, đó kéo mạnh cô ôm lấy.
"Buông .", Cô vùng vẫy, còn đ.á.n.h lên liên tục.
"Được , đừng giận nữa em như thế nào cũng ."
Lục An Tràm khựng , ngẩng đầu lên: "Chắc chắn?"
Thấy gật đầu cô cuối cùng cũng cong môi, hai tay ôm lấy mặt hôn lên môi hai cái: "Thế thì ."
Dù hai kết hôn cũng bốn năm, đáng là cô nhưng ngăn cấm, ở nhà với bọn trẻ, đến khi chúng lớn hẳn thì sẽ ngăn cản cô. Cho đến khi cô đề cập nhíu mày vui, giàu nhưng dù cô cũng xã hội kiếm tiền với chứ, thể nào suốt đời ở trong căn biệt thự mãi .
"Anh sợ em vất vả.", Mai Cẩn Nghiêu ôm cô .
"Phải cho em bon chen một chút chứ, vất vả lắm .", Cô vuốt tay thầm an ủi.
Nhìn vợ xinh động lòng như , thật khiến lo lắng, cô nhóc vẫn còn trẻ trung giống một phụ nữ chồng con gì cả, nét thiếu nữ hồn nhiên vẫn phai .
"Sao mím môi, nào một cái.", Cô dùng tay kéo hai bên khoé môi .
"Em thấy già ?"
Lục An Tràm xong giật ngơ ngác , thường ngày cô già lập tức sẽ vui, nhưng hôm nay tự nhiên hỏi cô câu .
"Thật thì già, vẫn là đàn ông chững chạc thật thụ trai, với bên ngoài cảm giác một đàn ông cấm d.ụ.c sạch sẽ đến nỗi dính một hạt bụi."
"Anh ba mươi bốn tuổi ."
"Ừm em hai mươi mốt."
Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày, tay cằm lấy cằm cô, quan sát từng chi tiết nhỏ gương mặt của vợ , chỗ nào cô cũng mềm mại non nớt ngọt ngào thế , đến cũng mang hương thơm ngọt dịu, cho khác gần thật sự khó mà phân tâm.
Nhìn thấy đôi mắt hiện lên tia giảo hoạt, rũ mắt xuống đôi môi cô, cúi đầu dùng răng c.ắ.n xuống.
"Aaaa... Đau!"
Cô lấy tay sờ lên môi , thấy giọt m.á.u nhỏ ngón tay trỏ rõ rệt như thế, trợn mắt khiếp sợ mà lên gương mặt , biểu cảm vẫn như bao năm qua, lạnh lùng cô.
"Anh c.ắ.n em?"
"Phạt em đem tuổi tác ghẹo ."
Cô trừng mắt, rõ ràng nhắc đến tuổi tác là , cô thừa nhận nhấn mạnh câu một chút nhưng cũng đến nỗi là của cô, còn c.ắ.n một cái môi đến rỉ m.á.u.
"Cắn em?", Lục An Tràm chịu thua dễ như thế, cô bật một cái bóp lấy môi sức c.ắ.n đem sự giận dữ mà nghiền nát đôi môi .
Trong quá trình cô c.ắ.n , Mai Cẩn Nghiêu động đậy, chỉ nhíu mày nhưng hề đẩy cô , mặc cho cô c.ắ.n .
Cảm nhận vị m.á.u cô mới buông tha, chân lùi về ngước mắt môi của cô c.ắ.n rỉ m.á.u đó, cô xong thấy trong cũng thỏa mãn hơn nhiều.
"Ba yêu cần lấy m.á.u ?", Giọng trong trẻo thốt lên, ai khác chính là Mai Cẩn Thừa, thằng bé từ nãy giờ bên ngoài chứng kiến tình cảm mạnh bạo của ba .
Lục An Tràm giật xoay đầu sang: "Tiểu Thừa con đây?"
"Con đây nên mới thấy cảnh tượng .", Cậu bé chuyện trôi chảy, công hưởng gen của ba , vô cùng thông minh.
Bị con trai bắt gặp cô chút ngại ngùng, bước , nhanh ch.óng chuyển chủ đề: "Anh con ?"
"Dạ đang ăn cơm ở sảnh."
Lục An Tràm đến nắm lấy bàn tay nhỏ của con trai , đầu ngoái liếc mắt với một cái, đó xoay mặt qua cong môi nhẹ giọng: "Vậy với con kiếm nhé?"
"Vâng."
Mai Cẩn Nghiêu đưa tay sờ lên môi , chỉ lắc đầu, cũng theo chân vợ .
"Mẹ, ba c.ắ.n ?"
Cô tỏ vẻ tức giận: " ba con thật hư thúi hết chỗ , nhưng mà cũng c.ắ.n trả ba con , nên yên tâm sẽ để chịu thiệt hại ."
Thằng bé ngẩng đầu lên rộ lên: "Mẹ là nhất!"
"Còn .", Cô đắc ý sờ mũi .
Mai Cẩn Đồ ăn nghiêm túc, tự cầm muỗng múc cơm hề rớt một hạt nào bên ngoài, ăn đến hai bên má phình . Nhìn thấy hai đứa con của mà ấm lòng thôi, hai thằng bé ít khi nghịch ngợm quậy quá, tuy sẽ vượt trội sự phát triển nhanh hơn với những đứa trẻ khác, nhưng lời, gì liền tiếp thu cái đó.
"Tiểu Đồ của giỏi thế?"
Cậu bé ngước một cái, gì tiếp tục ăn đồ của .
Thấy hai thằng bé ăn với , cô bĩu môi đang phía , rõ ràng là phiên bản của đàn ông mà, nếu hai thằng bé lớn lên mà giống với tính cách lạnh lẽo của , cô .
Lục An Tràm tiến nắm lấy cánh tay lôi : "Để con tự ăn, hai tiếp tục chuyện."
Mai Cẩn Nghiêu khẽ hai đứa nhỏ đang ăn, đó cô vợ nhỏ nhà .
Cô kéo thang máy đóng cửa , để cho tháng máy tự dừng, trong gian kín đáo c.h.ặ.t hẹp , cô ấn thang máy.
"Ngày mai em sẽ đến công ty , đồng ý ?", Cô chậm rãi nghiến răng .
"Đồng ý.", Anh do dự đáp.
Nghe đáp án của cô hài lòng, nâng tay vuốt cằm , đột nhiên cô chen chân giữa chân , đem dán sát , chân khẽ nâng lên dùng đầu ngón của mà miết nhẹ đũng quần .
Cô nhẹ cong môi, đem đôi mắt hồ ly nháy với một cái, tay sờ soạng lung tung: "Tốt thế , thì cần bổn cô nương báo đáp một chút gì đó ?"
Yết hầu lăn lên hạ xuống: "Tùy lòng hảo tâm của cô nương."
Vừa dứt lời, ai đó thèm khát mà nháo đến hôn điên cuồng, tay miết dọc sống lưng mê của cô.
Lục An Tràm né môi : "Anh định trong đây?"
"Đâu từng .", Mai Cẩn Nghiêu ung dung cởi thắt lưng , ánh mắt nguy hiểm chằm chằm con mồi.
Nghe cũng đúng, nơi nào mà hai từng qua. Lục An Tràm cũng tự động cởi chiếc váy lụa xuống, từng đường cong mượt mà dần hiện mắt của đàn ông.
Mai Cẩn Nghiêu vươn tay kéo cô sát cho da thịt tiếp xúc với , thở hắt một cô , động tác cởi áo n.g.ự.c vô cùng nhẹ nhàng cũng như là cố dụ dỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-26.html.]
Anh cúi đầu c.ắ.n lên xương quai xanh cô, thở nóng hổi xuống quét mắt da thịt cô, dần dần cũng khuỵu hai gối xuống cô, vươn lưỡi l.i.ế.m xung quanh cái rốn nhỏ của cô, hai tay nắm cạp quần lót chữ t quyến rũ kéo xuống, đó một tay lên nắm lấy bầu n.g.ự.c mềm mại bóp nắn chúng.
Đột nhiên xoay , tách hai chân cô , ôm lấy m.ô.n.g, tay cô vội chống lên vánh thang máy, cong , m.ô.n.g cũng vểnh lên, nhanh ch.óng cảm nhận đầu lưỡi ẩm ướt đang thăm dò từ đằng khe m.ô.n.g của .
Hai bàn tay ôm lấy cái m.ô.n.g tròn trịa banh , lưỡi sâu bên trong, quét dần đến vùng cấm, khẽ dừng đó động tác mút nhả .
"Dừng! Từ Từ... Đã!"
Đang trong tình yêu nồng cháy nóng bỏng thì cô lên tiếng cắt ngang, Lục An Tràm xoay giữ lấy vai , thở hắt một : "Em nghĩ , mai em ngày đầu tiên em nhận việc thể nào hai hàng , trông khó coi.", Cô càng giọng càng nhỏ dần.
Mai Cẩn Nghiêu rít lên một , hai tay ôm lấy cô, hôn lên bả vai gầy nhỏ khẽ thấp giọng nỉ non: "Chỉ một thôi."
"Không ."
Anh vẫn nhỏ giọng: "Em là lên tiếng giờ bắt dừng , bà Mai như thế là ."
Lục An Tràm đẩy , cúi nhặt quần áo mặc nhưng vẫn ngăn cản, cô ngước lên: "Hôm khác ?"
"Không ."
Mai Cẩn Nghiêu mặc kệ, kéo cô lên áp sát thang máy, một tay nâng một chân trắng nõn của cô vòng qua eo , đó một tay câu lấy eo nhỏ khẽ nhấc lên, bên rằng đ.â.m .
"Cái...Đó...", Cô ngỡ ngàng, trợn mắt .
Anh , nhưng mắt chằm chằm cô, ở giống như cơn sóng kéo đến, cho cơ thể mặt nâng lên nâng xuống.
Những cú đ.â.m của vô cùng sâu, thật sự khác gì giông bão đang kéo tới, Lục An Tràm há miệng nhưng chẳng câu gì, phía đ.â.m một cái chữ ở cổ họng liền chặn .
"Muốn gì?", Môi dán lên tai cô thì thầm, Mai Cẩn Nghiêu c.ắ.n nhẹ vành tai cô, xong liền nhếch môi: "Có em là sướng?"
Thấy cô lắc đầu, hạ thắt lưng xuống một chút, đẩy hông mạnh : "Lắc cái gì, mặt em hiện lên hai chữ "sung sướng" rõ."
Lục An Tràm đáp , cô c.ắ.n môi, trán thấm tầng mồ hôi, đột nhiên giọt nước ở rớt xuống n.g.ự.c , cô ngước mới thấy mồ hồi thái dương đang chảy xuống.
Mai Cẩn Nghiêu cũng để ý thấy, liền vươn lưỡi l.i.ế.m sạch giọt mồ hồi rơi xuống n.g.ự.c cô, đem gương mặt đầy mồ hồi của vùi cần cổ cô, thở gấp rút, ở vẫn điên cuồng đảo quanh, thở phập phồng, cả giùm sức lực mà cắm rút.
"Sao... Lâu quá.", Cô ngửa cổ thở hổn hển, giọng đứt quãng hỏi.
"Mới bắt đầu mà em."
Đứng trong tháng máy thế thật khó chịu, quá nóng, cơ thể hai cũng nóng, thế cô còn với tư thế một chân như , thao một cách mạnh bạo cô sắp trụ nổi nữa .
"Em... Từ bỏ."
Nói câu cảm thấy thật sự ngu ngốc, chuyện mật với nào cũng thế, cũng hề cô cái gì. Lục An Tràm hiện giờ hối hận vì lên tiếng đề nghị chuyện , một tuần quan hệ của hai là dài, khỏe khác gì con trâu cả, một tuần bảy ngày thì lôi cô hết sáu ngày, còn ngày thì để cho cô giữ sức, qua ngày hôm thì tiếp tục, lúc đó cô phản ánh với ầm ĩ một trận, cuối cùng "một tuần năm ngày, hai ngày cho em nghỉ ngơi", cô xong cũng khiếp sợ thôi nhưng thể nào ngăn .
Khi trở phòng ngủ thì cả cô nhũn , mắt khẽ liếc mới cho ăn no nhàn nhã ở ghế sửa tài liệu.
Mai Cẩn Nghiêu khựng , giương mắt lên, môi động đậy: "Muốn thêm một hiệp nữa?"
Cô mím môi, mắt híp : "Không !"
"Vậy đừng bằng ánh mắt đó."
Ánh mắt đó là ánh mắt gì, cô khó hiểu lấy tay sờ mắt , phát hiện điều gì bất thường cô buông tay xuống, lườm một cái.
"Mẹ, ơi!"
Lục An Tràm giật kéo chăn lên cao, mắt kinh ngạc , ấp úp : "Em... Em mặc quần áo."
Cửa phòng vẫn còn gõ, Mai Cẩn Nghiêu dậy mở cửa.
Hai đứa thấy ba mở cửa thì lùi về , cong môi với ba một cái: "Mẹ ba?"
"Ngủ ."
Mai Cẩn Đồ nhíu mày: "Mới sáu giờ chiều mà ngủ, chắc bệnh ."
"Vậy thì chăm sóc .", Mai Cẩn Thừa qua ba : "Con ."
Mai Cẩn Nghiêu chặn ở cửa cho hai đứa nhỏ chui , sắc mặt trầm xuống, con ngươi cũng đen : "Dù bệnh cũng là chuyện của hai đứa, về phòng ba tự chăm sóc vợ ."
" mà..."
"Có về phòng ?", Giọng nghiêm lên.
Hai đứa nhỏ cúi đầu, mắt liếc bên trong, nghiêng qua nghiêng nhưng vẫn cái bóng cao lớn của ba chặn hết tầm .
Mai Cẩn Đồ thấy thế kéo tay em trai : "Về phòng thôi."
Nhìn hai đứa mới đóng cửa .
"Ủa hai đứa nhỏ ?", Cô mới đồ .
"Về phòng ngủ .", Mai Cẩn Nghiêu kéo lấy tay cô đến sofa , để cô lòng , tay vây lấy cô, đó bình thản mà cầm tài liệu lên xem.
"Ôi... Anh gì thế?"
"Ngồi yên."
Lục An Tràm ngoan ngoãn động đậy, cô im lặng tài liệu tay , một lượt đều là về những vấn đề trong công việc, cô ngoái đầu .
"Anh bận thì buông em ."
Mai Cẩn Nghiêu cụp mắt xuống: "Chán ?"
Cô nhíu mày: "Gì chán?"
"Ôm nhiều nên em dần chán ghét đúng ?"
Lục An Tràm ngơ , cô tiếp thu câu của đó mới hiểu, cô nhướng mày: "Anh nghĩ ?"
Khoé môi mím thành một đường, mắt mắt đối diện, nhận thấy sự nghịch ngợm trong đấy, thấy thế im lặng rời mắt .
Không nhận sự trả lời nào, chỉ thấy đưa mắt ngoài mà đăm chiêu, đột nhiên cô như nào, tay chân luống cuống: "Anh... Đừng hiểu lầm."
Cô thở dài, xoay hai tay ôm lấy mặt về hướng đối diện với , cô chậm rãi : "Em đang lo lắng cho việc em , nhưng mà em cũng phát triển bản mà, em còn trưởng thành nữa, cái gì cũng ỷ . Còn nữa đừng em chán ghét , chúng kết hôn hơn bốn năm cũng con, một mái ấm riêng, hai trong tương lai càng ngày hạnh phúc, tại em thế chán ghét ?"
Mai Cẩn Nghiêu cô, cảm nhận sự thành thật nghiêm túc trong lời , lên tiếng: "Em phát triển bản cấm, nhưng cần em trưởng thành, em cứ là em, ở bên cạnh cần trưởng thành."
Nghe xong cô hít mũi lên vài cái: "Cần Nghiêu .", Cô hôn lên hai bên má : "Cần Nghiêu của em thế nhỉ.", Cô hôn môi vài cái, cong môi tươi.
Anh ? thật là mặt đó, nhưng chỉ với cô, ngoài trừ cô sẽ với khác như những gì cô nghĩ.