Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 25

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 11:39:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hai trở khách sạn, tâm trạng của Lục An Tràm vui vẻ, nhớ đến giọng điệu lúc bàn ăn của cô thấy hài lòng.

 

"Không uổng công là chồng em."

 

Thấy cô môi đến lộ hàm răng trắng tinh ngoài, khác gì một đồ ngốc: "Đã bao nhiêu tuổi ?"

 

Đột ngột nhắc đến tuổi tác nụ cô dần tắt hẳn, mày cô nhíu , khẽ mở miệng: "Mười chín, nhưng hỏi gì?"

 

Mai Cẩn Nghiêu hờ hững sang khác: "Vẫn là một cô nhóc."

 

Mắt cô híp , tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, chân chậm rãi tiến phía , đó một quyền thẳng bụng . ngờ nọ nhanh hơn, trực tiếp giữ c.h.ặ.t t.a.y , liền đẩy cô xuống giường, từ thế cô sấp ở là một cơ thể nam tính cứng ngắc đè cô.

 

"Aaa! Cẩn Nghiêu... Chân đè lên tay em!"

 

Mai Cẩn Nghiêu sửng sốt vội nhấc chân lên: "Không chứ?"

 

Cô ngoái đầu, nghiến răng : "Anh đè lên em mới đó, còn xuống."

 

dễ dàng tha cho cô như , Mai Cẩn Nghiêu nhếch môi nghiêng đầu đến, môi dán lên tai cô, giọng từ tốn phun : "Vừa đ.á.n.h ?"

 

"Ai bảo em là con nhóc, thế mà nghĩ đến em hiện giờ chồng còn hai con, đáng lý trở thành phụ nữ."

 

Mai Cẩn Nghiêu thích thú, nhưng ngữ khí vẫn như một: " thật chất vẫn là nhóc con."

 

Lục An Tràm nhưng cuối cùng , âm thầm nuốt câu trở , mắt nhắm hít thở thật sâu, : "Nhóc còn thì , một ông chú trải đời như gì chả đúng. Được thôi Lục An Tràm kính già yêu trẻ nên cũng chấp dứt gì mắc công mang tội."

 

Giọng tắt, lâu là tiếng trầm khàn vang lên. Mai Cẩn Nghiêu để cằm lên vai cô, nghiêng đầu sườn mặt non nớt trong cách gần : "Tối nay ông chú những hành vi đồi bại nào với cháu, thì mong cháu đừng lật lọng lời , nên chấp dứt già."

 

Lục An Tràm giọng quỷ dị của từ phía khỏi nổi da gà, cảm giác bàn tay ý đồ , cơ thể cô tự chủ co rút ... Cuối cùng chuyện gì đến cũng đến, lời cũng thực hiện và từ đó cô mới lời hại thể cô như thế nào.

 

"Aaaaa! Cẩn... Cẩn Nghiêu em sai ... Xin tha mạng!"

 

...

 

Những câu bàn ăn khiến cho hai con của Lục Anh thức trắng mấy đêm, sợ một ngày lâu chuyện sẽ bại lộ lúc đó thật sự hết đường để trốn. Đó cũng là mục đích Lục An Tràm thế, cho hai con ăn uống ngủ nghỉ nhớ những chuyện đó.

 

"Mày định gì?"

 

Như thường lệ Lục An Tràm rảnh rỗi về thăm nhà, nhưng chỉ cô, còn Mai Cẩn Nghiêu thì ở khách sạn xử lý một chút chuyện riêng với công ty.

 

"Rõ như thế ?", Lục An Tràm cầm kéo tỉa cành cây: "Biết thế còn hỏi."

 

Lục Anh tức giận c.ắ.n môi, tay cầm c.h.ặ.t lấy áo : "Tao cấm mày ."

 

"Chị quyền gì cấm ?"

 

Lục Anh giật lấy cây kéo trong tay cô , trừng mắt : "Chẳng mày ôm đùi của ông chủ thành phố S ? Mày cũng tổn hại gì , cho nên mày ơn tao cũng đúng, nhờ tao mày mới gặp đàn ông đó."

 

"Thế ?", Lục An Tràm phủi bụi tay : "Tại chị thế? Trong khi đó hại gì đến chị mà chị nhẫn tâm đem bán cho bọn buôn , chị nếu thoát chỗ đó chắc c.h.ế.t từ lâu ."

 

"Đó là chuyện của mày liên quan gì đến tao, mày là em tao nên tao chẳng bận tâm gì đến. Tao hiểu nổi ba thương một đứa như mày, trong khi đó con ruột quan tâm đến, đến cái hôn sự cũng đem cho mày, còn tao thì nhận thứ gì, nhưng tiểu thư chân chính trong Lục gia chính là tao.", Cô xong nghiến răng nghiến lợi.

 

"Chỉ vì những chuyện như thế mà chị bán ? Còn lạc hướng với khác?"

 

Lục Anh đểu: " thì , tao đương nhiên tính toán hết chuyện, những chuyện vụt vặt tao diệt trừ hết.", Nói đến đây cô .

 

Lục An Tràm bấm dừng điện thoại để túi quần: "Cảm ơn chị phối hợp giải thích."

 

bỗng ngơ , đó xoay : "Mày gì đó! Đứng cho tao! Aaaa con đ* đây!"

 

Lục An Tràm ngoáy tai, giọng cô thật là chua, đến tai cô nó còn lọt chữ nữa: "Sủa cái gì, mất hết hình tượng đại tiểu thư của Lục gia.", Cô vọng lên.

 

Lục Anh phía như điên ngừng nhảy cẫng lên, giậm chân vung tay hét lên ngừng: "Mày dám... Thì tao sẽ liều c.h.ế.t với mày!"

 

Nghe tiếng ầm ĩ bà Lục cũng xuống, thấy Lục An Tràm đang nhàn rỗi cầm tách tay, giống một bà chủ đang hưởng thụ, giọng giận giữ từ bên ngoài truyền bà Lục mới nhíu mày rời mắt.

 

"Mày rốt cuộc gì?", Lục Anh chạy bình thường thở phì phò.

 

"Muốn gì là gì.", Cô thoải mái uống ngụm .

 

Lục Anh c.ắ.n răng thái độ khiến cô thêm chướng mắt, liền nhanh chân lên hất tách đổ xuống sàn nhà, nước nóng tránh mà xối chân Lục An Tràm.

 

"Tao đang chuyện vớ mày đó."

 

Lục An Tràm xuống bàn chân , nhíu mày đẩy cô : "Đi ."

 

"Xóa đoạn ghi âm cho tao."

 

"Không xóa.", Lục An Tràm liếc cô một cái, xuống bàn chân .

 

Nghe câu đó Lục Anh thêm tức giận, với tay lấy ấm bàn đổ nó xuống.

 

Lục An Tràm tránh kịp đẩy cô , ấm nóng trực tiếp rơi xuống b.ắ.n tung tóe nước ngoài.

 

"Aaa nóng quá!"

 

 

 

Bà Lục chứng kiến chạy xuống, đỡ con gái dậy: "Con ?"

 

"Mẹ, nóng!", Cô chỉ cánh tay nước nóng văng trúng.

 

Bà Lục trừng mắt: "Mày gì chị mày?"

 

Cô bất lực thở dài: "Rõ ràng thấy còn hỏi gì, trả lời chẳng tốn nước bọt ?"

 

"Mày... Cút khỏi nhà tao!", Bà Lục tức giận quá quát lớn.

 

"Bà bảo ai cút?"

 

Ông Lục đột nhiên về bất ngờ khiến cho bà Lục trở tay kịp, bà vội chỉ trích qua Lục An Tràm: "Ông xem nó gì tiểu Anh, bỏng hết tay con bé."

 

Lục An Tràm thừa nhận , mà nhẹ nhàng đặt điện thoại bàn, đó mở loa lớn, giọng trong điện thoại vang lên.

 

Ông Lục càng mày nhíu c.h.ặ.t, mắt qua con gái lớn .

 

Lục Anh ba , hoảng hốt bật dậy cướp lấy điện thoại nhưng chậm một bước: "Mày cố ý đổ cho tao!"

 

Chuyện đến nước mà vẫn còn ngoan cố chối cãi, Lục An Tràm lắc điện thoại: "Chối gì, chị giấu bao lâu sớm muộn gì cũng bại thôi, cho nên sớm một chút sẽ hơn."

 

"Ba đừng bậy, là nó dàn dựng lên chuyện, ba tin con... Con gì hết...", Lục Anh bò nắm lấy ống quần ông nhưng ông hất .

 

"Hai con bà rốt cuộc gì chuyện bỉ ổi gì, từ hôm nay đem hết một lượt cho ! Đừng để cho điều tra hai con bà đừng hòng ở trong căn nhà !"

 

Bà Lục ngơ ngác, thấy chồng tức giận bà lâm đường cùng: "Là !"

 

"Mẹ!", Lục Anh kéo tay bà: "Mình gì hết!"

 

Bà gạt tay Lục Anh , ông Lục : "Là sai bắt cóc Lục An Tràm bán , liên quan đến tiểu Anh, chính là !"

 

"Bóp!"

 

Ông Lục tát mặt vợ : "Độc ác! Quá độc ác! Mẹ con bà coi c.h.ế.t hết !"

 

"Lúc đó tiểu Tràm bao nhiêu tuổi hả! Còn dám tay, nó gì hai con bà mà bà tay độc ác đến ! Mất hết nhân tính, cũng là con với cũng là phụ nữ bà thấu hiểu cho cảnh của tiểu Tràm, bà thương con bé thì thôi để thương, đưa con bé về đây dạy dỗ chứ để hai con bà những chuyện trái tính như ! Vợ con cái gì chứ! Tạo phản hết mà!"

 

Bà Lục nức lên, còn Lục Anh ngừng xin ba tha thứ. Lục An Tràm đó cảnh mà thấy nhàm chán vô cùng.

 

"Mọi chuyện con ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-25.html.]

"Khoan ."

 

Lục An Tràm ông Lục: "Ba còn việc gì nữa ?"

 

"Xin con."

 

Cô cong môi: "Không ba ba gì cả.", Lục An Tràm đồng hồ: "Ở đây cũng xong chuyện, chiều nay lẽ con sẽ trở thành phố S, ba nhớ giữ gìn sức khỏe dịp con sẽ về thăm ba."

 

Ông Lục thở dài gì hơn lúc , chỉ gật đầu: "Lần nhớ dẫn cháu ngoại ba về đây."

 

"Vâng.", Ở đây cũng còn việc gì nữa, đối với chuyện gia đình họ cứ để ông giải quyết.

 

Lục An Tràm bước thì xe cũng đến, cô mở cửa chui : "Đi thôi."

 

"Xong việc ?", Mai Cẩn Nghiêu ôm cô hỏi.

 

"Đã xong, về thành phố S thôi."

 

"Được."

 

Đối với việc cô trở Mai Cẩn Nghiêu hài lòng, xoa đầu cô.

 

"Đừng xoa, rối tóc.", Cô nhíu mày .

 

Mai Cẩn Nghiêu thu tay , chỉ dám cầm lấy bàn tay cô xoa nắn.

 

qua thấy yên tĩnh, mắt chỉ chú tâm bàn tay cô, thấy thế cô cũng theo: "Bàn tay em ?"

 

"Không, do mềm."

 

Thế là cô mặc , giờ lòng cô mong ngóng hai cục nhỏ ở nhà , kìm vui vẻ nhếch môi.

 

Lục An Tràm xoay lưng , tự động đem đầu gối lên đùi , đó nhắm mắt: "Đến sân bay gọi em dậy."

 

Anh nhẹ nhành vén tóc cô xuống: "Ngủ ."

 

...

 

Mấy tên thuộc hạ hai đứa nhóc bò loạn chỗ đến chỗ khác, đầu đau thôi.

 

"Ơi ơi! Ông chủ nhỏ! Trời ơi đừng cái bình đó đắt... Mau kéo !"

 

Thuộc hạ chạy đến nắm cái chân nhỏ , đó bế lên đặt xuống chỗ khác: "Ông chủ nhỏ đừng quậy nữa."

 

 

 

đáp chỉ là tiếng khanh khách của trẻ con, ai cũng thở dài để ông bà chủ về thì mới giải thoát, so với chuyện trông trẻ thì thà hơn kiểm soát v.ũ k.h.í còn hơn.

 

Lục An Tràm chỉ từ cửa sảnh lớn liền bắt gặp hai cục nhỏ đang bò lăn tăn đất, hình như là đang giỡn ngừng rộ lên, trong sảnh hiện giờ chỉ thấy tiếng trẻ con đang , lúc cô ngước hai thuộc hạ mà giao cho việc chăm sóc, bước chân cô khựng , mắt trổ cuối cùng chờ đợi mà đè n.g.ự.c lớn.

 

"Hai ... Haha..."

 

Mai Cẩn Nghiêu phía đến cũng tiếng đùa của cô và hai đứa nhỏ, ngước mắt đám thuộc hạ mí mắt khẽ động.

 

"...Haha... Cậu... Ăn mặc... Haha."

 

Lục An Tràm đến chảy nước mắt, cố gắng ngừng nhưng , cô đành xoay nhịn nữa.

 

Thuộc hạ: "....", Hai ngờ ông bà chủ sẽ về nhanh thế , hai tổ tông nín thì c.h.ế.t hai mặc bộ đồ bảo mẫu của phụ nữ .

 

Hai hờ đơ , nhanh tay cởi cái nơ trắng đang buộc ở cổ, tháo luôn cái kẹo tóc đầu.

 

Mai Cẩn Nghiêu híp mắt xoa nhẹ ấn đường, : "Hai quần áo ."

 

"Rõ!", Hai tên thuộc hạ lệnh chạy mỗi một hướng.

 

Lục An Tràm lau nước mắt, môi vẫn còn thu ý , đưa đôi mắt chứa nước trong : "Lý do em tại cho thuê bảo mẫu ... Haha..."

 

"Hahaha...", Đây là tiếng của hai đó nhỏ.

 

Cô xoay chạy đến, xổm xuống hai đứa đang đùa : "Ây da nhớ hai đứa quá, tiểu Đồ với tiểu Thừa nhớ nè."

 

"Ô...ô...ô."

 

Lục An Tràm kìm hai tay béo má mềm mại của hai đứa: "Ôi con đáng yêu quá, đây tin sinh hai cục kẹo nhỏ mềm mại thế ."

 

"Ô... Ba..."

 

Thấy tiểu Đồ chỉ tay về hướng , miệng cứ bô bô ba ba ngừng, Lục An Tràm ngoái đầu mới thấy đàn ông vẫn phía .

 

Cô a lên: " , là ba đó, nào con gọi ba thì gọi .", Lục An Tràm tập cho bọn trẻ gọi nhưng hai đứa cứ ba ba ba, cô nhíu mày .

 

Mai Cẩn Nghiêu thấy hai nhỏ một lớn đang đùa với , hình ảnh ngừng xuất hiện mắt , chân bước đến thì đôi mắt to sáng rực lên, liền chống tay bò về phía đó liền ôm lấy chân buông.

 

Lục An Tràm thấy cũng giật , cô định bế đứa trẻ thì đột nhiên khom xuống ẵm thằng bé lên.

 

"Anh sẽ tập.", Mai Cẩn Nghiêu đáp một câu cho cô yên tâm.

 

Thấy thật sự quá miễn cưỡng cô lên tiếng: "Nếu thì bỏ tiểu Thừa xuống .", Cô sợ một lát cởi quần áo kịp, đó dùng hết một chai cồn sát khuẩn.

 

"Được."

 

Sau khi đợi buông xuống, Lục An Tràm nhanh ch.óng sà lòng , cô vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo : "Anh đừng nghĩ đến chuyện cho bản sạch sẽ nữa, em ai khác, hãy chú tâm em."

 

Mai Cẩn Nghiêu chằm chằm mắt cô, đến quai hàm cũng c.ắ.n c.h.ặ.t, híp mắt hôn môi cô.

 

Hai ôm dây dưa một lúc, đến khi hai đứa nhỏ ôm chân hai thì mới luyến tiếc buông tha .

 

"Sao ?", Đôi môi gặm c.ắ.n đến đỏ bừng, cô ngước lên hỏi .

 

Mai Cẩn Nghiêu thở nhẹ, gật đầu một cái: "Khá ."

 

Cảm thấy tiến triển cô tươi, buông tay , vui vẻ cong mắt, nhưng kịp thì chạy tháng máy.

 

Lục An Tràm xong l.i.ế.m l.i.ế.m môi, chút hụt hẫng, nhưng nghĩ kiềm chế lâu như thế là lắm .

 

"Tiểu Đồ và tiểu Thừa đây."

 

Hai đứa nhỏ mà bò , vui vẻ khác gì con chuột nhỏ chạy tung tăng.

 

Lục An Tràm , bỏ túi xách qua một bên liền chạy đến vui đùa cùng bọn trẻ.

 

Trên phòng, Mai Cẩn Nghiêu bước ngoài cũng đồ mới, thấy ai trong phòng, nghĩ cô vẫn lên đây, liền sải bước xuống .

 

Bước khỏi thang máy, Mai Cẩn Nghiêu giương mắt tìm kiếm bóng dáng , tại còn tiếng của ai trong sảnh, bước gần đến thì mới bắt gặp ba bóng dáng bệt phía ghế sofa.

 

"Đợi một chút.", Lục An Tràm nghiêm túc bộ xếp hình trong tay .

 

Hai đứa nhỏ phối hợp, nghiêm chỉnh mắt chăm chú cái màu sắc bàn tay của mà khẽ cất tiếng "Ơ..."

 

"Đừng gấp, hai đứa đợi một chút nữa thôi, còn cái tai nữa là xong .", Lục An Tràm gắn cái tai con voi , cuối cùng tác phẩm của cô thành: "Nhìn , đáng yêu ?"

 

Thấy hai bàn tay nhỏ đưa lấy cô trừng mắt giật : "Hiện tại , để theo một con giống như thì sẽ chia đều cho hai con."

 

Tiểu Đồ và tiểu Thừa bặm môi, vỗ tay .

 

"Thế mới ngoan, một con nữa sẽ đưa cho hai đứa, như thế mới công bằng. Cho nên hai em các con kiên nhẫn mà .", Lục An Tràm , đem con voi giấu lưng, bắt đầu xếp thêm con thứ hai.

 

Mai Cẩn Nghiêu phiền ba , chỉ đằng , tay đặt lên môi ký hiệu với bọn trẻ, thấy hai đứa khá hiểu, nhướng mày tâm trạng tệ.

 

Thấy ba bệt sàn nhà như thế, Mai Cẩn Nghiêu suy nghĩ, cái nên cho lót thêm t.h.ả.m lông.

Loading...