Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-01-31 11:38:54
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối đó cô dắt về, đường đến nhà họ Lục cô dặn dò nhiều thứ.
"Anh đó?"
"Đã ."
Mai Cẩn Nghiêu lời, bên trong chỉ gật đầu coi như là chào hỏi, vẻ mặt lộ biểu cảm gì.
Ông Lục cũng , qua hỏi con gái : "Vết thương con khỏi hẳn ?"
"Rồi ba."
"Do chị con nó hiểu lầm nên nhất thời mới việc đó, chứ cố ý hại đến con.", Bà Lục lên tiếng.
Mai Cẩn Nghiêu liếc mắt qua vợ , tỏ vẻ , nhưng nãy giờ cô vợ nhỏ chẳng thèm mặt một cái.
"Không , con quá quan tâm đến.", Lục An Tràm , chọc nhẹ eo bên cạnh.
Bà Lục gượng gạo xoay qua con gái lớn , nháy mắt vài cái.
Lục Anh : "Chị xin , nếu em để ý thì .", Nói xong thấy ai đáp, chỉ thấy hai đối diện đưa mắt đầy mật, coi lời cô chẳng là cái gì quan trọng cả.
Nghe tiếng ho của ba , cô rút tay lườm một cái.
"Sự nghiệp của thế nào? Chưa gì dụ dỗ con gái ? Cậu nuôi nổi con bé , đấy chắc lớn tuổi hơn con gái khá nhiều."
Nghe nhắc đến tuổi tác Mai Cẩn Nghiêu xụ mày xuống, nhưng cũng nhanh thu vẻ vui của , giương mắt nhàn nhạt : "Theo như ông Lục đây cũng kinh doanh nhiều đồ cổ quý hiếm."
"Tìm hiểu cũng nhiều đấy.", Ông Lục thái độ rõ ràng: "Không ngờ xã hội đen cũng thích tìm hiểu về đồ cổ như thế, thật hiếm thấy."
"Ba.", Lục An Tràm nhíu mày: "Sao ba thế?"
Ông Lục liếc mắt: "Còn ?"
"..."
Mai Cẩn Nghiêu cắt ngang, nắm nhẹ bàn tay mềm mại, ý tứ nhạt nhòa: "Xin hỏi ông Lục thích s.ú.n.g , trong kho của nhiều loại s.ú.n.g, ông Lục thích sưu tầm loại nào cũng , sẽ tặng ông vài khẩu?"
Lời dứt , ai ai cũng yên lặng, một lời cũng thốt , Mai Cẩn Nghiêu như , tiếp: "Nếu thích thì cứ việc liên hệ với ."
Ông Lục thế thể đáp câu nào, nhưng cũng nhanh ch.óng kiếm cớ thêm: "Cậu như thế chẳng khác nào dơ con gái hết, thấy hai đứa mấy ly hôn ..."
"Ông Lục.", Biểu cảm Mai Cẩn Nghiêu đồ, giọng sắc bén chút nghiêm lên: "Nể tình ông công nuôi vợ nên tính toán với ông, nhưng ông giới hạn chỗ nào, những lời ông sẽ khiến ông c.h.ế.t chỗ chôn."
Lục An Tràm giật , túm tay , đó đầu: "Ba, con tưởng ba gọi về là để chuyện với một cách đàng hoàng, nhưng nãy giờ ba đang gì thế?"
"Con bênh vực nó?", Ông Lục ngờ con gái ông ẵm về nuôi giờ ý chống đối.
"Rõ ràng là ba nặng lời.", Lục An Tràm cũng bình tĩnh mà phản bác với ông.
Ông Lục khổ: "Ba chỉ cho con bây giờ con qua trách ba? Cậu gì? Giáo sư, cảnh sát, bác sĩ?", Ông đến đây khó chịu: "Không gì hết, mà là xã hội đen, con ở bên cạnh một như sẽ nguy hiểm, một ngày nào đó con c.h.ế.t mà !"
"Anh như ba nghĩ, là xã hội đen gì hết!", Nói cô thở một .
Mai Cẩn Nghiêu thấy vợ giật đến đỏ bừng mặt, ánh mắt chợt lóe lên tia sáng nhưng nhanh ch.óng liền mất .
Cô đè n.g.ự.c xuống: "Anh công ty riêng của , là như ba nghĩ mong ba đừng nặng lời thật sự con sẽ trở mặt."
Ông Lục nhất thời , qua một lúc mới đàn ông , phong thái, khí chất chững chạc cũng quá uy nghiêm, ông kinh doanh bao nhiêu năm nay loại nào mà chẳng tiếp xúc qua, nhưng quá khó đoán, trực giác mách bảo với ông đàn ông nguy hiểm, là loại gây sự là gây sự .
"Công ty về lĩnh vực gì?"
"Giấy vệ sinh.", Mai Cẩn Nghiêu ung dung đáp.
"..."
Ông Lục giật , cả vợ ông và con gái lớn nở nụ châm chọc.
Lục An Tràm ngay một lát, đó nhéo eo một cái, vội giải thích: "Ba tập đoàn Châu Tinh ở thành phố S ?"
"Ừ những trong kinh doanh nhắc khá nhiều, nhưng từng việc chung với bên Châu Tinh bao giờ.", Ông Lục xong, khẽ hỏi: "Con nhắc đến Châu Tinh gì?"
Cô gật đầu: "Ừm, Anh là nắm quyền của tập đoàn Châu Tinh, là ông chủ."
Ông Lục khó tin trợn trắng mắt mà đàn ông còn kém hơn ông 3 con giáp , hèn chi lúc đầu tên cảm thấy quen nhưng nhớ rõ ai từng nhắc qua.
tại con gái ông quen ông chủ lớn bên thành phố S như ?
Bà Lục rằng về chuyện ăn nên chỉ im lặng, còn Lục Anh vội cầm điện thoại tìm kiếm tập đoàn Châu Tinh, khi xong cô khỏi khiếp sợ, đưa mắt chằm chằm đàn ông bằng thỏi vàng đang mặt .
Hiện tại ông Lục khá gượng gạo dám chuyện, Lục gia một chút tiếng tăm ở đây so với cái tên Tinh Châu chả là cái gì cả, công ty và cái nhà của Lục gia chỉ bằng cái sảnh của tập đoàn Tinh Châu.
Ông chủ lớn về mặt tài chính lẫn kinh doanh, hệ nắm quyền lực kiểm soát và nhiều lĩnh vực bên thành phố S. Phải là ông trùm nền tảng quy mô lớn.
Ông Lục xong vẫn còn chấn động, gì hơn chỉ im lặng cúi đầu, cảm thấy hành vi của ông quá mất mặt đây là đầu thất bại lớn nhất của ông.
Mai Cẩn Nghiêu thèm quan tâm đến của nhà của họ Lục suy nghĩ gì về , chỉ quan sát biểu hiện gương mặt của vợ .
"Em gì?"
Lục An Tràm nghiêng , hạ thấp giọng: "Không để khác dám khinh thường ."
"Ông là ba em đấy.", Mai Cẩn Nghiêu khẽ .
"Tuy ruột, nhưng ông cũng thể nào quá như thế , nhất là phán xét thế ."
Mai Cẩn Nghiêu nhướng mày, hài lòng vén lọn tóc cô , giọng sâu xa nhưng hàm ý rõ ràng: "Thật đè em."
Cô giật thẳng , tay lay nhẹ bảo nghiêm túc một chút.
"Được , ăn cơm thôi, đồ ăn chắc chín ."
Lục An Tràm qua: "Được ?", Cô thử hỏi ý , sợ thích công thêm cái bệnh sạch sẽ .
"Có em là .", Dù vẫn để cô chịu thiệt.
Cô gật đầu dẫn bên trong bàn ăn.
Lục Anh khi tin động trời cô vẫn rời mắt khỏi đàn ông mặt, theo như cô thấy nhan sắc còn cao hơn cả Trương Kỳ với là ông trùm giàu nữa, thật sự cô ngỡ ngàng mấy cũng hụt hẫng vì cô nhỏ nó cũng hưởng hết.
Mai Cẩn Nghiêu ăn, chỉ cầm đũa gắp đồ ăn cho cô.
"Thật sự ăn?"
Anh lắc đầu: "Không, em ăn no ."
Hiếm khi Lục Anh vui vẻ chuyện: "Anh ăn thử một miếng , đồ ăn nhà họ Lục đắt tiền đấy."
Mai Cẩn Nghiêu lên, chỉ gắp đồ bỏ chén vợ , thờ ơ : "Chị, nên xưng hô đúng vai vế một chút, nếu đồ ăn nhà chị đắt tiền thì chị nên ăn nhiều một chút, đừng quan tâm đến đứa em rể gì."
Lục An Tràm đang ăn suýt chút nghẹn, cô lén sắc mặt đỏ bừng của cô , đó rời sang bên cạnh, chớp chớp mắt một lúc, ngờ là thể , cô thể kiềm vội che miệng trộm.
Lục Anh thấy thế hổ thôi, liền cúi gầm mặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-24.html.]
Bà Lục hơn thua kém, lên tiếng giúp con gái đỡ mất mặt: "Đồ ăn hôm nay là mời đầu bếp về nấu, chê ?"
"Chê.", Mai Cẩn Nghiêu sợ mất lòng ai thẳng thắn đáp một chữ khiến cho những bàn ăn ai hé răng.
Bà Lục ngượng bẻ lái qua khác: "Vậy tiểu Tràm ăn nhiều con gầy như thế m.a.n.g t.h.a.i khó khăn."
"Con sinh ."
"Tại sinh? Mẹ con vẫn còn nhỏ nhưng sinh em bé là chuyện bắt buộc ."
Lục An Tràm nhàn nhạt lựa món ăn bàn, tùy tiện đáp bà: "Sao bắt buộc? Có cũng chẳng ."
"Ấy, con thế .", Bà Lục liền đem đạo lý để dạy dỗ: "Con sinh thì hạnh phúc bền lâu, với chồng con sẽ mau chán con thôi, dù đứa nhỏ vẫn đỡ hơn, cũng thể duy trì môi quan hệ lâu dài. Còn sinh kêu chị thế con việc đó."
Đôi đũa tay cô khựng ,Lục An Tràm bỗng khẽ: "Được thôi, để con hỏi thử ý ."
Cô sang, cất tiếng: "Mẹ nhờ chị cùng tạo giống kìa?"
Mai Cẩn Nghiêu gắp đồ ăn cho cô, nhanh chập : "Bảo cô c.h.ế.t ."
Giọng nặng nhẹ cho những bàn ăn ngớ , ông Lục ho lên.
"Được bà chuyện gì thế, tiểu Tràm còn nhỏ chuyện con cái cứ để ."
"Con ý , nhưng mà cần lo.", Nói đến đây cô cong môi tươi: "Thật con em bé ."
Cái muỗng tay ông lục rơi xuống tạo âm thanh vang lên: "Gì? Con đang m.a.n.g t.h.a.i ?"
Lục Anh cũng giật thấy vóc dáng con nhỏ đó giống gì là mang thai, cô c.ắ.n răng đàn ông , lòng dâng lên một tia chinh phục cao.
"À mang thai, thật thì con sinh em bé ."
Đùng!
Đầu Lục Anh đ.â.m thủng , mắt ngước lên, cảm giác khó tin: "Có em bé ?"
"Mọi cần kinh ngạc ?"
Nghe xong ba thu nhiễm ý tứ , Lục An Tràm bình tĩnh ăn tiếp.
"Trai gái.", Ông Lục hỏi.
Cô thẳng thừng đáp: "Là con trai."
Ông Lục vẫn cố gắng hỏi tiếp: "Từ lúc nào?"
"Một năm , nhưng ba hỏi thế?",Lục An Tràm ngước mắt ông.
"Lúc con mới mười tám tuổi sinh? Vậy lúc bỏ là con theo ?"
"Không .", Lục An Tràm nhếch môi : "Làm con ở thành phố B mà quen một ông chủ lớn bên thành phố S chứ, là phận an bài từ , em như thế đúng chị tiểu Anh?"
Lục Anh giật , ngượng gật đầu: "Phải là phận, thật may mắn."
Cô từ tốn gắp lá hành bỏ ngoài, nhẹ nhàng đáp lời: "May mắn thì may mắn đó, nhưng vẫn cảm ơn chị."
"Sao... Sao cảm ơn chị?", Lục Anh chút ngượng nghịu hỏi.
"Vậy chị tự ngẫm .", Cô vươn bàn tay trắng nõn lên bàn lấy một miếng lê bỏ miệng, nhai rột rột.
Lục Anh cứng họng, mặt cũng biến sắc, liền vùi mặt xuống dám ngước lên, như thế càng giấu đầu lòi đuôi.
Lục An Tràm thấy chán ngắt liền rời mắt bên cạnh, cô khẽ cong môi với , đó khẩu hình miệng.
Mai Cẩn Nghiêu , liền gật đầu.
"Không còn sớm nữa con xin phép về ."
Ông Lục bỏ đũa xuống: "Ngủ một đêm , con định cứ về như thế ?"
Cô khựng : "Chỉ là thích hợp."
"Có chỗ nào thích hợp? Chuyện con cũng sáng tỏ, nhưng dù con ở đây lâu cũng là thành viên trong gia đình , cho nên chỗ vẫn nhà con, ngủ một đêm khó con ?"
Lục An Tràm mím môi, một lát nâng mắt hai phụ nữ , cô gật đầu nhẹ: "Nếu ba thì con xin phép ở ."
Ông Lục hài lòng: "Căn phòng từ ngày con ba chỉ cho giúp việc đó quét tước, nên con yên tâm sạch sẽ."
Cô lên, nắm tay bên cạnh gật đầu lên lầu.
"Nén một đêm thôi."
"Được, em là ."
Lục An Tràm nhéo nhéo tay : "Làm gì mặt vui , lên một cái cho em nào."
Anh nở nụ , khoé môi cô co rút : "Cẩn Nghiêu đây rõ ràng , mà là miễn cưỡng nhe răng đó ?"
Mai Cẩn Nghiêu thu môi : "Muốn thì em gì đó cho vui ."
Mở cửa "cạch", Cô xoay ấn lên cửa, tuy cao hơn cô, nhưng vấn đề chẳng khó cô. Kiếm Hiệp Hay
Lục An Tràm nhón chân tay vây , ngón tay vuốt lấy n.g.ự.c , cô nhẹ nhàng giương mắt lên kéo cổ áo xuống gương mặt thoát cái gần , đôi môi đỏ mọng cô cong lên vô cùng kiều mị, mắt chằm chằm đôi môi mặt liền tiến gần, đó nhanh ch.óng lướt lên c.ắ.n nhẹ vành tai .
"Thế nào?"
Cô nhanh buông , bước nhanh về giữ cách, đắc ý liền nhướng mày lên.
Mai Cẩn Nghiêu phát hiện quyến rũ, tức mà bật một tiếng.
"Chà trai phết nhỉ."
Thấy cô đắc ý liền bước đến, lời gì nhấc bổng cô lên, đến cái giường nhỏ đè xuống.
Ầm!
Tiếng động bắt ngờ cho trong nhà ai nấy cũng giật tiếng gì phát từ lầu.
Ông bà Lục chạy xuống: "Tiếng gì thế?"
Người giúp việc cũng chạy lên: " hình như là trong phòng nhị tiểu thư."
Hai cơ thể duy trì tư thế ôm nhúc nhích, Lục An Tràm chớp chớp đôi mắt ngây thơ , cô thể tin .
Mai Cẩn Nghiêu cũng khựng trong chốc lát, đó ôm đầu kéo cô dậy.
Nhìn hậu quả của hai cô ho nhẹ, mở cửa thì bắt gặp tụ họp ở đây từ khi nào.
"Bên trong xảy chuyện gì?"
Nhất thời Lục An Tràm , cô lúng túng một lát: "Giường... Giường sập."
Mọi : "..."
Cũng nhờ việc đó mà hai ngươi thành công rời khỏi nhà họ Lục trong đêm, Lục An Tràm nhớ đến mặt đỏ bừng lên, cái giường lâu năm của cô, mà chỉ lên thì trực tiếp sập xuống, một kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với cô và cũng với cả nhà họ Lục nữa.