Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-01-31 11:38:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thả em xuống.", Cô trong lòng khó chịu vùng vẫy: "Em còn lời với ba ngăn cản em gì?"
Mai Cẩn Nghiêu quẹt thẻ lên cửa, ôm cô trực tiếp đè xuống giường: "Có gì để ."
Cô đặt tay lên n.g.ự.c chặn sự mật: "Sao gì để ?, Lục An Tràm lên án: "Vừa thái độ với ba?"
Mai Cẩn Nghiêu trả lời, chỉ vùi mặt cổ cô: "Mười sáu ngày ."
Nghe giọng thì thầm phả cổ cô, Lục An Tràm khẽ nhích xuống: "Mười sáu ngày gì?"
Anh cọ cọ mặt , thầm : "Nhớ em, thời khắc nào cũng nhớ, nhớ đến tâm trí cũng vì hình bóng em mà loạn lên."
Lục An Tràm xong liền giật , bàn tay ôm lấy gáy , vuốt ve cái ót, mềm giọng : "Em cũng nhớ ."
Bỗng tiếng khẽ trầm khàn của , cô hỏi: "Anh cái gì?"
Mai Cẩn Nghiêu ngước mắt cô: "Em mà cũng nhớ nữa ? Còn tưởng em quên chồng ."
Cô chột , thì , hầu như là gọi điện cô nhiều hơn cô gọi , với chuyện thì ít khi cô mở miệng nó nhớ .
"Thương để trong lòng.", Lục An Tràm chắc nịch .
"Thật ?", Anh vuốt ve n.g.ự.c trái của cô: "Để trong ?"
Lục An Tràm đáp, cô ngượng ngùng đem mặt giấu hõm cổ , lẩm bẩm: "Người già thật lắm lời."
"Lặp nữa.", Anh nhíu mày cô.
Cô hết hồn vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ , mặt cọ cọ nũng: "Em sai ."
Mai Cẩn Nghiêu trở xuống giường, đặt cô sấp , tay vòng qua ôm chầm lấy cô, tay vuốt ve miếng dán trán cô: "Đầu ?"
Cô để cằm tựa lên n.g.ự.c , mắt ngước lên: "Không đau, lúc ngã bất tỉnh khi tỉnh thì vết thương bác sĩ cũng xử lý xong, chỉ chút choáng đầu khi tỉnh thôi, hiện giờ thì còn nữa."
Sợ tin, cô to mắt : "Thật đó, em gạt ."
"Ừm.", Anh đáp một tiếng, xoa lưng cô.
Lục An Tràm đang úp mặt ở n.g.ự.c , đột nhiên kéo lên một cái, ch.óp mũi cô liền cọ mũi , còn kịp giật thì cô hô lên vì kinh ngạc.
Hai gương mặt đối lập song song với , thở cùng hòa một, đôi mắt chỉ chứa hình bóng của đối phương, bầu khí trong phòng trở nên mờ ám.
Mai Cẩn Nghiêu vươn tay đặt ngay ót cô, kéo xuống lập tức hé môi ngậm lấy đôi môi cô, chạm mới kéo những trận mất mát mười sáu ngày qua của , lưỡi nhanh tấn công chen răng thẳng khoang miệng, đầu lưỡi còn mạnh bạo xâm nhập đến vòm họng, tiếng nức lên, mới rút lưỡi xa, lực nhẹ nhàng từ từ thăm dò từng tấc bên trong vũng nước ngọt ngào , mỗi răng cô lưỡi quét qua xót điểm nào.
Nụ hôn ướt át đầy thở dồn dập phát của cả hai, nước từ khoé môi cô chạy xuống, rời môi cô, lưỡi một đường quét sạch qua giọt nước chảy xuống chiếc cằm cô.
Đôi môi mỏng ngừng hôn cần cổ mẩn cảm của cô, bàn tay nâng lên cách lớp áo mà đặt lên n.g.ự.c cô bóp nắn.
Lục An Tràm bật nhẹ tiếng rên, cô vặn vẹo né tránh bàn tay : "Đừng...", Giọng khó khăn .
"Rất nhớ em."
Cô gì nhưng vội ngăn , thở dốc : "Không cái ..."
Mai Cẩn Nghiêu rũ xuống cô vài giây, tay cầm lấy điện thoại: "Đem hộp áo mưa lên đây."
Sự khiếp sợ mà giật thẳng dậy, Lục An Tràm vẻ mặt khó tin: "Anh..."
"Trợ lý Từ đang mang lên."
Lục An Tràm mà , hờn dỗi mà dùng nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m mạnh xuống n.g.ự.c : "Sao kêu trợ lý Từ mua cái thứ đó?"
"Em lo cái gì?"
Cô thẹn quá hoá giận nhảy xuống , xoay mặt dòm ngó đến.
Mai Cẩn Nghiêu mở cửa cầm lấy hộp vuông đem , đó mở hộp lấy vài cái bên ngoài, thấy cô lưng, liền qua ấn vai cô đè xuống giường.
"Không gì để giận."
Cô vểnh môi đem mắt nơi khác chứ .
"Không chuyện với ?", Mai Cẩn Nghiêu cô gái vẫn còn giận dỗi chịu chuyện, nheo mắt một lát, mới nhẹ giọng : "Lần sẽ như ."
Lục An Tràm đầu đối diện với , môi mím khẽ mở lời: "Không đấy?"
"Ừm, nhớ ."
Nghĩ kêu khác mua những thứ vật dụng ngượng nghịu đó, như cô dám mặt trợ lý Từ.
Mai Cẩn Nghiêu thấy cô hết giận, lòng nhẹ xuống, tay tìm mò cởi áo cô.
"Khoan .", Cô c.h.ặ.t t.a.y : "Em tắm dơ.". Có gì ho????? Chọ???? ????hử ????????a????g -- T???????????????? ????????????ệ????.VN --
"Anh chê.", Mai Cẩn Nghiêu vẫn từ tốn cởi áo cô giống như đang lật trang giấy trắng , động tác tao nhã nhẹ nhàng mà khiến khác cuốn hồn theo động tác của .
Thấy cởi cho cô cũng hơn thua, tay đặt n.g.ự.c mới nhớ đến hôm nay mặc áo sơ mi, thế là hai tay cô lướt xuống hai bên hông , nắm lấy góc áo kéo lên đến nách chợt dừng .
"Em gấp?"
???
"Không !"
"Chối?"
Lục An Tràm lúng túng thả tay xuống, nhanh cũng nhanh ch.óng đáp trả : "Anh cởi áo em tại em thể cởi áo ?"
"Không .", Mai Cẩn Nghiêu đem cái áo ngoài cô vứt , tay luồn cởi móc áo n.g.ự.c, mắt vẫn chằm chằm gương mặt cô: "Chỉ thấy em ngoan."
Áo n.g.ự.c màu trắng ném , nắm lấy cổ áo len kéo một cái dứt khoát nó chồng lên chiếc áo n.g.ự.c gợi cảm ở sàn.
Mai Cẩn Nghiêu liền hạ xuống áp sát đến, cho hai da thịt chạm , cho n.g.ự.c trần ép hai bầu n.g.ự.c mềm mại đó xuống, môi hai áp , hút tiếng môi lưỡi giao hòa với .
Cảm nhận của nóng hừng hực, bàn tay nóng bỏng ngừng du ngoạn làn da cô, đang chìm đắm trong nụ hôn d.ụ.c vọng , tay nắm c.h.ặ.t ga giường cảm nhận khoái cảm đang đến.
Môi xuống dọc theo xương quai xanh, bên tay đang nhào bóp n.g.ự.c cô dấu hiệu cứng lên, môi dời xuống ngậm lấy đỉnh hồng, tay còn bóp n.g.ự.c còn , ngón tay đỉnh lên nụ hôn hồng của cô khiến nó nhạy cảm cứng lên, đó nắm lấy nó kéo thu về.
"Tràm Tràm ngoan nào, kêu cho ."
Đây cô câu thế , còn nhiều câu biến thái hơn nữa, dù là đầu thấy nhưng trong trường hợp như khó trách ngại ngùng, ngoài thì cô màng đến nhưng mặt da mặt cô mỏng, chỉ cần đôi ba câu khiến mặt cô đỏ rần lên.
"Xấu xa... Không ."
Đôi môi mơn trớn làn da cô, khàn khàn thấp giọng mê hoặc: "Kêu cho em mượn s.ú.n.g cầm."
"Em mượn s.ú.n.g gì? Lục An Tràm thở nặng nhọc : "Vừa nãy em chỉ hù doạ cô một chút thôi."
Bàn tay trượt lên nắm lấy tay cô xuống đặt đũng quần : "Anh là s.ú.n.g nước."
!!!
"Gì? Gì s.ú.n.g... Súng nước?", Cô ngẩng đầu ngơ ngác .
"Là s.ú.n.g nước, là s.ú.n.g đạn.", Vẫn thấy mặt cô ngớ khẽ: "Em cầm nó bóp một cái nước sẽ tự động b.ắ.n , tin em thử ."
Thấy bàn tay cô động đậy, thúc giục: "Sao em mau bóp cò ."
"Aaa! Anh ấu trĩ!"
...
Sau khi trải qua một trận mây mưa vô cùng mãnh liệt, cô ghé lòng nhắm mắt nghỉ ngơi, giọng yếu xìu hỏi: "Con gửi cho ai chăm sóc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-23.html.]
"Thuộc hạ."
Cô hết hồn mở mắt: "Sao gọi bảo mẫu?"
Bàn tay vuốt tóc cô, thản nhiên trả lời: "Thuộc hạ chăm sóc kém gì bảo mẫu."
Cô nên tin ? Mấy đàn ông trai tráng đó thể chăm sóc em bé ? Thật mà khó thể tin .
"Em yên tâm thì mau ch.óng theo về nhà."
Lục An Tràm mím môi, ngón tay nghịch nghịch vẽ n.g.ự.c : "Để em cho cô bài học sẽ theo về."
"Hửm?", Anh cụp mắt xuống: "Tràm Tràm định gì?"
"Bí mật.", Cô bật dậy: "Anh cạo râu ."
Mai Cẩn Nghiêu nhướng mắt: "Sao?"
Cô bắt lấy bàn tay sờ cằm: "Nó nhô lên, hôn em ngứa nhột."
Lục An Tràm lật đật xốc chăn xuống giường lục lọi kiềm gì đó: "Đây .", Cô cầm d.a.o cạo đến: "Có cần em giúp ?"
"Được."
Trong quá trình, Mai Cẩn Nghiêu phối hợp yên mắt chằm chằm mặt.
"Anh đừng nhúc nhích nếu sẽ cắt trúng thịt.", Cô cực kỳ nghiêm túc cạo cho , đây là đầu cô thế nên chú ý cận thận một chút.
Anh thì khom lưng cô thì nhón chân, thế là Mai Cẩn Nghiêu xốc nách cô lên xoay đặt cô lên kệ.
Lục An Tràm kịp hô lên, cô rút d.a.o cao : "Sao ? Suýt thì cắt da .", Cô trừng mắt .
"Cắt trúng cũng , để ý."
" em thì .", Lục An Tràm dẫu cái môi lên, tay vuốt ve gương mặt : "Anh trai như thế nào em nỡ lòng để sẹt khuôn mặt ."
Mai Cẩn Nghiêu xong hứng thú cong đuôi mắt: "Có coi là câu khen ngợi của em dành cho ?"
"Là khen ngợi đấy.", Ngón tay nâng cằm lên, tiếp tục cạo hết bọt còn : "Xong ."
Còn thấy di chuyển, cô sựng hỏi: "Anh rửa mặt ?"
Mai Cẩn Nghiêu gần hôn lên môi cô một cái thẳng lên: "Này là khen thưởng."
Cô tránh mắt, ho nhẹ hai tiếng, khẽ nhỏ giọng: "Ôm em xuống."
Tưởng thả cô xuống ai dè ôm cô .
Mai Cẩn Nghiêu ôm cô đem ngoài, thấp giọng hỏi: "Mấy ngày đây em lén đấy?"
"Không .", Cô thành thật : "Không hề ."
"Tốt, khi ở cạnh em, ?", Mai Cẩn Nghiêu lay nhẹ trong tay.
Lục An Tràm cong môi: "Đã ."
Trong lúc đang ôm ấp mật với liền tiếng chuông điện thoại cắt ngang tình cảnh mặn nồng của hai .
"Khoan... Để em điện thoại...", Lục An Tràm cố gắng đẩy mặt khỏi cổ , tay với lấy điện thoại.
"Con ba.", Cô qua trừng mắt c.ắ.n môi cảnh cáo.
Mai Cẩn Nghiêu đành yên, nheo mắt cô, bàn tay vẫn cầm lấy bàn tay cô vân vê lâu lâu còn vuốt ve chiếc nhẫn, đó là hôn lên, tiếp tục xoa xoa tay cô.
"Dạ, tối nay con sẽ dẫn về."
Cúp máy, cô đầu : "Ba gọi và em tối nay về nhà họ Lục một chuyến."
"Ừm."
Thấy gật đầu yên lặng, Lục An Tràm cầm lấy bàn tay ấn xuống, cô vươn quỳ tay đặt lên bả vai săn chắc khẽ ấn xuống, đôi mắt trợn lên: "Không thái độ với trưởng bối."
Môi mở thì cô che miệng : "Biết ông ba ruột em, nhưng ông là nhất trong nhà họ Lục cũng là thương em."
Anh mở lời, thở phun lòng bàn tay cô: "Anh cũng thương em riêng ông ."
Lục An Tràm rút tay , vẫn tiếp tục cho lẽ: "Anh thế ?"
"Nghe ."
Còn cãi? Lục An Tràm tức giận mắt chỉ thở phì phò, đó bật : "Đừng là đang ghen nha?"
Mai Cẩn Nghiêu giương mắt lên, nhanh chậm đáp: "Ừ."
"Là ba đấy! Là ba! Là ba em!", Cô còn nhấn mạnh ba .
"Không ba ruột.", Anh lơ mắt chỗ khác đến vẻ mặt tức giận của cô trông .
Lục An Tràm hết cách để với , cô dậy, tay chống nạnh từ xuống: "Anh bệnh ngày càng nhiều, đúng chính là bệnh!"
Mai Cẩn Nghiêu giương mắt lên: "Ngoại trừ mắc bệnh sạch sẽ còn mắc thêm một căn bệnh t.h.u.ố.c trị."
Cô há miệng: "Bệnh gì?"
"Bệnh yêu em."
Lục An Tràm xong khom cầm gối ném : "Không đặn!", Cô tức quá thể gì, liền nhảy xuống giường đến cửa sổ để hít khí.
Mai Cẩn Nghiêu nhàn nhã gối tay xuống giường n.g.ự.c cô gái vì giận mà phập phồng lên xuống, đó : "Anh còn tính sổ em với thằng ranh ."
Tay đang quạt gương mặt xong cô dừng , ngoái đầu : "Trương Kỳ?"
"Còn cả tên?"
Cô nhẹ khoanh tay dựa cửa sổ, thản nhiên : "Vị hôn thê cũ mà quên tên."
Nghe xong sắc mặt ai đó đen , Mai Cẩn Nghiêu bước xuống giường, chân di chuyển đến gần cô, bỗng đôi môi ít khi đột nhiên cong lên.
Lục An Tràm thấy sức mạnh lớn đang ngừng dồn đến khiến cho cô khó thở, đến khi bắt gặp với một cái thì cô ngừng thở.
"Aaaaa."
Mai Cẩn Nghiêu c.ắ.n vành tai cô, vươn lưỡi miết nhẹ, thở một khàn khàn: "Muốn lên cơn điên em mới sợ ?"
Cô rùng , tay đẩy đẩy , nhưng vẫn cứ dính đè cô cửa sổ bằng kính, cô đẩy mặt niềm nở : "Bình tĩnh nào, em hết."
Ngước mắt lên, cô nuốt nước bọt xong mới lên tiếng giải thích: "Chuyện là gia đình hứa hôn thôi nhưng em tin liền chị gái cho bắt .", Nói cô khẽ liếc mắt xem biểu hiện của : "Chỉ nhiêu đó thôi, thật chắc em từng chuyện với nào, ai mà ăn trúng thứ gì bắt chuyện với em khiến cho cô ghen tuông, thế còn cố ý tông xe em nữa chứ."
"Lần cho tông c.h.ế.t cô ."
Lục An Tràm hoảng hốt lên, hai tay ôm lấy cổ : "Đừng, để chuyện cho em tự xử lý."
Cô can thật sự sẽ g.i.ế.c thật, vì quá nghiêm túc nên thể đùa dạy dột .
"Anh đừng như thế ?"
"Miễn là em thứ đều ."
Cô đu khác gì một con gấu trúc đang nũng: "Yên tâm để em tự giải quyết nhé?"
Mai Cẩn Nghiêu ngẫm vài giây, chỉ thở dài gật đầu: "Có gì thì một tiếng."
"Vâng."