Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 22

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 11:33:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục An Tràm cũng ở đây hai tuần, chuyện về thế ba ruột cô cũng sáng tỏ.

 

"Hai đó chính là ba ruột của cô."

 

hai tấm hình bịa mộ, thật sự mới thấy cô xinh giống .

 

"Ta là bạn của ba con, năm đó do ba con là bác sĩ ưu tú, hai họ nhận lệnh cứu trợ những nơi sạt lở, cũng vì trận động đất đó mà họ . Khi đó đem con về lúc con chỉ mới hai tuổi thôi vẫn còn .", Ông Lục niềm nở: " giờ trưởng thành ."

 

Lục An Tràm khom đặt bó hoa xuống mộ, giọng chua xót: "Ba .", Cô gì hơn: "Hiện tại con nên ba cần lo cho con , con gái ba lớn ."

 

Sau khi khỏi nghĩa trang ông Lục mới cất lời: "Cậu đối xử với con ?", Dù chuyện kết hôn ông cũng tức giận nhưng con gái trưởng thành , kết hôn cùng ông thể nữa.

 

Nhắc đến , cô tự giác nở nụ : "Rất ạ."

 

Thấy nụ hạnh phúc của con gái ông cũng an tâm hơn nhiều: "Sao đem về đây?", Ông tìm rõ coi thành ranh phương nào bắt con gái ông .

 

"Thật thì con cho về, công việc của bận rộn."

 

"Làm gì mà bận đến nỗi thể về đây gặp mặt ba vợ ?"

 

Lục An Tràm lắc đầu: "Ba đừng trách , thật sự công việc nhiều."

 

Ông Lục hừ một tiếng, con gái một câu cũng bênh mà hai câu cũng bênh, cho ông đây thật xem là thần thánh phương nào.

 

"Rốt cuộc năm đó xảy chuyện gì, con thật sự bỏ nhà theo khác?"

 

Lục An Tràm dừng bước, đôi mắt hướng đối diện trở nên sâu xa khó đoán, mắt khẽ chuyển sang ba : "Con bỏ nhà theo ai hết, chuyện đến lúc ba sẽ rõ."

 

Ông Lục thể đoán ánh mắt của con gái , nhíu mày mặt trầm ngâm, một lúc mới gật đầu.

 

Còn chuyện hai đứa nhỏ cô vẫn nhắc với ông, nghĩ về đem hai đứa về đây cũng muộn.

 

Chuyện cô giải quyết một nửa, con một nửa báo thù cho bản cô nhưng còn lên kế hoạch tin ngã bệnh.

 

"Trợ lý Từ đặt vé máy bay chúng tranh thủ trở về."

 

Trong lúc cô thu dọn đồ đạc rời khỏi khách sạn, thì gặp đang ngoài sảnh. Lục An Tràm cũng để mắt gì nhiều đến, liền nhanh chân lướt ngang qua hai .

 

Bỗng Trương Kỳ buông tay cô tình, xoay bước chân đuổi theo .

 

Lục An Tràm bên ngoài đợi xe trợ lý Từ đến đón, cô lo lắng cầm điện thoại gọi cho nhưng sợ đang nghỉ ngơi, cuối cùng cô nén mà bỏ điện thoại túi.

 

"Xin chào."

 

Cô theo bản năng mà lùi bước chân , khẽ đưa mắt thấy cô gái đó giận dỗi giậm chân, Lục An Tràm nheo mắt đối diện: "Có chuyện gì?"

 

Ngữ khí lạnh nóng, nhưng tạo cho Trương Kỳ một cái gì đó hứng thú, trong lòng ngừng chinh phục cô gái mặt . Nếu như năm đó chắc hiện giờ cô gái chính là của .

 

"Em cần đưa ?"

 

"Không cần, dám lỡ chuyện của .", Cô dứt khoát lên tiếng từ chối.

 

Trương Kỳ phong tình, vẫn từ bỏ lấy lòng: "Không , chúng đều là một nhà."

 

Người một nhà?

 

Lục An Tràm lạnh, hiểu tại cô chị gái một lăng nhăng như thế , mắt đều đặt lên chân mày mà.

 

Bỗng bàn tay cô nắm , Lục An Tràm nhíu mày giọng cứng ngắc: "Buông ."

 

Lục Anh khác gửi tin nhắc Trương Kỳ khách sạn với khác, cô xong đùng đùng nổi giận liền tự lái xe đến để bắt quả tang. Nhìn đôi nam nữ giành co khách sạn, tay lái nắm c.h.ặ.t rõ cô mới thấy gương mặt cô gái , chính là nó! Biết ngay thế nào nó cũng như , Lục Anh siết c.h.ặ.t vô lăng, chân đạp ga tăng tốc xông thẳng đến phía .

 

Ầm!

 

Chiếc xe đ.â.m cột đèn, Lục Anh mở cửa xe bước , cô vẫn xảy chuyện gì.

 

Trương Kỳ vì né chiếc xe điên mà ngã xuống đường, dậy cô gái đang bên , hình như cử động, hốt hoảng dậy chạy đến.

 

 

 

"An Tràm!"

 

Lục Anh chạy đến kéo tay Trương Kỳ: "Anh gì với nó!"

 

Lục An Tràm né xe nhưng lúc ngã xuống may đầu đập đá liền mất ý thức.

 

" là vị hôn thê của đó, dám khách sạn với em vợ , như thế coi !"

 

Trợ lý Từ lấy xe, khi đến thấy màn , lòng nhảy dựng lên.

 

"Bà chủ!"

 

Gia đình tin xảy chuyện liền ào một cái kéo đến bệnh viện.

 

Bên ngoài ông bà Lục, còn gia đình ba của Trương Kỳ, Lục Anh gọi điện lóc với họ Trương Kỳ khách sạn với em gái , vì thế hai nhà kéo hết đến đây.

 

"Chuyện ?", Ông Trương hỏi.

 

"Vô tình thấy."

 

Nhìn thái độ trả lời của , Lục Anh tức giận chỉ tay: "Rõ ràng hai lôi lôi kéo kéo cửa khách sạn mà còn chối."

 

Trợ lý Từ bà chủ hiện tại đang ở bên trong như thế nào, mở miệng là những điều về bà chủ, vội giải thích: "Cô ngậm miệng , bà chủ ở khách sạn nghỉ ngơi trả phòng trở về thì may gặp , mắt thấy thì miệng đừng vội lên tiếng phát đoán coi như . Cô mà còn mở miệng ăn bậy bạ tổn hại đến bà chủ , thì sẽ cắt cái lưỡi cô."

 

Lục Anh thì trừng mắt, mặt hung tợn cảnh cáo , nhưng cô chẳng hề sợ: "Bênh vực cái gì chứ, chắc cũng lên giường với nó chứ nhỉ."

 

Trợ lý Từ nắm c.h.ặ.t t.a.y, răng nghiến đến phát tiếng: "Bà chủ chuyện gì thì cái mạng cũng giữ , kể cả mạnh cô cũng thể giữ."

 

Nhất thời hành lang yên tĩnh, hai bên trầm mặc ai lên tiếng, trong lúc đang ngoài hành lang chờ đợi thì nhiều tiếng bước chân dồn dập ngày càng nặng nề phát , âm thanh càng càng khiến trái tim khác tự chủ đập mạnh hơn.

 

Một đoàn mười mặc đồ đen đang bước gần đến đây, điểm chú ý nhất là đàn ông đang dẫn đầu, đường nét gương mặt sắc sảo lạnh lùng, đôi mắt hẹp như chim ưng, mặc cái áo len cổ lọ màu đen, bên ngoài thì mặc thêm một chiếc áo khoác măng tô lớn màu đen, đôi chân dài phía phủ chiếc quần tây đen, giày da, cả toát thở lạnh lẽo khó mà gần gũi , khí chất như thế thật ai dám đến gần.

 

Vài hành lang một thế lực áp bức sợ hãi liền né một bên để nhường đường cho họ, trợ lý Từ giật nghiêm túc, tay chắp phía lưng đầu cúi thấp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-22.html.]

"Ông chủ."

 

Nhìn đám mặc đồ đen dừng chân chỗ , mấy ở đây cũng sợ hãi kém.

 

Mai Cẩn Nghiêu giọng lạnh lùng phun : "Trước khi dặn như thế nào?"

 

"Phải bảo vệ an cho bà chủ."

 

"Vậy bây giờ thì ?"

 

Trợ lý Từ nhận sai: "Là của thần, thần chịu phạt."

 

Mai Cẩn Nghiêu móc s.ú.n.g lục , nghiềm trán trợ lý Từ, ánh mắt bén lên như ngọn lửa, lời lạnh như băng: "Bà chủ mệnh hệ gì sẽ g.i.ế.c !", Anh chậm rãi răng thì nghiến .

 

"Này, bỏ s.ú.n.g xuống.", Ông Lục lên: "Đây là bệnh viện, với thường thể sử dụng s.ú.n.g bừa bãi thế , sẽ phạm pháp kết án khá nặng.", Do ông rõ cuộc thoại nên những là ai.

 

Mai Cẩn Nghiêu liếc mắt qua, thu s.ú.n.g .

 

"Cậu trợ lý , thiếu tiền xã hội đen thì đừng ở đây ảnh hưởng bệnh viện, còn nữa thể ảnh hưởng đến con gái ."

 

Ông Lục hết những gì , thì bắt gặp ánh mắt sắc bén sâu xa ông giật , đây là đầu ông cái áp lực đang dồn dập ông.

 

Người hết sức tầm thường.

 

Lục An Tràm tỉnh , cô đợi bác sĩ khám một lượt vấn đề gì đáng ngại cô mới yên tâm rời khỏi giường, khi mở cửa liền một màn mặt cho choáng đầu.

 

"Khoan...", Cô giơ tay chặn bước chân đang tiến gần, là bất ngờ khi xuất hiện ở đây, nhưng mà phía kéo thêm một đoàn thật sự giống đ.á.n.h .

 

Nhìn trợ lý Từ đang cúi đầu, mắt dời xuống bàn tay đan cầm khẩu s.ú.n.g đen , di chuyển từ từ lên gương mặt .

 

"Vị đại ca cho mượn khẩu s.ú.n.g một lát.", Cô lật ngửa lòng bàn tay trắng nõn đến mặt .

 

Mai Cẩn Nghiêu gì rũ mắt xuống, đặt s.ú.n.g lòng bàn tay cô, chờ đợi màn kịch tiếp theo.

 

Chợt cảm nhận lòng bàn tay ai gãi nhẹ, cô cầm s.ú.n.g rút tay , mắt đầy ẩn ý.

 

 

 

Ông Lục còn hỏi thăm thì thấy con gái mở miệng mượn s.ú.n.g của lạ.

 

Lục An Tràm s.ú.n.g trong tay , cô xoay qua bên cạnh bước đến hai bước đó dừng chân .

 

Thấy thế, Lục Anh sợ hãi co , đó mũi s.ú.n.g đặt giữa trán cô, cả thẳng lên lặp tức toát mồ hồi lạnh.

 

Lục An Tràm nghiêng đầu qua tuỳ tiện hỏi: "Anh, trong đây bao nhiêu viên đạn?"

 

"Sáu viên.", Mai Cẩn Nghiêu phối hợp trả lời.

 

Cô xoay mặt qua: "Ồ, là sáu viên lận đó."

 

Bà Lục kế bên cô gái cũng dám động đậy, run rẩy lên tiếng: "Mày... Mày định gì?"

 

Đôi môi hồng cong nhẹ lên vô cùng tà mị: "Cầm s.ú.n.g thì còn thể gì, đương nhiên là thử đạn ."

 

Mai Cẩn Nghiêu thấy miếng dán trán cô, cô gái vẫn còn đó pha trò, chút bất đắc dĩ, khẽ gọi: "Tràm Tràm đừng nghịch nữa, mau đây."

 

Nghe giọng mật của đàn ông, hô lên sự kinh ngạc.

 

Thấy gương mặt cô xanh như tàu lá, Lục An Tràm mới hả giận trong một chút mà thu s.ú.n.g về, cô bước đến đưa s.ú.n.g trả lời cho .

 

Mai Cẩn Nghiêu kéo cô , tay ôm mặt cô xuống vết thương trán: "Choáng đầu ?"

 

"Một chút.", Nói cô mới nhớ đến, bỗng kiễng chân lên, tay sờ lên trán : "Trong khoẻ ?"

 

Mấy xung quanh như là đồ trang trí, Mai Cẩn Nghiêu cũng đến, vòng tay ôm cơ thể nhỏ lòng, mặt liền vùi cổ cô cọ cọ da thịt, thủ thỉ: "Chưa khỏe, nhưng ôm em thì đỡ hơn nhiều."

 

Biết bao nhiêu ánh mắt đang hai , đối với thuộc hạ của Mai Cẩn Nghiêu thấy chỉ rời mắt , bọn họ gì xa lạ chuyện ông bà chủ mật.

 

"Tiểu Tràm con..."

 

Nghe tiếng ông Lục cô mới thất tỉnh , liền đẩy đầu , đó bàn tay nhỏ nắm lấy tay kéo đến mặt ông Lục.

 

"Đây là chồng con, Mai Cẩn Nghiêu.", Cô gãi gãi lòng bàn tay , hiệu kêu gọi ba, nhưng mãi vẫn im lặng, cô xoay mặt qua: "Gọi ba."

 

Mai Cẩn Nghiêu mím môi, gọi nhưng vì cô nên nhắm mắt, miễn cưỡng hé môi: "Ba."

 

Ông Lục thái độ rõ ràng với , khẽ liếc con gái đó đám mặc đồ đen .

 

"Trên đời hết ? Cô vợ của xã hội đen?", Ông Lục cũng kiêng nể gì mà thẳng .

 

???

 

Lục An Tràm ngơ một lát, ba cũng , thật sự thấy thế ai cũng dễ hiểu lầm.

 

Cô định lên tiếng giải thích cho ông hiểu thì bên cạnh cướp mất lời.

 

"Phiền ông Lục về dạy con gái ông, còn để cô đụng đến vợ , sẽ c.h.ặ.t cô từng khúc ném cho cá sấu ăn.", Để lời cảnh cáo, Mai Cẩn Nghiêu trực tiếp bế bên cạnh lên, xoay rời .

 

"Ơi... Em còn chuyện với ba mà..."

 

Mai Cẩn Nghiêu dừng bước, ung dung : "Đừng chuyện với ông , hãy chuyện với chồng em ."

 

Trước khi ngước mắt lên, Trương Kỳ ánh mắt sắc nhọn liếc qua, há miệng vội xoay mặt tránh né ánh mắt đáng sợ . Đó chính là ánh mắt cảnh cáo dành cho , Trương Kỳ thể hiểu .

 

Trên hành lang đám khuất bóng ở chỗ ngã rẽ, bên Trương gia thở nhẹ một , đó cũng chẳng đây chút nào, nhanh ch.óng rời .

 

Ông Lục nhíu mày chỉ con gái mang , ông qua hai con : "Còn mau về."

 

"Ông lớn tiếng cái gì, con nhỏ đó kết hôn với xã hội đen, còn hăm doạ đòi g.i.ế.c tiểu Anh nữa. Ông thấy nuôi nó gì chứ? Tốn cơm tốn áo..."

 

"Câm miệng .", Ông Lục giận dữ: "Bà nuôi ngày nào ? Tiền cơm áo của của bà?"

 

Nghe xong bà Lục cũng dám cãi , giận dữ kèo cô gái đang run rẩy : "Như con sợ? Nó thế dám g.i.ế.c con bằng đầu, nó chỉ đang hù doạ con thôi dám g.i.ế.c ."

 

Lục Anh nước bọt, cũng hết sợ hãi, nhớ biểu hiện cô sợ hãi mặt , thật là mất hết mặt mũi.

Loading...