Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-01-31 11:33:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự trở của Lục An Tràm ai , gia đình Lục gia vẫn giữ cuộc sống bình thường, đôi khi cô một vài còn thấy vui vẻ thoải mái hơn.
Lục Anh chạy xuống sảnh nhà vui vẻ ngâm bài hát, hôm qua là tiệc đính hôn của cô và Trương Kỳ, chờ đợi dài như thế cuối cùng cô cũng thành công khiến trở thành của . Bàn tay giơ lên xét chiếc nhẫn đeo tay , vui vẻ mà vuốt ve chiếc nhẫn.
"Tiểu Anh mau xuống thôi, Tiểu Kỳ đến ."
Hôm nay trong nhà hai bên chuẩn ăn bữa cơm gia đình, coi như đôi bên bắt đầu kết thành thông gia.
Lục Anh bước trở nên thận trọng vô cùng giữ , cô nhẹ: "Con chào ba , chào ."
Chỉ mới đính hôn thôi mà gọi ba thuận miệng như .
Ba Trương Kỳ cũng mấy là thích cô gái , vì vụ việc thì họ sẽ cho cô nàng bước dâu nhà Trương gia.
Trương Kỳ mím môi đáp, chỉ tiện tay kéo ghế coi như là lịch sự mặt trưởng bối.
Cô thấy phản ứng của ba khoé môi cứng đờ, tiếng ho của cô hồn .
"Tiểu Kỳ kéo ghế cho con còn mau xuống."
Lục Anh xuống, liền tặng cho một nụ : "Anh thật với em."
Khi Lục An Tràm mất tích thì bên Trương gia cũng đề nghị giải trừ hôn ước, Lục Anh cũng vì thế quyết liệt quấn lấy Trương Kỳ buông, một thời gian mấy khả quan cô bắt gặp nhiều qua với những cô gái xinh khác, bọn họ đều xinh hơn cô, do mù quáng cô xảy tình một đêm với và báo chí tung tin, nhờ sự việc đó mà hai bên liền buổi tiệc đính hôn.
Trong lúc bàn ăn đang yên tĩnh thì tiếng bước chân đang gần đến, tiếng giày cao gót dứt khoát phát âm thanh "cộc cộc".
"Nhị tiểu thư!"
Người giúp việc hét lên bàn ăn xong cũng giật một phen, mắt đồng loạt ngước lên.
Lục An Tràm tháo kính nhẹ gật đầu với dì giúp việc: "Dì vẫn khoẻ chứ?"
Người giúp việc cũng ngớ : "Khỏe... vẫn khoẻ!"
Ông Lục cũng hết sức bất ngờ, liền dậy bước đến, giọng dám tin: "Tiểu Tràm?"
Cô cong môi dang tay ôm ông một cái: "Ba."
Ông Lục mừng rỡ đến hốc mắt cũng đỏ lên, ông nâng tay xoa đầu cô: "Con thế hả? Đã một năm qua con ? Ta... Ta kiếm con nhưng vẫn ..."
Lục An Tràm mím môi, cô xoa tay an ủi ông: "Con vẫn hết, ba đừng lo."
Mẹ con Lục Anh như c.h.ế.t lặng tại , nét mặt thoáng chốc đổi, chuyện gì vẫn? Sao cô về đây? Do sợ nghi ngờ đó cũng nhanh đến mà mừng rỡ.
"Tốt quá! Cuối cùng con cùng về."
Lục Anh sợ hãi mà cố bình tĩnh ôm lấy cô: "Em gái... Mừng em về."
Lục An Tràm nhếch môi cũng phối hợp với hai : "Cảm ơn."
Nhìn cô gái mặt mới qua một năm thôi khuôn mặt vóc dáng kiều mị sang trọng, như một đồ sứ quý giá bảo tồn kỹ, cả toát lên sự quý phái như con nhà quyền quý chân chính.
"Mọi ăn .", Cô nhẹ cất tiếng.
Bên Trương gia cũng vì sự xuất hiện đột ngột của nhị tiểu thư mà giật cũng kém, mà Trương gia đương nhiên là nhị tiểu thư xinh đài cái như thế .
Lục Anh liếc , run lên nhưng thấy cô nhắc đến chuyện gì, bỗng thở nhẹ , cô âm thầm nhẹ, cũng đúng một năm nó bọn đó bắt ai xảy chuyện ghê tởm gì, nó thể dám . Với cô với Trương Kỳ cũng đính hôn nên nó về đây thì cũng chẳng ít gì.
"Năm qua con sống thế nào?"
Lục An Tràm khẽ đáp với ông: "Tốt ạ, ba xem con thương nơi nào ."
Ông Lục gật đầu, một vài lời tiện hỏi mặt ngoài, nên ông hỏi gì quá nhiều cũng hỏi năm qua xảy chuyện gì.
Trong lúc bàn ăn chút quái lạ, thì một mặc đồ đen lạ mặt bước , thái độ cung kính.
"Bà chủ."
Lục An Tràm : "Chuyện gì?"
Trợ lý Từ đưa điện thoại đến, cô nhận lấy, liền áp điện thoại lên tai.
"Sao bắt máy?"
Nghe giọng bên , cô lên xin phép ngoài, khi cô dặn dò: "Cậu xe đợi ."
"Em bỏ điện thoại ở khách sạn , mang theo."
Giọng Mai Cẩn Nghiêu vui: "Lần mang theo, lỡ chạy gì xảy thì ?"
"Ồ, .", Cô thấy thế hỏi tiếp: "Tiểu Đồ với Tiểu Thừa đang gì thế ?"
Anh liếc mắt qua: "Đã ngủ.", Hằng ngày đều mang bọn trẻ đến công ty, đặt trong phòng việc từ sáng cho đến khi kết thúc công việc.
"Không nhớ ?"
Lục An Tràm bật : "Nhớ mà."
"Nhớ, mà chẳng thấy em điện hỏi han chồng em câu nào, Tràm Tràm chữ nhớ em thấy ngượng miệng ?"
Bỗng cô nghẹn họng, nhưng nhanh lên tiếng khe khẽ mà lấy lòng : "Thật sự nhớ mà, cho nên đừng tức giận, khi trở về em sẽ thơm thơm nhé?"
Mai Cẩn Nghiêu buồn , thấy cô dỗ khác gì dỗ trẻ, thế cũng so đo với cô nhóc gì: "Được."
Nói một lúc thì kết thúc cuộc gọi, khi thì ở trong sảnh, cô gần: "Con ."
"Đi ?", Ông Lục hỏi: "Về nhà con còn nữa?"
"Con trở khách sạn."
Ông Lục lên tiếng đồng ý: "Có nhà con ở đến khách sạn gì? Còn nữa là ai?"
Lục An Tràm chợt nhớ: "Trợ lý của cô."
Nghe lời thẳng thừng thế ai cũng giật , cô gái tuổi còn nhỏ mà ăn chuyện gì lớn mà trợ lý kè cặp bên cạnh.
Bên Trương gia càng thì càng ưng, bà Trương lên tiếng hỏi: "Tiểu Tràm con cũng học năm nhất nhỉ?"
Cô lịch sự lắc đầu với bà: "Không, con đang thực tập trong công ty nhiếp ảnh."
Trương Kỳ đưa ánh mắt khó tin cô gái xinh mặt.
"Công ty nào?"
Ông Lục con gái nhỏ nhà , lòng tự hào thôi.
"Dạ, ở đây."
Lục Anh bèn cất giọng khoe khoang: "Phải chi hôm qua em về sớm thì thể dự lễ đính hôn của chị và Trương Kỳ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-21.html.]
Cô qua mà Lục Anh thích, ừm bên ngoài cũng coi như là trong top những , vẫn là chồng cô hơn, từ đầu tới chân chỗ nào để chê chồng cô .
"Vậy thì chúc mừng chị.", Lục An Tràm cứ thấy cô vuốt ve chiếc nhẫn trong tay, cô cúi đầu nhẹ.
Trước lúc cô báo một tin cho : "À con cũng kết hôn ."
???
Ai cũng trợn tròn mắt, cả chấn động một phen.
"Kết hôn?"
Cô gật đầu với ông Lục: "Vâng, con còn việc hôm nào rảnh sẽ về đây.", Lục An Tràm lễ phép: "Con xin phép."
là kết hôn, còn thấy chiếc nhẫn tay đó còn hơn chiếc nhẫn tay , Lục Anh cắt răng đó bật , đắc ý : "Thì một năm qua về nhà là vì đàn ông, còn âm thầm kết hôn. Chưa đủ mười tám bỏ nhà theo trai, nhị tiểu thư Lục gia gan lớn nhỉ."
Ông Lục qua trừng mắt, cô điều cúi đầu xuống.
Lục An Tràm xoay nhưng câu châm biếm phía , cô chỉ cong môi nhưng đầu . Cô đính hôn thì ?
Để coi hai con các còn đắc ý bao lâu, tưởng chuyện là thể giấu nó mãi mãi .
Bà Lục kéo con gái phòng: "Phải đây? Con nhỏ đó trở về đây ?"
Lúc đó cô chắc chắn nó bắt đưa , còn chuyện tại nó trở về thì hiện tại ai , Lục Anh sợ hãi gì, xoay mặt qua : "Mẹ , nó kết hôn đấy? Chắc nó đang vợ bé của ông nào đó thôi, nghĩ xem nó đám côn đồ bắt sẽ dễ dàng mà trốn thoát ? Trừ khi qua tay nhiều đàn ông sử dụng ... Ôi kinh tởm."
Nghe bà Lục cũng suy nghĩ , đó khá an tâm hơn: "Nó về thì con giữ c.h.ặ.t của ."
Mối lo ngại cô thể bỏ qua, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của con nhỏ đó sợ Trương Kỳ con hồ ly đó dụ dỗ, vẫn nên đề phòng thì hơn.
"Giấu bao nhiều thì giấu, chuyện bể ba con sẽ nổi trận lôi đình, đến lúc đó ai cứu chúng ."
Lục Anh thở dài: "Mẹ yên tâm, con sẽ cách nắm thóp con nhỏ đó, nó tuyệt đối dám hé răng."
...
Chuyện cô thực tập công ty nhiếp ảnh vẫn cho , cô nộp hồ sơ và cũng đợi ngày trở mới cho .
Vừa khách sạn cô liền leo lên giường mở lop top lên, màn hình lớn bất ngờ xuất hiện gương mặt nghiêm nghị của đàn ông.
"Đang ?"
"Ừm."
"Em phiền ?", Cô dò xét.
Mai Cẩn Nghiêu buông b.út, gương mặt nhỏ trong màn hình lớn, thả lỏng: "Không phiền."
Cô gật đầu, nhất thời hỏi: "Anh đem hai con đến đó gì đấy chứ?"
"Anh là chủ tịch, thang máy riêng."
Nghe xong cô thở phào yên tâm, để bên đó con thì thế nào cô cũng sẽ bọn moi .
Do cô úp sấp nên chú ý đến cổ áo chùng xuống của , còn định hỏi hai đứa nhỏ còn kịp cô đôi mắt đối phương cho kinh ngạc: "Sao em đáng sợ như ?"
Mai Cẩn Nghiêu thu mắt , giọng chút khàn khàn : "Đừng quyến rũ , chịu nổi sẽ lập tức bay ngay qua đó c.h.ế.t em."
Cô giật mà xuống, mới hoảng hốt lấy tay che cái áo rộng thùng thình , hẹn quá hoá giận: "Anh bậy!"
"Ngay tầm mắt.", Lời vô tội.
Cô ngại đem mặt giấu , trực tiếp úp mặt xuống gối mềm, cứ thế để cho đỉnh đầu của . Nghe giọng nhẹ như gió xuân phát từ đỉnh đầu cô, nhạo .
"Hình như là đầu tiên cơ thể em..."
Lục An Tràm bật đầu dậy, gấp gáp chặn lời : "Không cho !"
"Được, ."
Vẫn còn đang ngại ngùng thì gương mặt đột nhiên phóng diện gần sát màn hình, Lục An Tràm hoảng loạn một cái đóng sầm lop top .
Mai Cẩn Nghiêu đang chồm đến, tay cầm xấp tài liệu khẽ liếc màn hình tay chợt khựng , bỗng nhận gì đó môi mỏng nhếch nhẹ.
Cô bên đây lăn lộn giường vò đầu bứt tóc, ngừng mắng c.h.ử.i trong lòng, đang yên đang lành kê mặt đến gì chứ, khiến cô sợ c.h.ế.t khiếp. Lục An Tràm đang chán nản chính , u mê cái nhan sắc lạnh lùng kiêu ngạo đó, còn hút hồn nữa mới chỉ gần một chút mà cô chịu nổi.
Mê trai!!!
Mà nghĩ cô chính là vợ mà? Như thì ?
"Bà chủ..."
Cửa phòng gõ mới kéo suy nghĩ cô , Lục An Tràm xỏ dép mở cửa.
"Cậu gọi ?"
Trợ lý Từ gật đầu: "Đến giờ ăn ông chủ mới gọi cho thần, căn dặn quan sát đủ bữa ăn cho bà chủ thể thiếu bữa nào."
Lục An Tràm bất mãn, vẫn như giám sát bữa ăn cô c.h.ặ.t chẽ, hiện giờ về đến thành phố B cũng thoát .
" và nên trao đổi một chút."
Trợ lý Từ gật đầu.
Cô ho nhẹ: "Cậu lời ?"
"Nghe."
"Giữa và ông chủ thì chọn lời nào?"
Bỗng chốc bên ngoài hành lang còn âm thanh nào cả, Lục An Tràm vuốt mũi: "Khó ?"
"Thần cả hai."
" hiện tại đang theo , cho nên lời còn về phần ông chủ của thì nên dạt sang một bên . Ngay bây giờ chính là chủ của , nên trong phạm vi của kiểm soát, lệnh từ nay trở lời ông chủ bên thành phố S .", Lục An Tràm mạnh mẽ nhấn mạnh: "Nghe rõ ?"
Trợ lý Từ gật đầu đó đưa điện thoại mặt: "Ông chủ."
Lục An Tràm cứng đờ, khẽ lùi suýt trẹo chân, cô chống đỡ cánh cửa, mắt ngước trợ lý mặt, bàn tay nâng lên run rẩy mà cầm lấy điện thoại, nghiến răng mắng thầm một câu.
"Định dạt sang như thế nào?"
Cô nuốt nước bọt, nhanh trấn tĩnh tinh thần, giọng hết sức bình thản xem như chuyện gì: "Anh gì? Alo?", Nghe câu bên , nhưng lòng vẫn vững: "Alo... Trợ lý Từ điện thoại hỏng ..."
Lục An Tràm cúp máy, ném điện thoại lòng trợ lý Từ, đó trừng mắt với : "Tạo phản!", Rầm, trực tiếp đóng cửa .
"Ông chủ điện thoại thần vẫn hoạt động bình thường."
Nghe câu bên ngoài cửa, cô đặt tay lên n.g.ự.c hít sâu một , còn thấy, nhưng mấy thuộc hạ chung thành, lời cô ?
Không nên tin tưởng!