Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 20

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:29:58
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước ngày cô chuẩn rời khỏi thành phố S, đêm đó cuối cùng cô cũng hiểu cái nào thể cái nào thể chọc. Không nghĩ điên cuồng khác gì ch.ó sói bỏ đói lâu ngày, cho cô như chong ch.óng, hét cũng cũng xong.

 

Sáng cô rời giường chân chạm đất liền run lên, Lục An Tràm nuốt nước bọt cố gắng thả lỏng bước phòng tắm.

 

Sắp xa một thời gian nên cô tranh thủ hai đứa nhỏ một lát.

 

Mai Cẩn Nghiêu tài liệu ngoài vườn, kế bên là hai chiếc xe đẩy, khẽ buông tài liệu xuống, nâng tay đồng hồ, giương mắt lên liền thấy bóng dáng thướt tha uyển chuyển đang đến đây.

 

Hôm nay cô mặc chiếc sơ mi trắng, còn mở hai cúc để lộ xương quai xanh quyến rũ bên ngoài, phía đóng thùng với chiếc váy đen đuôi cá chút ôm body, váy dài che đậy đôi chân nhỏ trơn bóng mê bên trong. Cô đưa tay vén lọn tóc tai, chân váy cũng gió ảnh hưởng ngừng lay động, do cô đối mặt với tia nắng cô hiện giờ ngọt ngào ấm áp tim tan chảy.

 

Mai Cẩn Nghiêu chút khó chịu trong , lúc cô chỉ là cô nhóc cô nhỏ nhắn xinh xắn đơn thuần, khi sinh cô xinh hơn còn trở nên nảy nở mị hoặc, tựa như tiểu hồ ly đuôi nhỏ dùng sắc để quyến rũ khác.

 

Cô bước hai đứa nhỏ đang mở mắt , đó đá chân nhếch môi nhỏ lên, Lục An Tràm chống cự tay điểm lên môi hai đứa: "Hai đứa vui vẻ thế ."

 

Thấy thế trong lòng càng khó chịu hơn, chờ đợi kéo tay cô để cô đùi : "Sao em gần gũi với ?"

 

Lục An Tràm xoay mặt qua, hất cằm với : "Đêm qua gần gũi vẫn đủ?"

 

"Chưa đủ, với em bao giờ thấy đủ.", Mai Cẩn Nghiêu chằm chằm cô nghiêm túc .

 

Cô thở dài áp mặt lên n.g.ự.c : "Xong việc sẽ về ngay thôi."

 

Anh gì, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô, tham lam hít mùi hương hoa lan cơ thể cô, mặt ngừng cọ da thịt ở cổ.

 

Bị cọ nên cô chút ngứa ngáy, tay đẩy nhẹ đầu : "Đừng nghịch, em sắp ."

 

Vừa dứt lời đôi môi cô cướp lấy một cách mạnh bạo, cô hoảng hốt trợn mắt lên.

 

Mai Cẩn Nghiêu luyến tiếc mút môi cô càng sâu, hôn đến khi cô thở đứt quãng mới buông tha, mắt sâu thẳm đôi mắt mong lung trong lòng: "Nhanh về."

 

trong n.g.ự.c thở phì phò, xong liền gật đầu.

 

Mai Cẩn Nghiêu ngoài sân bay, phía là thuộc hạ đang ôm hai cục nhỏ bên hông, cô nựng má hai đứa, đột nhiên rời chút nào, cô rầu rĩ ngón tay nhẹ điểm hai chiếc mũi cao: "Ở với ba ngoan, xong việc sẽ về với hai con."

 

Lục An Tràm vài câu đó xoay dang tay ôm đàn ông lạnh lùng bên cạnh: "Anh cũng ngoan đó."

 

Anh xoa tóc cô, nhẹ giọng: "Ừm, sẽ ngoan ngoãn đợi em về."

 

Vì thời gian giới hạn cô buồn bã buông , cô ngại mặt nhiều mà thể hiện tình cảm với , đôi chân đang mang đôi cao gót màu trắng nhón lên, gương mặt cô đưa đến môi hôn chụt một cái môi , liền nhanh ch.óng lui cong môi ngọt ngào, tay vẫy vẫy với .

 

"Bái bai chồng nhé!"

 

Trợ lý Từ gật đầu với ông chủ một cái, liền cầm vali theo bà chủ.

 

Mai Cẩn Nghiêu bóng dáng trong, cô khẽ ngoái đầu với còn lẩm bẩm "yêu " đó đắc ý nhướng mày, cuối cùng bóng dáng tươi biến mất, chút nhíu mày tràn gập mất mát, mắt thu khẽ qua hai cục nhỏ tay thuộc hạ của , chút bất lực.

 

"Đi thôi."

 

Hai đứa nhỏ la, thường ngày thì ai dỗ , hôm nay ngoan đột xuất, nếu như một đứa thôi vợ thế nào chả nén một ngày. Nghĩ đến càng bực , vô cùng khó chịu, đến thấy hai đứa nhỏ chướng mắt, là con của thì trực tiếp ném nó cho khuất mắt .

 

Sau khi máy bay cô thở nhẹ một , thấy đôi mắt lạnh lẽo sắc bén trống trải đến thế nào, nhớ ánh mắt hiu quạnh của cô trái tim cô chút đau.

 

"Trợ lý Từ đây ông chủ vẫn luôn như thế ?"

 

"Vâng, cuộc sống của ngài vô vị cả cũng nhạt nhẽo, sáng công việc tối cũng công việc, thật sự ngài cô độc."

 

Nghe trợ lý Từ cô cũng điều đó, nên chút lo lắng: "Từ trở thành con m.á.u lạnh như thế?", G.i.ế.c thứ mà cô từng dám , nhưng điều đó.

 

Trợ lý Từ đáp: "Thần khi theo ông chủ thì ngài là như , con ngày khó đoán, thần theo bên cạnh nhiều năm nhưng hiểu suy nghĩ của ông chủ, trừ những chuyện đề cử hằng ngày của ông chủ thì ai cũng nắm rõ, còn việc ngoài lề thì ."

 

Lúc cô thấy hối hận vì tin đàn ông lạ, nhưng thời gian đổi con , tuy cô đổi từ sự căm thù chuyển sang yêu , dù cho độc ác tàn nhẫn đến thế nào chăng nữa thì cô cũng hối hận vì trao trái tim cho .

 

 

 

Hiện tại cô cảm thấy cuộc sống hạnh phúc, yêu cô hai đứa con nhỏ của , như thế là quá hạnh phúc . Dù đây cô độc thế nào thì giờ cô và con trai nữa, cô dần sẽ khiến thấy ấm áp và hạnh phúc, sẽ chữa lành trái tim lạnh lẽo trong .

 

...

 

Thành phố B.

 

Bước khỏi sân bay, Lục An Tràm tháo kính râm xung quanh những ngôi nhà cao tầng mặt, xe cộ qua hai bên đầu đường, một năm chẳng đổi cả, cô hít nhẹ một : "Đã tìm khách sạn đúng ?"

 

Trợ lý Từ gật đầu: "Vâng."

 

Nghe lời căn dặn kỹ càng của ông chủ, bám sát bảo vệ an cho bà chủ, nên trợ lý Từ đặt một phòng sát bên cạnh bà chủ.

 

" thể sắp xếp , về phòng nghỉ ngơi một lát .", Tuy xưng hô như thế cô cũng khá gượng gạo, vì trợ lý Từ cũng lớn tuổi hơn cô, đáng lý xưng hô " em" mới đúng, nhưng vì ông chủ lạnh lùng thể cho thuộc hạ cấp mở miệng cung kính.

 

Sau khi cô phòng, liền móc điện thoại , khi mở máy lên cô mới bắt gặp nhiều cuộc gọi nhỡ, đó là tin nhắn.

 

[Tràm Tràm em đến nơi ?]

 

[Bên đó lạnh thì nhớ mặc nhiều áo , còn thì trở về cho em ôm để sưởi ấm.]

 

"...".

 

[Tràm Tràm con .]

 

[Tràm Tràm con nhớ .]

 

"...", Hai thằng bé chỉ mới một tuổi thôi, , bịa chuyện.

 

[Tiểu Tràm Tràm nhớ em .]

 

Lục An Tràm hết tin nhắn, vẫn tin đây là đàn ông mặt lạnh gửi cho cô, chút buồn mà đỡ trán, cô nhấn màn hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-20.html.]

 

"Anh ?"

 

Máy bắt, nhưng đầu dây bên vẫn im lặng, cô kiên nhẫn chậm rãi lặp nữa: "Sao thế ?"

 

"Ừm.", Giọng trầm thấp thốt nhẹ nhàng như làn gió.

 

Bên đây cô chỉ thế mà chút thất thần: "Con ?"

 

"Ừm."

 

Lục An Tràm l.i.ế.m l.i.ế.m môi: "Giận dỗi? Không chuyện nhất trí ? Với hằng đêm cùng giao dịch trao đổi thể xác mà?", Cô cũng nhắc chuyện ngại ngùng gì, do thấy thái độ nhạt nhẽo của khi chuyện cô nhịn , nên ngứa miệng.

 

"Vậy thì ?", Mai Cẩn Nghiêu khẽ nhưng thấy vui vẻ gì: "Muốn trao đổi thế xác cùng em như nào cũng đủ."

 

Cô hoảng loạn giật thôi, môi mấp máy một lát mới : "Rốt cuộc như thế nào mới thoả mãn đây?"

 

"Muốn em.", Lời dứt khoát.

 

Lục An Tràm xoa mắt, cô xuống giường, thoải mái thở nhẹ một , đó mới tiếp: "Muốn thì đợi em trở về."

 

Hai bên bắt đầu trầm mặc, giây màn hình vẫn nhảy liên tục, Lục An Tràm nỡ tắt máy nhưng duy trì thế gì, thì kiệm lời nữa.

 

Cuối cùng bại trận là cô, do xuống máy bay nên cô mệt, giọng uể oải: "Được , bận công việc gì thì mau , em ngủ một lát."

 

"Ngoài bận nhớ em thể gì khác?"

 

Lục An Tràm hít sâu một , giọng từ từ kiên nhẫn đến kiên nhẫn: "Chú Cẩn Nghiêu , chú thể nào đừng thế nữa ? Chú cứ như thế cháu cảm thấy độc ác m.á.u lạnh mà bỏ chồng bỏ con ."

 

Mai Cẩn Nghiêu điềm tĩnh đáp: "Không ?"

 

"Trời ạ, bỏ, em sẽ nhanh ch.óng trở mà. Không bỏ rơi và con, tuyệt đối !", Cô còn lớn tiếng nhấn mạnh câu cuối, bỏ một chồng như , còn cả hai đứa nhỏ trắng trẻo trai nữa, một là chồng cô hai nhỏ là con cô, chín tháng mười ngày là ruột thịt xương m.á.u, cô bỏ bằng cách nào ?

 

 

 

Giọng nam trong điện thoại nghiêm : "Ừm."

 

"Em cúp nhé?"

 

"Ừm."

 

Cô dò hỏi nữa cho chắc ăn: "Em cúp thật đấy nhé?"

 

"Ừm.", Thái độ đàn ông bên vẫn như một.

 

Lục An Tràm bĩu môi: "Tạm biệt.", Câu dứt cô liền ấn ngón tay lên màn hình, nhưng ba giây điện thoại rung lên, mày nhướng điện thoại nhưng .

 

Sau khi reo hết bài nhạc chuông thì dừng , tiếp đó là âm thanh tin nhắn vang lên.

 

Cô thong thả cầm điện thoại lên.

 

[Sao máy?]

 

[Em bơ ?]

 

[Không hỏi han cũng nhớ , em cứ thế mà câu tạm biệt ?]

 

Rõ ràng là cô bảo cúp máy mà?

 

[Em chỉ hỏi con, còn ? Sao em gì?]

 

Lục An Tràm chút tức , gọi thì giữ một mặt kiệm lời, chỉ "ừm" là xong, khi cúp máy thì nhắn tin trách vấn cô.

 

[Chú!]

 

...

 

Mai Cẩn Nghiêu chữ "chú" đầy dáng vẻ tức giận của cô gái, chờ đợi một hồi thì chữ kế tiếp xuất hiện.

 

[Cháu ngủ...]

 

Anh xong đôi mắt trầm xuống, ném điện thoại , nghiến răng nhưng đó chọc giận cho đến tức . Dám .

 

Đột ngột tiếng trong phòng vang lên cắt ngang sự tức giận của , Mai Cẩn Nghiêu lên hai thằng nhỏ giường, thằng thì còn thằng em thì khanh khách.

 

Mai Cẩn Nghiêu híp mắt, nghiêm giọng: "Im lặng hết ."

 

Thoáng một cái hai đứa liền dừng , khoé miệng mếu máo, cặp mắt mở to chằm chằm ba , thật hung dữ!

 

"Mẹ hiện tại ở đây, ba sẽ ném hai đứa ngoài đường bất cứ lúc nào."

 

Hình như hai , "ô ô ô", gọi lên vài tiếng đó trở nên ngoan ngoãn đến lạ thường.

 

ở đây thì ba sẽ im lặng gì, ở đây thì bọn trẻ sẽ ba hung dữ đe doạ.

 

Đối với việc gần gũi với bọn trẻ thì chỉ cô, còn thì hạn chế, mỗi ôm thì lặp tức ngay phòng tắm để rửa sạch. Mai Cẩn Nghiêu thật sự cho là đời chỉ cô mới chạm cũng chính cô duy nhất mới tiếp xúc da thịt với , cũng chỉ cô là bài xích.

 

Do bóng ma tâm lý thời thơ ấu quá lớn đối với , cho nên căn bệnh sạch sẽ ngâm sâu m.á.u xương tủy, việc thể một ngày liền sẽ hết, khi nó sẽ hết một đời . Dù cũng theo bên hai mươi sáu năm, con cũng nhỏ, t.h.u.ố.c uống cũng vô dụng, bác sĩ tâm lý cũng hết cách, nhưng đó gặp liều t.h.u.ố.c an thần chí mạng của .

 

Bác sĩ tâm lý cũng trao đổi, do cảm xúc tình cảm dâng lên, vì yêu nên chạm sẽ bài xích. Lúc Mai Cẩn Nghiêu đầu thiếu nữ vị thành niên câu mất hồn phách, đến trái tim cứ thế mà chứa bóng trong đó, và thứ đều như mong .

 

Mai Cẩn Nghiêu xoa trán, mất ngủ một thời gian , cô bên cạnh giấc ngủ sẽ , ôm cơ thể nhỏ bé mềm mại trong lòng, đôi lúc móng vuốt nhỏ của tiểu hồ ly cào nhẹ lòng , như khiến nhũn . Hiện giờ trong căn phòng chỉ ngửi mùi thơm của hoa lan còn sót bay thoang thoảng trong căn phòng, như thế vẫn thể thỏa mãn , thật sự cô đến gần dựa lòng n.g.ự.c mở miệng câu dẫn.

 

Người cuối cùng khó chịu phòng tắm, Mai Cẩn Nghiêu rửa mặt để tỉnh táo , nhớ những trận ân ái trong phòng tắm của hai , tiếng rên khe khẽ yết ớt của cô gái, híp mắt cúi đầu xuống tiếp tục tạt nước lạnh mặt .

 

Lục An Tràm đòi mạng mà.

Loading...