Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:29:24
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến ngày Lục An Tràm đẩy phòng sinh, Mai Cẩn Nghiêu từ công ty phi nhanh đến bệnh viện, đám thuộc hạ cũng một hàng bên ngoài các hộ sĩ đều cúi đầu thật nhanh, một chút dám ngước mắt .
"Dùng sức một chút, sắp ."
Lục An Tràm rặn mạnh một cái bụng liền nhẹ , đổ đầy mồ hôi như mới tắm, xụi lơ giường sinh.
"Mau... Không ."
Mai Cẩn Nghiêu loay hoay gần cánh cửa, cửa mở liền lùi về giữ cách: "Vợ ..."
Hộ sĩ gấp gáp trả lời: "Do cô gái còn quá nhỏ sinh hai, mới bé thôi còn một bé nữa vẫn còn thì cô gái kiệt sức ngất ."
Nghe xong cả như giống bão kéo đến, cả qua hàm căng rõ rệt, mắt đỏ bừng trở nên dữ tợn, thở lạnh tanh: "Vợ mà xảy chuyện gì sẽ chôn sống hết đám bác sĩ các !"
Hộ sĩ xong qua những đàn ông đang bên , sợ hãi gật đầu chạy vội trở phòng sinh.
"Được .", Cả phòng sinh ai cũng thở nhẹ nhàng, như mới lôi từ địa ngục trở về trần giang.
Khi hai hộ sĩ ôm hai cục tay , : "Là sinh đôi.".
||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
Mai Cẩn Nghiêu chỉ liếc ngang một cái chạm tay , mà lách phòng bệnh, thấy những cô gái hộ sĩ đang gì đó, nghiêm giọng: "Đi ngoài."
Ai nấy sức ảnh hưởng từ đàn ông lạnh lùng , chống cự liền nhanh chân ngoài, nhưng vẫn thêm câu giải thích: "Cơ thể cô gái còn yếu, chỉ ngất một lúc sẽ nhanh tỉnh ."
Mai Cẩn Nghiêu đáp, đến gương mặt mệt mỏi đầy mồ hồi , mím môi hôn nhẹ lên trán cô một cái, đó khom lấy khăn cẩn thận lau chùi giữa hai chân cô.
Đến khi cô mở mắt thấy gương mặt trầm tĩnh phóng đại đến, cô mấp máy môi: "Sao vui."
Mai Cẩn Nghiêu qua, thấy cô tỉnh ch.ó chút vui vẻ trong đôi mắt đen láy hiện lên, vuốt ve má cô, thấp giọng: "Vừa em sợ."
Cô yếu ớt cong môi: "Sợ cái gì, chỉ là sinh chút đau thôi."
Anh nắm lấy bàn tay cô hôn nhẹ lên: "Đau lòng.", Nghe cô ngất do cơ thể vẫn còn yếu, nhưng vẫn còn sinh xong, lúc đó thật sự phát điên.
Lục An Tràm giật lay lay : "Là sinh đôi!", Lúc tỉnh bác sĩ bảo còn một bé nữa cô cũng trợn mắt ngây , từ ngày khám cô cũng chẳng hỏi trai gái, đến ngày sinh hãy luôn, nhưng ngờ sinh đôi!
"Trai gái thế ?"
"Anh ."
Thấy cô khựng , lên tiếng: "Do quá lo cho em nên để ý đến gì."
Lục An Tràm gật đầu: "Đem con cho em ."
Mai Cẩn Nghiêu bước hai bên ôm hai cục nhỏ đó nhẹ nhàng đặt xuống: "Đã thấy thì em nghỉ ngơi ."
Nhìn hai đứa bé trai giống như đúc, da vẻ đỏ, mà đường nét khuôn mặt của hai đứa nhỏ giống , điểm gì giống cô hết cả.
"Mệt ?", Thấy cô nhíu mày lo lắng hỏi.
Cô ngước mắt lên, chút bất mãn: "Con em sinh tại giống như khuôn đúc , mà nét gì giống em hết."
Mai Cẩn Nghiêu xoa đầu cô: "Do cáy quá mạnh nên bọn trẻ hưởng gen ."
Nhìn một lúc cô nhẹ nâng tay sờ hai đứa nhỏ một cái, : "Đẹp trai như ba thì .", Nếu giống cô một chút thì sẽ dễ thương hơn nhiều.
Mai Cẩn Nghiêu đợi cô xuống , cả thở hắt , vội vàng cởi bỏ lớp áo bên ngoài của , cầm chai xịt khắp , chợt ánh mắt giường đang chằm chằm, tay đang cầm chai xịt liền dừng .
Trong phòng hai chỉ mà ai mở lời, cuối cùng Mai Cẩn Nghiêu thất bại, mở miệng : "Xin em, thể.", Dù rằng hai đứa nhỏ là con nhưng chạm .
Cô chút nghẹn ngào: "Chỉ em thôi ? Con cũng thể?"
Anh mím môi trán chạm : "Anh sẽ cố gắng thích nghi với hai đứa nhỏ."
Lục An Tràm cũng khó chịu, nên cô lắc đầu tay ôm cổ : "Không , cũng em trách , con cũng sẽ trách ."
Ôm một lúc cô mới buông , cô chiều chuộng hôn nhẹ khoé môi cô: "Vất vả cho em ."
Cô lắc đầu gì, đột nhiên hai đứa nhỏ cạnh cô mới : "Anh đặt tên cho con ."
"Không, em đặt ."
Lục An Tràm ngẫm nghĩ một lúc lâu mới quyết định: "Vậy em đặt thằng bé đầu là Mai Cẩn Đồ, em thích gọi tiểu Đồ dễ thương, còn thằng bé thứ hai đặt ."
Mai Cẩn Nghiêu suy nghĩ gì lâu, ung dung con trai , : "Vậy thì Mai Cẩn Thừa sẽ là em."
"Tiểu Đồ, Tiểu Thừa.", Cô tủm tỉm: "Được ạ."
Sao khi xuất viện về biệt thự, Mai Cẩn Nghiêu tạm thời gác chuyện công ty , sẽ ở nhà với cô đợi khi cơ thể cô phục hồi .
Nhìn hai đứa nhỏ đá chân khúc khích, Lục An Tràm thở dài: "Hai đứa thật là, thì cũng ghê lắm, còn vui vẻ thì ngừng nghỉ."
Mai Cẩn Nghiêu để lop top sang một bên, bóng nhỏ đang hai tay chống nạnh mà hất giọng dạy dỗ hai đứa trẻ.
"Tràm Tràm đây, mặc kệ hai đứa nó."
Lần Mai Cẩn Nghiêu cho hai đứa nhỏ phòng riêng nhưng cô yên tâm, nên kêu đem một cái giường lớn đặt kế giường hai , như cô sẽ ngủ ngon hơn. Những hai đứa nhỏ nửa đêm một đứa là đứa cũng theo, còn đứa thì đứa cũng .
Lục An Tràm xoay , đến: "Anh việc xong ?"
Mai Cẩn Nghiêu đáp, dang tay ôm lấy eo cô, mặt cọ vùng bụng cô, tiếng nhỏ vang lên, còn cơ thể mềm mại ôm trong lòng, cảm xúc trong lòng dâng lên một cái hạnh phúc đến khó .
"Không nghĩ một như sẽ một mái ấp như thế ."
Mắt cô rũ xuống : "Em cũng ."
Cô ba là ai nhưng gia đình bỏ rơi, cô nghĩ cũng vì những chuyện đó mà hình thành nên con lạnh lẽo trái tim như bây giờ.
Lục An Tràm khẽ cúi đầu xuống định hôn nhẹ lên mái tóc nhưng còn thì ngẩng đầu lên, nụ hôn cô liền rơi xuống sống mũi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-19.html.]
"Hôn trộm ?"
Cô giật nảy bật đầu lên, chút ngại ngùng vội vàng : "Không ! Rõ ràng em hôn mặt , đường đường chính chính mà hôn tóc !"
Lục An Tràm gạt bỏ chuyện qua một bên, cô kéo , đó nhảy lòng , tay liền vòng qua cô , môi rón rén đến gần vành tai , nhỏ giọng: "Cẩn Nghiêu."
Giọng mềm mại trong trẻo đang ý dụ dỗ , Mai Cẩn Nghiêu vẫn giữ yên xem cô định gì: "Ừm."
Cảm thấy gì đổi, cô giả vờ cọ cọ cái mộng đùi , môi chạm nhẹ tai , tiếp tục : "Cẩn Nghiêu...
Chồng .", Thấy dấu hiệu cô bật nhẹ một tiếng: "Em chuyện trao đổi với , Chồng?"
Mai Cẩn Nghiêu mím môi, gật đầu đồng ý: "Được."
Lục An Tràm dính sát , tay vuốt ve n.g.ự.c , giọng nghiêm túc: "Em trở thành phố B."
Mai Cẩn Nghiêu xong nhíu mày, mắt liếc sang cô: "Muốn bỏ ?"
Cô câu c.h.ặ.t cổ dí mặt mặt , : "Không , em về một chút việc xử lý, xong lập tức sẽ về với .", Cô sợ tin, liền giơ hai ngón tay mặt : "Em thề! Nếu nửa lời dối trá cho c.h.ặ.t đứt hai ngón tay của em."
Nhìn thái độ thành thật, gương mặt nhỏ cương quyết, Mai Cẩn Nghiêu lơ mắt : "Lúc nào em ?"
Nghe xong cô ngầm đồng ý, cô vui vẻ trả lời: "Chắc vài tháng nữa , đợi con lớn một chút."
Mai Cẩn Nghiêu xoay mặt qua: "Trong mấy tháng đó em định lấy gì trao đổi với ?"
Cảm nhận bàn tay đang vuốt sống lưng , cô nổi da gà lên, giọng run rẩy khó khăn: "Lấy... Thân, trao đổi ?"
Môi câu lên một cách biến thái: "Một lời định."
Nhìn thấy nụ gian tà đó, cho cơ thể cô tự chủ mà rùng một cái.
"Việc giao dịch sẽ hiệu lực ngay bây giờ.", Mai Cẩn Nghiêu lên ôm cả cô theo.
"Ơ... Anh gì?", Cô hô lên vì sợ hãi.
Mai Cẩn Nghiêu sải bước phòng tắm: "Bắt đầu trao đổi thể xác."
"Đừng! Đừng gấp!"
Cô giẫy giụa, vung tay vung chân, nhưng đều chế trụ : "Anh cho em nghỉ ngơi một tháng , hiện giờ thể sinh hoạt vợ chồng bình thường."
Lục An Tràm gấp gáp, la lên: "Không , hai đứa nhỏ còn bên ngoài thể bậy!"
Mai Cẩn Nghiêu mặc cô , tay vẫn cởi quần áo hai xuống, giọng ung dung: "Chúng trong đây, cửa nẻo kín đáo, cách âm cũng , nên em cứ yên tâm việc đó, em rên bao nhiêu cũng chỉ thấy thôi."
Môi lưỡi va chạm mãnh liệt, quấn quýt luyến tiếc buông, bàn tay dọc theo xương quai xanh cô xuống, vuốt ve từng tấc đường cong mượt mà cơ thể cô, từ ngày cô sinh xong thì cơ thể trổ mã lên nhiều, thứ đều đầy đặn đây chẳng so một tay chăm sóc , càng ngày càng quyến rũ khiến mê mẩn nuốt chửng cô bụng.
Cảm nhận bàn tay chạm giữa đùi , cô chợt tỉnh táo liền cắt lấy đôi môi để kết thúc nụ hôn nóng bỏng ướt át : "Không ... Kinh nguyệt.", Cô thở dốc .
Mọi động tác ái thoáng chốc dừng , thở hai quanh trong phòng tắm, bàn tay từ trong váy cô rút , Mai Cẩn Nghiêu vết m.á.u trơn dính trong lòng bàn tay thon dài, con ngươi dần trở nên đục ngầu, đó giương mắt cô môi mỏng như .
"Cô nhóc lắm."
Lục An Tràm bàn tay như thế, cô lúng túng, mặt mày đỏ bừng bừng, cầm lấy bàn tay đem bồn nước, cô rửa áy náy : "Không cố ý mà, do để em cơ hội để đó thôi."
Dục vọng trong cồn cào dâng lên đến liền cô dập tắt, chỉ khổ trong lòng mà đè ép d.ụ.c vọng đang rục rịch trong .
"Em như là đang cố ý nghịch với lửa đấy."
Lục An Tràm chột , cúi gầm mặt né tránh ánh mắt đầy sắc tình của , mắt chỉ nhắm bàn tay mà cẩn thận rửa sạch.
Vòi bàn tay với tới tắt , cô ngước mắt thì liền cơ thể áp đến dồn cô tường.
Mai Cẩn Nghiêu bóp gương mặt nhỏ cô, khẽ nâng lên đối diện với gương mặt : "Vì về nơi đó?"
Nơi đó mà chính là thành phố B, cô c.ắ.n răng, mắt hiện lên một tia quậy cường ngầm trong đấy, hai bên tay nắm c.h.ặ.t khiến lòng bàn tay cũng đỏ lên.
"Đòi nợ."
Hiếm khi thấy sự tức giận trong đôi mắt cô, liền thấy mới lạ chút hứng thú nhướng mày: "Cần giúp ?"
Cô lắc đầu: "Hiện tại ."
Mai Cẩn Nghiêu cô một lúc: "Anh với em nhé?"
Nghe lời thỉnh cầu của , môi cô mím lắc đầu đồng ý: "Anh ở đây công việc của nhiều, nhất ở đây trông con ."
Mắt híp , trong lòng hiện lên sự mất mát nho nhỏ, nhưng cất giấu nó : "Mang trợ lý Từ theo em ?"
Lục An Tràm nhón chân câu lấy cổ , ngửa đầu đáp: "Được, em còn mà đừng lo lắng."
Thật cô về mục đích tìm ba ruột của , sẵn tiện tạo một chút khinh hỉ cho vài để xem bọn họ sẽ như thế nào.
Mai Cẩn Nghiêu hôn lên chân mày đang nhíu , lập tức nụ hôn của giãn : "Muốn chuyện phạm pháp gì ?"
Cô thu nét mặt sắc sảo của , bật một tiếng: " thế, em đang mưu tính tìm cách hại đây."
Anh xốc cô lên ôm cô ngoài: "Lần còn dụ dỗ giống như ngày hôm nay thì em đừng hòng xuống khỏi giường."
Nghe sự cảnh cáo cô gật đầu như gà mổ: "Đã rõ."
May mắn do cô đến chu kỳ kinh nguyệt nên mới gì cô, thấy khỏi khổ sở kiềm nén, cô chút tủi thật mắt lạnh lùng cũng tức giận nhưng dám lớn tiếng với cô, ừm nhớ cảnh đó chút buồn .
"Em cưới ngốc nghếch cái gì?"
Cô hốt hoảng, thu nụ đắc ý của , con mắt chớp chớp lấp lánh , vô tội : "Không , lầm ."
Rõ ràng đang cô vì vấn đề gì, Mai Cẩn Nghiêu l.i.ế.m môi cũng , mắt nheo . Đợi vài hôm nữa xem trói cô c.h.ế.t cô , hiện tại thể nhưng vài bữa nữa là thể, đến lúc đó sẽ bắt cô lóc cầu xin .
Nhìn con ngươi đang tính toán chuyện gì khiến cho Lục An Tràm đoán một ít liền bất giác nổi ốc cục lên, cô âm thầm nhủ với lòng , sợ, cùng lắm là cam chịu để hành hạ, nhưng đột nhiên nghĩ thấy ngu . Nếu để đến ngày gần cô hẳn trao đổi chuyện với tự nhiên gì , cô mím môi tự lấy tay đ.á.n.h nhẹ lên trán .
Thật là ngu ngốc.