Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:28:55
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục An Tràm bước đến tháng thứ tư khi đang mang thai, lúc đầu cô cứ cho nó nhẹ nhàng nhưng thật chất như cô nghĩ, mấy tháng thì bình thường chỉ mỗi tội cô ngủ nhiều một chút, nhưng giờ ăn cái gì nôn hết cái đó.
Cô nôn xong cả mất sức, dựa ghế thở phì phò n.g.ự.c phập phồng lên xuống, tay vuốt nhẹ bụng nhỏ nhô lên, cô khó khăn : ''Quá hết sức tưởng tượng.''
Mai Cẩn Nghiêu chút xót, cho mang đồ ăn lên phòng: ''Ăn nữa ?''
Lục An Tràm mệt mỏi lắc đầu: ''Không ăn nữa ?''
Bàn tay mò lấy gương mặt cô, khẽ lau mồ hôi trán cho cô, giọng chút đau lòng: ''Cực thì sinh một đứa thôi.''
''Em cũng nghĩ thế.'', Lục An Tràm thở , cô mới mười tám sắp sửa , cái khủng khiếp hơn là cô chăm ch.óc đứa nhỏ như thế nào, chút lo lắng nên liền lên mạng học hỏi, thấy coi bộ nó dễ nhưng thật cô thấy nó dễ tí nào. là vì kết tinh của hai nên cô sẽ cố gắng.
''Em đỡ hơn một chút nào ?'', Anh thấp giọng hỏi.
''Uống nước nhé?''
Nhìn thấy đưa tay chậm rãi tìm kiếm ly nước, hốc mắt chút đỏ, giọng nghẹn nghẹn hỏi: ''Mắt khi nào mới khỏi?''
Với ly nước, Mai Cẩn Nghiêu đặt lòng bàn tay cô, trả lời: ''Rất nhanh sẽ khỏi.''
''Đã bốn tháng...'', Cô lẩm bẩm .
Mai Cẩn Nghiêu xoa đầu cô: ''Đừng lo.''
Cô đặt ly nước trở bàn, khẽ bàn tay , nhíu mày: ''Sao em thấy khi m.a.n.g t.h.a.i sẽ tăng cân mà, còn em vẫn ốm thế ?''
Nghe xong chút bất đắc dĩ : ''Vậy thì ăn nhiều béo béo tròn tròn chê.''
Mặt cô xụ xuống: ''Mập sẽ , em thấy như .''
Tuy Mai Cẩn Nghiêu đồng ý câu đó, nhưng do cô đang m.a.n.g t.h.a.i chỉ đành chiều chuộng cô.
''Được , em đây chơi họp với cổ đông một lát.''
Lục An Tràm ngoan ngoãn lời.
Mắt thấy gì cho nên từ khi đó Mai Cẩn Nghiêu đến công ty, chỉ giao cho thuộc hạ xử lý, nhưng cuối tuần họp mặt báo cáo vấn đề trong công ty cho .
Mai Cẩn Nghiêu ghế, mở lop top lên, đám trong màn hình liền xuất hiện, chỉ thấy mờ nhạt vẫn hình dung rõ lắm. Biết mắt sắp phục hồi nên cũng lo lắng gì nhiêu đợi đến khi thấy rõ sẽ cho cô nhóc .
''Chủ tịch tất cả chi nhánh khánh sạn trong thành phố hiện tại là thuộc quyền sở hữu của ngài. Dạo gần đây chúng cũng đến quan sát những nơi mà chủ tịch dặn dò, thì bộ phận trong đó vấn đề gì.''
Mai Cẩn Nghiêu gật đầu, lạnh lùng cất giọng: ''Về phần bên công ty giải trí đừng đụng , đến khi trở sẽ .''
Những trong phòng họp chút sợ sệt.
''Chủ tịch cô diễn viên Kỷ ngày nào cũng đến công ty loạn, đòi gặp ngài.''
Mày nhíu , một chút lưu tình lạnh giọng dứt khoát : ''Kêu phóng viên đến chụp rõ khuôn mặt cô , kể cả gã đảo diễn , cho cái nghệ danh diễn viễn của cô mất trắng , gọi cảnh sát đến tống cô tù cho nếm mùi vì bên trong .''
Mọi hết toát mồ hôi, liền gật đầu mà dám nhiều lời.
''Cẩn Nghiêu!''
Nghe giọng trong trẻo của cô gái hét lên, Mai Cẩn Nghiêu cũng giật : ''Đến đây thôi, chuyện tự cân nhắc cần báo với .''
Cả phong họp thấy màn hình lớn tối đen , liền đưa mắt , vẻ mặt khiếp sợ. lầm chứ là tiếng của một cô gái! Khó tin còn gọi thẳng tên ngay đến chủ tịch cũng giật , đều thấy còn tưởng hoa mắt, hề lầm rõ ràng thấy sự kinh ngạc trong đôi mắt đen sắc bén của chủ tịch, sự thật lẫn ở đây bao nhiêu ánh mắt, mà ai cũng đoán tiếng , chắc chắn là một cô gái trẻ.
Là cháu gái của chủ tịch!!
từ khi nào chủ tịch cháu gái, thì chỉ đoán mò là thế, thành viên trong gia đình của chủ tịch một ai cả, do ngài giữ quá kỹ.
Lục An Tràm vịn tay lên tường, mặt nhăn nhó, môi c.ắ.n đến đỏ tươi, thấy bóng dáng cao lớn hấp tấp đến cô, cô khẽ hô lê một tiếng: ''Em bên !''
Mai Cẩn Nghiêu , mắt nheo bóng dáng mờ ảo cách đó xa, nhanh chân sải bước đến bên cạnh cô.
''Em ?''
Cô ôm lấy cánh tay chống đỡ, môi cô méo mó, chỉ tay bụng lên án: ''Con đạp em.'', Giọng nũng.
Mai Cẩn Nghiêu hề tức giận khi cô gọi, nhẹ nhàng bế cô lên: ''Về phòng xử lý giúp em.''
Xử lý?
Cô nhanh ch.óng chỉ đường cho : ''Anh thẳng mười bước chân rẽ trái là đến phòng.''
Vào phòng, Mai Cẩn Nghiêu nghiêm túc lên giọng cảnh cáo: ''Không yên phận ngoan ngoãn yên trong đây, khi chào đời sẽ vứt con bụi cây.''
''Gì chứ?'', Cô đưa mắt ngơ ngác : ''Làm hung dữ thế? Còn trai gái .''
''Trai gái gì cũng , vợ đau thích.''
Lục An Tràm đưa tay đỡ trán, bất lực gì mới đúng ý : ''Chú Cẩn Nghiêu , chú thể nào nhẹ nhàng một chút với con ?''
Anh gật đầu: ''Có thể, nhưng thể phá em.''
Cô trừng mắt vỗ nhẹ lên bụng : ''Con thấy , còn phá nữa khi chào đời ba sẽ đem con vứt bụi cây đấy, cho nên ngoan ngoãn yên phận cho nhờ.''
Nói cô thấy cái bụng dấu hiệu gì, cô loé mắt cong môi vui vẻ: ''Thật , lời thật đấy!''
Đoán vẻ mặt của cô, chút phản ứng ngốc nghếch chọc : ''Không lời, là vứt .''
Cô vẫn vuốt ve cái bụng : ''Ba con hung dữ: ''Nói đến cô liền đem những chuyện đây kể: ''Mẹ đáng thương bao gặp ba con trai nhất từng thấy, bên ngoài khí thế lạnh lùng nhưng tay giúp nên liền cứ nghĩ ba con là bụng... Tốt bụng đến chuyện gì cũng dám , đến bụng bự luôn .''
Nghe một tràn tâm sự cô với đứa nhỏ trong bụng, chủ yếu chỉ là hung dữ, Mai Cẩn Nghiêu kế bao nhiêu là khoé mắt giật bấy nhiêu.
''Ba con chỉ hành hạ thôi, còn trưng bộ mặt đáng sợ nữa, ai thấy ba con cũng như thấy quỷ răng nanh , cũng công nhận điều đó, cho nên con ngoan, lời ba con sẽ tức giận ném con thật đó.''
Khoé môi nhếch lên liền co rút , cứ cô luyên thuyên một cách hăng say, chợt lên tiếng: ''Lục An Tràm.''
Nghe gọi cả họ lẫn tên , cô dừng mới ý thức nhiều, nhưng sợ hãi gì, môi cô dẫu lên: ''Gọi em gì? Nói đúng nên nhột ?''
''Cô nhóc miệng lưỡi gớm nhỉ?''
Lục An Tràm ngả , thoải mái đem chân đặt lên chân , lệnh: ''Bóp chân.''
Mai Cẩn Nghiêu khựng , gì, tay liền vưa xoa bóp chân cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-18.html.]
''Lên một chút... thật thoải mái.'', Cô xuống, mắt nhắm nghiền , cả thả lỏng để massage cho .
''Lưng cũng mỏi nữa, tay luôn, đầu cũng đau...'', Cô vô tội đáng thương ăn vạ .
''Nằm lên đùi .'', Mai Cẩn Nghiêu để cô kê đầu lên đùi, tay nhẹ nhàng xoa hai bên huyệt thái dương.
Lục An Tràm cảm thấy dễ chịu than nhẹ một , cô chẹp miệng một lúc, : ''Cẩn Nghiêu em ăn nho, bưởi, chôm chôm, còn gặm mía nữa!''
Mai Cẩn Nghiêu gật đầu liền ghi nhớ: ''Đợi một lát nữa sẽ kêu mang đến.''
Cô thỏa mãn cả các cơ trong cũng thả lỏng .
Rất nhanh thuộc hạ đem trái cây đến, nhưng mía, chỉ vùng nông thôn sâu xa mới mía. Thế là cô ăn mỗi cái một ít, đó sảnh nhà mà đợi mía về.
''Lâu thế.'', Lục An Tràm chống tay lên hai bên má rầu rĩ thôi, cô thèm mía đến chảy nước dãi , do nó quá hiếm nên đem về đây lâu.
Mai Cẩn Nghiêu gọi mãi cô chẳng chịu về phòng, cứ thế bên cạnh trông trừng cô, hôm nay mắt vẻ phục hồi nhanh, chỉ trong vòng hai ngày thôi thứ rõ hơn một chút. Anh thấy cô gái mặc chiếc đầm bầu dài qua gối chút rộng so với dáng nhỏ của cô, vì thế thể thấy cái bụng to bên trong lớp áo đó, mắt dời lên cái củ tóc tròn ở giữa đầu cô, còn vài sợi tóc con lưa thưa ở cái ót trắng nõn, tay chống hai má, môi chu , mày thanh tú nhíu , mắt rầu rĩ hướng cửa lớn.
Khung cảnh yên tĩnh, ngắm hình hết sức thỏa mãn trong lòng, vẫn còn cô chằm chằm rời mắt, bỗng đôi mắt to sáng bừng lên, đang ghế liền bật dậy một cái thật mạnh, đó một tay xách váy chạy như bay ngoài.
''Em...'', Mai Cẩn Nghiêu kịp ngăn cô thì chỉ còn thấy cái bỏng lưng nhỏ, híp mắt đưa tay xoa nhẹ ấn đường.
Lục An Tràm quên mất là đang mang thai, bước chân cô chậm , tay gấp gáp vẫy vẫy: ''Nhanh, mau đưa .''
Mía rửa sạch, chỉ là thái vỏ thôi, chiều dài nó chỉ 1m nên , Lục An Tràm đưa đầu mía lên miệng, dùng răng c.ắ.n lấy vỏ ''xoạt''.
Mai Cẩn Nghiêu chứng kiến cái bóng dáng dùng răng c.ắ.n vỏ mía , thấy giật còn cho buồn .
Cô bên cạnh , nếm mùi vị ngọt ngào trong khoang miệng cô thở nhẹ một , nhai nhai lấy nước vội đưa mắt xung quang nơi đây, đó chợt dừng bên cạnh.
''Cho em mượn tay một lát.'', Cô kéo lấy tay , lật ngửa bàn tay lên, cúi đầu nhả xác mía xuống lòng bàn tay .
Mai Cẩn Nghiêu xuống, cũng gì ngước mắt lên qua cô.
"Còn thèm gì nữa ?"
Cô c.ắ.n mía lắc đầu: "Đợi em nghĩ sẽ cho ."
Mai Cẩn Nghiêu ừm một tiếng, tay vẫn lật để cô nhả , nhả đến lòng bàn tay chất đầy xác mía.
Lục An Tràm thấy, định lên tìm kiếm thùng rác, nhưng thấy trợ lý Từ cô liền sinh lười biếng: "Trợ lý Từ tìm giúp cái thùng rác với, do m.a.n.g t.h.a.i nên đừng chấp nhé."
Anh xong, cong môi lên, là bà chủ căn biệt thự chấp .
Trợ lý Từ đem đến, thấy lòng bàn tay của ông chủ, ngước mắt kinh ngạc: "Cái ..."
Lục An Tràm vội phủi lòng bàn tay sạch sẽ cho , lên kéo theo: "Mau rửa tay nhanh, thôi sẽ ngất xỉu mất.
Cô loay hoay lấy cồn sát khuẩn cho lòng bàn tay , rửa sạch lấy khăn lau qua, mới hài lòng hỏi: "Anh vẫn chứ?"
"Anh ."
Lục An Tràm khẽ nhảy lên vui vẻ, đó đỡ lấy bụng : "Có bệnh sạch sẽ của hết ?"
"Không .", Mai Cẩn Nghiêu thành thật : "Đó là vì em."
Nghe hết câu cô cúi đầu thất vọng, cô ngại về vấn đề đó của nhưng căn bệnh quái lạ theo hết cả đời. Giờ mới để ý chiếc váy chút ướt phần n.g.ự.c, chắc do cô ăn mía để .
"Em dắt ngoài, em còn cái váy mới."
Để giường vỗ vỗ vai : "Ngồi ở đây đợi em.", Cô vội chạy lấy cái váy rộng khác, lúc định phòng tắm nên lười, cuối cùng liền mặt , do thấy nên mới cả gan mặt đồ.
Mai Cẩn Nghiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y đó buông lỏng, thấy cô đồ một cách tự nhiên mặt , cái bụng trắng ngày to , nhưng dáng cô cân đối như lúc đầu giống như đang mang thai, thấy cô kéo vai áo lên vai , tất mới vươn tay cầm lấy dây buộc thành cái nở nhỏ lưng.
"Tràm Tràm.", Giọng chút khàn .
"Ơi.", Cô kêu lên một tiếng, cầm lấy cái váy dơ bỏ qua một bên, mới đến mặt : "Gọi em?"
Mai Cẩn Nghiêu giương mắt đôi mắt trong veo của cô, hé miệng: "Anh nhịn bốn tháng ."
Cô gật đầu, liền hiểu lời , cố ý lên tiếng trêu chọc: "Anh thấy mà ?"
Bỗng Mai Cẩn Nghiêu cong môi gian tà, tay đặt lên n.g.ự.c cô vuốt ve bên ngoài lớp áo: " Cái váy xanh ."
"Ừm em cũng thấy nó...", Lục An Tràm giật theo trực giác mà lùi , mắt trừng lớn , khiếp sợ vẫn còn tin: "Anh... Mắt ?"
"Đã thấy , cho nên thể ."
Cô tức giận: "Anh gạt em, thấy còn giấu em, đùa vui ?"
Mai Cẩn Nghiêu bình tĩnh kéo tay cô, vội vàng giải thích: "Chỉ hẳn mới hôm qua thôi, đợi phục hồi một trăm phần trăm mới cho em, ý lừa em."
Cô đùi khẽ c.ắ.n móng tay, cố gắng duy trì nụ : "Mừng, thì ...", Vừa mừng, mà cảnh tượng đồ cứ luẩn quẩn trong đầu cô khiến cô ngại ngùng hổ dám .
Mai Cẩn Nghiêu kéo ngón tay cô , gương mặt đưa xuống chạm nhẹ mũi , : " Ngại cái gì? Đã m.a.n.g t.h.a.i còn ngại thấy cơ thể em?"
Cô mím môi trả lời, mắt nhưng lông mi run rẩy, vẫn mạnh miệng chối bỏ: "Em , chỉ là bất ngờ thấy nên vẫn còn tin lắm."
"Chi bằng cái là sẽ chứng minh thấy gì ."
Lần Mai Cẩn Nghiêu nhẹ nhàng, do cô m.a.n.g t.h.a.i nên nhẹ hết mức thể, từ từ cố gắng cô đau, động cũng nhẹ bổng, gương mặt ở khá hài lòng vì biểu hiện của nên chút thích thú.
"Vợ em đang thấy sướng?"
Đang mơ màng câu đen tối của , cô vội mở mắt, c.ắ.n răng: "Không mấy câu biến thái."
"Thành thật sẽ giúp em lên đỉnh, em ?"
Lục An Tràm á khẩu , mất mấy giây động não, liền hất cằm lên: "Chẳng đang thở dốc ? Anh cũng đang sướng đó thôi."
Bỗng bật một tiếng lộ hàm răng đều đặn trắng tinh ngoài: "Ừ đang sướng, cho nên cũng giúp em sướng giống .", Dứt thắt lưng đẩy chạm đến điểm G.
Lục An Tràm rùng vịn lấy hai cánh tay săn chắc của mà hét lên một tiếng đầy ngợi tình kích thích bên , thật sự cô thấy nó khó thành lời, đầu cô thấy nó đau cực cảm thấy sung sướng thoải mái gì, nhưng bây giờ thì khác hẳn! Lúc đầu chút thích ứng kịp xót, nhưng giờ còn gì gọi là đau đớn xé rách da, mà nó mang đến sự sung sướng khiến cho cô như điện giật mà run cầm cập, khoái cảm mãnh liệt, sướng đến nỗi từ cú của cơ thể cô tê dại mà nhũn .
Thấy cô thỏa mãn mặt, nhếch môi, eo động nhanh hơn, nhớ đến chuyện nhanh ch.óng lên tiếng nhắc nhở: "Em đang m.a.n.g t.h.a.i nên chú ý , đừng chạy như lúc nãy nguy hiểm."
Lục An Tràm mơ hồ gật đầu cho lệ.