Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 17

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:28:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục An Tràm cứ như thế bắt ở nhà , cô bực nhưng , mắt thấy nên thể , thể thì chỉ ở nhà, nhưng ở nhà là quản cô hai 24/24.

 

"Không phơi nắng nữa ."

 

Mai Cẩn Nghiêu nhàn nhã bên cạnh cô, sắc mặt vẫn lạnh nhạt: "Không , em một lát nữa ."

 

da đỏ ửng lên hết , trạng thái hiện giờ cô ngủ, buồn ngủ sắp c.h.ế.t ! Vậy mà sáng sớm lôi cô đây tắm nắng.

 

Không cái gì, mà sáng sớm sẽ gọi cô thức đúng giờ phơi nắng cho sức đề kháng, cho cô đến trường thì thôi , đến giấc ngủ m.a.n.g t.h.a.i cũng cho!

 

"Không vui chút nào."

 

Mai Cẩn Nghiêu tỏ vẻ gì, chu đáo : "Không vui nhưng sẽ cho cơ thể em."

 

"Không thích, phơi thì phơi còn mang gì chứ.", Cô càng gương mặt càng đỏ bừng lên.

 

Lòng vẫn xoay chuyển gì: " em cùng thế."

 

"Anh , nhưng thì !"

 

Lục An Tràm xụ mặt đàn ông đang đeo kính râm đen, do nắng tác động khiến làn da càng nổi bật, đến sườn mặt góc cạnh cũng hiện một cách rõ nét, ánh nắng ấm áp thế trông thật ôn hòa.

 

Cô híp mắt lấy tay che mắt để cho ánh nắng rọi mắt : "Không phơi nữa , sắp c.h.ế.t cháy ." Cô bật dậy còn kịp bỏ chạy thì bàn tay to lớn bắt .

 

"Em bỏ một ở đây?", Mai Cẩn Nghiêu vô tội lên tiếng.

 

Cô liền đưa mắt xung quanh, cả đống gác một hàng dài như thế mà bảo chỉ một , Lục An Tràm bàn tay đang nắm tay , cô chút bất đắc dĩ hỏi: "Anh ?"

 

Nghe giọng cô vui, Mai Cẩn Nghiêu khó nữa, mới gật đầu thỏa hiệp.

 

"Đi ngủ thôi."

 

Cô trợn mắt thì sát đến gần cô, tay tuỳ ý giơ lên gác vai cô, nửa cao lớn dựa cô, Lục An Tràm hô một tiếng theo bản năng vòng tay qua ôm lấy eo .

 

Cô thu sự hốt hoảng của , nâng mắt liếc : "Anh ngã c.h.ế.t ? Dựa báo một tiếng?"

 

Mai Cẩn Nghiêu chỉ cong môi: "Em ngủ ?"

 

"Đương nhiên."

 

Rõ ràng là mắt thấy nhưng để cô đỡ cơ thể cao lớn trong, thế chẳng khác nào đang ỷ , cách của mấy ông chú hiện giờ ?

 

Sau khi trong thang máy, Lục An Tràm khẽ buông đó cô mặt , nhón chân lên chỉ đối diện với yết hầu gợi cảm của đàn ông, cô dời mắt ngửa đầu chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của nọ, một lúc cô đưa tay huơ huơ mặt .

 

Mai Cẩn Nghiêu bắt : "Nghịch ngợm cái gì?"

 

Thấy đôi mắt vẫn phản ứng gì, cô thở dài hạ chân xuống, tay cũng rụt : "Chỉ mắt của thôi."

 

"Có gì đáng để , chi bằng em đũng quần một ?"

 

Lục An Tràm giật mắt biến thái lơ đãng liếc xuống một cái, đó nhanh ch.óng thu mắt , cả khuôn mặt đỏ ửng lên, liếc mắt , ôi may mắn, may mắn mà, nếu để thấy cô trạng thái thì mất mặt c.h.ế.t .

 

"Bác sĩ dặn trong ba tháng đầu thể vận động."

 

" động em nhưng em quyền động , thấy thế nào?"

 

Lục An Tràm ngớ , đó mù mờ hỏi: "Động gì?"

 

Cô vẫn còn hiểu từ "động" ý nghĩa sâu xa gì nhưng khi trong phòng cô mới nhận từ "động" mà mang theo nghĩa đen!

 

"Không !"

 

" cởi quần em ?"

 

Lục An Tràm vũng vẫy để cố gắng thoát khỏi bàn tay của , cô ghì c.h.ặ.t phía nhất quyết chịu: "Aaa buông , !"

 

Mai Cẩn Nghiêu vẫn ghì lấy cô ấn bàn tay cô xuống chạm vật đàn ông ngẩng đầu lên.

 

 

 

Cô chạm bỗng cứng ngắc, ngờ mắt thấy mà biến thái cỡ .

 

"Động , cho quyền em động nó."

 

Thấy cái vật xương trong lòng bàn tay , hồn phách cô bay mất tiêu, cô trợn mắt thấy nó động đậy sợ hãi liền tát một cái nhảy cẫng lên.

 

"Shit.", Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày: "Cô bé em đang gì thế?"

 

Lục An Tràm luống cuống trả lời .

 

Tuy mắt thể thấy nhưng cô đang biểu hiện gì, bất đắc dĩ : "Nằm xuống ngủ ."

 

Lục An Tràm ngơ ngác kéo lên giường, đó cứ thế đắp chăn lên, căn phòng yên tĩnh .

 

???

 

qua bên cạnh, cứ thế ngủ mà mặc quần?

 

"Cái đó... Quần..."

 

"Mát, nên mặc.", Mai Cẩn Nghiêu ôn tồn .

 

Cô kéo chăn lên che nửa gương mặt , chỉ chừa mỗi đôi mắt bên ngoài, đầu óc bắt đầu suy nghĩ vu vơ, một hồi lâu cô mới gương mặt nghiêm túc đang cạnh, thế là cô quyết định hành động một chuyện lớn gan, khẽ luồn bàn tay nhỏ trong chăn, rón rén từng tí một , mắt vẫn luôn gương mặt cho đến khi cô cầm vật nóng trong tay.

 

Mình mẩy Mai Cẩn Nghiêu đông cứng, mắt chợt mở , đuôi mắt nhúc nhích, hít vài , mới hé môi: "Muốn gì?"

 

"...Anh ...", Cô định rút tay về thì bàn tay to lớn giữ .

 

"Lúc nào ?", Giọng khàn , ngón tay cái khẽ cọ nhẹ mu bàn tay mềm mại của cô.

 

Lục An Tràm run tay, họng ngừng nuốt nước bọt mấy , mặt đỏ như quả ớt nóng bỏng da, đôi môi hồng cô chu lên rơi xuống đất.

 

"Làm, như thế nào?", Cô ho nhẹ ngượng ngùng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-17.html.]

 

Mai Cẩn Nghiêu thẳng , đôi chân dài trong chăn dang , bàn tay khư khư giữ c.h.ặ.t bàn tay cô sợ buông thì cô bé bỏ trốn.

 

"Em di chuyển lên xuống là .", Anh thở hắt một .

 

Bỗng lật cô nghiêng, cũng nghiêng qua đối diện với gương mặt cô, bàn tay nâng lên đưa về để tìm kiếm khuôn mặt cô. Khi lòng bàn tay chạm gò má trơn bóng , dời ngón tay xuống đặt môi cô, xác định mới kéo gương mặt của gần môi nhắm thẳng đến đôi môi cô.

 

Mai Cẩn Nghiêu dán môi lên môi cô, khẽ : "Di chuyển dừng .", Anh dứt lời liền đưa lưỡi cạy mở hàm răng cô .

 

Bị tấn công quá đột ngột nên cô liền bại trận, cô hé miệng cho chiếc lưỡi thăm dò ngóc ngách trong khoang miệng , bàn tay ngoan ngoãn cầm lấy vật thể nóng bỏng trong lòng bàn tay ngừng di chuyển lên xuống.

 

Càng lúc hôn cảm nhận thở của lệch nhiều, thở nóng gấp gáp phả mặt cô ngừng gia tăng, khi môi lưỡi dừng thì gầm nhẹ, phía liền b.ắ.n một chất lỏng bàn tay cô.

 

Cả cô bất động, Mai Cẩn Nghiêu nhắm mắt tựa trán trán cô, do sảng khoái thở thỏa mãn vẫn còn, cô như con cừu ngây thơ mở trừng đôi mắt to tròn lông mi khẽ run của mặt, mắt rời xuống chiếc mũi cao thẳng tắp vẫn còn hít thở mạnh, đôi môi mỏng hé mở phát âm thanh thở dốc.

 

Mai Cẩn Nghiêu vươn tay xoa đỉnh đầu cô, môi đưa đến hôn nhẹ lên ch.óp mũi cô: "Ngoan lắm."

 

Cầm bàn tay cô ngoài, lấy giấy lau sạch nhét trong chăn: "Em thể ngủ."

 

Từ nãy đến giờ cô vẫn dám lên tiếng, giường nhúc nhích, mặc để ôm cô lòng, bàn tay ngừng vuốt ve cái bụng .

 

Do dự một lúc cô lên tiếng, hỏi: "Anh bắt phá t.h.a.i .", Cô xong bàn tay vuốt bụng cô cũng dừng .

 

Trong lúc cô đang c.ắ.n môi lo lắng chợt thở phun lên tai cô, tiếp đó cô là ngậm lấy vành tai.

 

"Nói linh tinh gì hết?"

 

"Không, sự thật ."

 

"Biết cái gì?"

 

Lục An Tràm động đậy để mặc ngậm vành tai , đúng thứ cô là gì? Muốn thật sự tình cảm với cô đơn giản chỉ vì cô là thể chạm ?

 

Biết suy nghĩ của cô, Mai Cẩn Nghiêu nhẹ nhàng, chậm rãi : " rảnh lấy vợ về để trang trí, nếu xác định lấy thì đều đó là vì tình yêu. cho em lên xe vì cảm xúc khó từ trong tâm, bắt em gả cho thật sự là vì yêu."

 

 

 

từng câu từng chữ tai rõ ràng: "Vì thế..."

 

" yêu em."

 

Tim Lục An Tràm đập thình thịch, cơ thể nóng ran đến vành tai cũng phím hồng, môi mấp máy nhưng gì.

 

"Em là yêu m.a.n.g t.h.a.i con của , tại bắt em bỏ kết tinh gieo cho em? Lục An Tràm em đừng quên em chính là vợ của , là vợ của Mai Cẩn Nghiêu ."

 

Cô co hết , nhịp tim vẫn đập mạnh cách sống động, cảm nhận trong đang vui, nhưng hiểu vui vì điều gì. Vui vì yêu ? Hay vui vì cả hai đều tình cảm với ?

 

"Em em thích ?"

 

Lục An Tràm giật liền tỉnh táo , cô hốt hoảng đến năng trôi chảy: "... Gì thích gì... Lúc nào ..."

 

" mù chứ điếc."

 

Nhất thời cô ngậm miệng .

 

"Em im lặng chứng tỏ em ngầm thừa giận.", Mai Cẩn Nghiêu thản nhiên một cách mờ ám: "Em cứ thích , sẵn lòng cho em tuỳ ý càn quấy , nhưng chỉ mong một điều, em hãy mở lòng đón nhận bước trái tim em, ?"

 

Lục An Tràm xong, tay để lên n.g.ự.c đè ép trái tim nhún nhảy trong xuống, chút ngượng : "...Được"

 

Mai Cẩn Nghiêu cong môi, hôn má cô một cái: "Tốt ." Như sợ cô bỏ trốn nữa.

 

Cô phát hiện đang , đôi môi mỏng chỉ cong nhẹ lên hấp dẫn mắt của cô, nụ nhẹ thôi cần ch.ói mắt đến . Lục An Tràm cùng với khung bậc cảm xúc vì thế cũng nhịn cong môi lên, đến con mắt tròn cũng híp .

 

"Cười gì đấy?"

 

???

 

Nụ cô đơ : "Mắt ...?"

 

Mai Cẩn Nghiêu đang chạm nhẹ đuôi mắt cô: "Cười đến mắt nhăn ."

 

Lục An Tràm giật , cô gượng gạo ho khan hai tiếng, đó lấy cớ ngáp một dài: "Mang t.h.a.i thật buồn ngủ."

 

Anh nhướng mày cũng vạch trần cô: "Ngủ ."

 

Sự đổi của hai cũng bắt đầu từ ngày hôm nay, khi hai bên đối phương tình ý với , hiện tại cô chỉ thích , nhưng yêu cô. Không , chỉ thích là thỏa mãn , tương lai chắc cô sẽ ngày càng yêu .

 

Mai Cẩn Nghiêu tự thầm.

 

Bỗng cơ thể nhỏ trở , xoay chôn mặt hõm cổ , Mai Cẩn Nghiêu chút giật , yết hầu khẽ chuyển động: "Không hận đây gì em ?"

 

Cô híp mắt thủ thỉ : "Ừm hận, nhưng hiện giờ còn nữa."

 

Anh đáp, chỉ đưa tay xoa đầu cô: "Về sẽ g.i.ế.c mặt em, thì đó như thế chỉ là em rời bỏ ."

 

Lục An Tràm chút buồn ngủ, thuận miệng đáp: "...Hiểu mà... Sẽ ngoan ngoãn trốn nữa."

 

Nghe giọng buồn ngủ mấy tình nguyện của cô, chút mắc : "Ừm."

 

Sau một hồi Mai Cẩn Nghiêu chỉ tiếng ngáy khe khẽ ở cổ , thử động nhẹ một cái tiếng hừ hờn dỗi, động để cô dụi mặt ở vai tìm kiếm tư thế thoải mái.

 

Mai Cẩn Nghiêu nghĩ một ngày sẽ gặp cô gái , cũng nghĩ đến việc ép cô kết hôn, cho nên từng nghĩ đến sẽ một cục nhỏ nhắn mềm mại trong lòng . Không nghĩ rằng một ngày tàn nhẫn độc ác, thâm sâu mắc bệnh sạch sẽ như sẽ một tình yêu, cô gái đầu tiên chuyện cũng đầu tiên tiếp xúc da thịt với vẫn còn vị thành niên, tất cả đều đó quan tâm nhưng trực giác với đời cách để cô gái .

 

Từ cảm xúc như , cứ ngỡ sẽ cô liêu cả đời, nhưng ngờ cuối cùng yêu cô gái một cách điên cuồng và cực kỳ biến thái, còn chiếm hữu cô một cách mạnh mẽ, càng cô nhiều hơn, gần gùi với cô, yêu , thứ đều theo ý . Anh sẽ ích kỷ, ích kỷ giam cầm cô cả đời, bước cuộc sống của thì đừng khi sẽ đầu chạy , Mai Cẩn Nghiêu sẽ cho phép điều đó!

 

Anh bày mưu tính kế từng con đường cô , đều ở phía âm thầm dọn dẹp sạch sẽ những giống đực ý định gần cô, còn biến thái đến mức ngay từ đầu lăn lộn giường với cô đều sử dụng biện pháp an , dù cho cô yêu đến lúc cô m.a.n.g t.h.a.i thì trốn thoát khỏi cũng .

 

giờ thì những mưu đồ thật sự thành công.

 

...

 

Trong những chuỗi ngày cô m.a.n.g t.h.a.i thì tính tình thất thường, hở một chút liền giận dỗi xách cặp bỏ nhà bụi, Mai Cẩn Nghiêu nản chí cùng với đám thuộc hạ chạy năn nỉ cô về nhà, cũng vì sự cưng chiều đó Lục An Tràm càng tới, động một cái coi một bộ phim kích thích quá liền đem tránh vấn, đó lóc xếp đồ ôm cặp bỏ nhà . Thật sự Mai Cẩn Nghiêu cũng đau đầu, mỗi ngày đều dỗ dành cô hết mực, chăm cô khác gì chăm con gái ba tuổi, dỗi một chút là chạy về phòng lôi cặp xuống hù dọa , do m.a.n.g t.h.a.i nên kiên nhẫn với cô, cô giận thì dỗ, cô bỏ nhà bụi thì chạy ở phía hạ dỗ dành mang về nhà.

 

Đến đám thuộc hạ trong biệt thự thấy bà chủ ôm cặp cổng, thì cả đám liền co chân chạy theo hộ tống phía . Chuyện tình xảy thường xuyên nên họ cảm thấy gì lạ, chỉ thấy lạ ở chỗ ông chủ ngọt ngào dỗ dành bà chủ thôi, cả đám khó tin đưa mắt , cả cũng run lên vì sợ hãi, ngờ ông chủ lạnh lùng tàn nhẫn cũng hạ như .

Loading...