Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:27:39
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuông báo thức reo lên, cô dậy vươn tay tắt báo thức, khẽ dụi mắt qua bên cạnh, thấy giường , chắc lầu đợi cô xuống ăn sáng.
Lục An Tràm đồng phục xong, đeo cặp xuống lâu nhưng khi đến bàn ăn thì chỉ thấy chuẩn một phần đồ ăn, cái ghế chín giữa cũng bóng dáng .
"Ông chủ sớm lắm ?", Đây là cô thức dậy hỏi về .
Trợ lý Từ trả lời: "Ông chủ công tác, nên thể chuyển lời đến bà chủ ."
Cô gật gù hiểu: "Bao lâu?"
"Lâu nhất là hết một tuần."
Lục An Tràm nhướng mày, chắc quan trọng lắm nên mới đến một tuần, bỏ căn biệt thự cho cô? Không sợ cô bỏ trốn?
Cơ hội như thế, cô cũng chờ đợi nó lâu như , cuối cùng tới tại cô chẳng thấy háo hức tí nào.
"Bà chủ sắp đến giờ ."
Cô thức tỉnh , gật đầu: "Ừm thôi."
Từ khi chuyện ở quán karaoke đó cũng thấy đến phiền cô nữa, nhưng Lục An Tràm vẫn còn vướng mắc với những lời của , hôm nay cô tâm trạng nên trong lớp cứ thất thần đến giáo viên gọi nhiều mà cô vẫn phản ứng .
"Lục An Tràm."
"A... Vâng."
Cô ngơ ngác lên.
"Chú ý bài.", Cô giáo tuy tức giận nhưng khó cô, nhẹ nhàng hoà hoản.
"Ngồi xuống ."
???
Vậy là xong?
Bỗng nhiên phía ai chọc cô, Lục An Tràm xoay : "Có chuyện gì ?"
Một nữ sinh đeo kính cô giáo đang chữ bản, đẩy mắt kính lên khẽ hạ âm giọng: "Nghe nhà tài trợ cho trường học ?"
"Sao?", Lục An Tràm vẫn hiểu rõ.
"Lần tớ nộp sổ đầu bài vô tình các thầy cô giáo thảo luận với ."
Cô chỉ tay : "Thật sự?"
"Thật mà, tớ láo, là chiếu cố đấy. Cho nên tớ nghĩ gia đình tài trợ một ít trong cái trường , cho nên thái độ của thầy cô đối với khá nhẹ nhàng."
Ra là nguyên nhân.
"Cảm ơn.", Lục An Tràm xoay lên, trong đầu xuất hiện gương mặt đàn ông, cô cầm b.út gõ nhẹ bàn, hầu như thường xử lý chuyện của cô.
Sau khi tan học mở cửa xe thì chẳng thấy bóng dáng nghiêm túc , cô đột ngột thất vọng thở dài.
"Bà chủ về?"
Lục An Tràm gật đầu đó vội lắc đầu: " mua cái bánh gato."
"Vâng."
Dạo gần đây cảm thấy thoải mái cho lắm, nhưng cô cực kỳ thích ngày sinh nhật của cô mà mắc bệnh.
"Sẵn tiện ghé quầy t.h.u.ố.c mua giùm liều t.h.u.ố.c."
"Bà chủ khoẻ ?", Trợ lý Từ hỏi.
Cô dựa cửa xe, mắt nhắm : "Có chút mệt, nhưng vẫn ."
Xe chạy một lúc thì mới vượt dốc xe lắc lư, Lục An Tràm nhíu mày, giọng thoải mái: "Giảm tốc độ một chút, buồn nôn."
Trợ lý Từ liền giảm tốc độ , khẽ ngước lên gương chiếu hậu: "Bà chủ thần đưa đến bệnh viện?"
"Không cần ."
" thần thấy sắc mặt bà chủ kém, nên đến bệnh viện thì hơn nếu ông chủ tin sẽ phạt thần nặng."
Lục An Tràm xoa đầu, nghĩ cũng đúng, nên cô thể để khác vì cô mà chịu phạt, nhớ đến vị bác sĩ nữ c.h.ế.t mặt cô, nổi ám ảnh đó vẫn phai .
"Được."
Cô cứ nghĩ chỉ là bệnh thường gặp thôi nhưng ngờ bác sĩ kêu cô qua bên bộ phận siêu âm để kiểm tra . Lục An Tràm bước cửa mày nhíu c.h.ặ.t, cô gì đến nỗi siêu âm? khi cô ghế bác sĩ nữ gương mặt cô chằm chằm.
"Đi một ?"
Cô khẽ gật đầu, đó hỏi: "Bụng cháu vấn đề gì đến sức khỏe ạ?"
Bác sĩ màn hình, đó dời mắt đôi mắt lấp lánh của cô gái nhỏ , vẫn còn mặc đồng phục cấp ba như thế mà ...
"Cô bé cháu m.a.n.g t.h.a.i một tuần ."
!!!
Nghe xong cô như c.h.ế.t lặng, mặt trắng thì lúc xanh, khoé môi cô co rút, nhưng cố gắng xác định nữa: "Thật... Thật sự chứ?"
Bác sĩ gật đầu: " là việc nhiều năm trường hợp m.a.n.g t.h.a.i ở lứa tuổi cháu cũng gặp nhiều . Có đều những cô gái đó xong phá thai, cho nên chuyện cháu cân nhắc một chút, còn phá bỏ nhất nên báo với nhà một tiếng."
Lục An Tràm bước khỏi bệnh viện, những lời bác sĩ cứ vang mãi trong đầu cô, hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của cô mà? Ông trời tận cô một món quà lớn như .
"Bà chủ?"
Cô lắc đầu gì, cả bơ phờ .
"Bánh gato mua..."
"Không mua."
Trợ lý Từ phát hiện trạng của bà chủ .
Về đến biệt thự cô ném cái cặp , ngã xuống nhưng nhớ đến chuyện , cô hết hồn mà trở , cả ngã xuống giường nhưng cô nhanh ch.óng đem hai tay chống xuống giữ cho cái bụng động mạnh.
Mẹ nó!!! Cô mới mười tám!!!
Lục An Tràm giường như đang mây, hồn vía cô giờ ai câu mất, nhưng trạng thái của cô giống đang mang thai, hỏi rõ thì bác sĩ bảo
thời kỳ đầu thì sẽ do cũng tùy cơ địa mỗi .
Hiện tại cô nước mắt, cô mắng c.h.ử.i một trận cho hả giận, cô còn học mà! Lục An Tràm nâng tay đặt lên bụng bằng phẳng của , tin sẽ như thế nào, nhưng cô một hi vọng nhỏ nhoi trong lòng, sẽ cố gắng đợi về.
...
Mai Cẩn Nghiêu vẫn tin, mặc bộ đồ bệnh nhân, mắt quấn một miếng vải trắng mỏng.
Bác sĩ những mặc đồ đen chút sợ hãi, cầm cồn sát khuẩn tay, đó mang bao tay mới bước đến cạnh giường.
Tháo miếng vải trắng , Mai Cẩn Nghiêu mở mắt, sắc mặt trầm xuống khiến những xung quanh dám thở mạnh.
"Ngài... Ngài thấy ?"
Môi khẽ mở, lạnh phun : "Không thấy."
Bác sĩ lui , lắc đầu: "Cái chắc đợi một thời gian điều trị , hiện tại ngài thấy gì do một phần chất t.h.u.ố.c đó đầu độc quá mạnh.
Mai Cẩn Nghiêu gì, tay nắm c.h.ặ.t đến nổi gân xanh lên, do cuộc kiểm hàng , may bọn địch chơi khâm, xịt chất gì đến cả bác sĩ cũng lắc đầu đó là loại độc tố gì.
"Quay về thành phố."
Bọn thuộc hạ gác cổng thấy ông chủ xuất hiện liền hô lên tiếng cung kính, hiện giờ ai cũng tin mắt ông chủ thể thấy gì, nhưng thấy giống lắm.
Tuy Mai Cẩn Nghiêu chỉ thấy một mảnh đen tối, nhưng bước chân vẫn rối rắm gì cũng chần chừ điều gì, vẫn như ngày mà bĩnh tình, tiêu sái, dứt khoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-16.html.]
"Ông chủ bậc thang chân.", Do bệnh sạch sẽ của ông chủ nên bọn họ chỉ thể phía bảo vệ, tuyệt đối thể gần.
Cạch!
Lục An Tràm mở cửa phòng tắm, mắt lơ đãng liếc trúng bóng đang ghế sofa cạnh giường ngủ, cô giật khẽ hô lên một tiếng.
"Rót cho cốc nước."
Cô hồn , vội lấy giúp một cốc nước, chẳng hết tuần mới về , về gì về đột xuất, xém chút cô dọa sợ.
Cảm nhận mặt, Mai Cẩn Nghiêu mới thản nhiên lạnh lùng lên tiếng: "Nếu thả em , em ?"
Tay đang cầm ly nước khựng , cô ngước mắt gương mặt , cố gắng dò xét biểu hiện gương mặt nhưng phát hiện gì.
"Đi."
"Vậy , ở bên cạnh khiến em thấy sợ hãi áp lực thì rời , trả sự tự do cho em."
Choang!
Cốc nước thủy tinh đang cầm tay liền rơi xuống sàn tạo tiếng động đổ vỡ.
Lục An Tràm đưa mắt khiếp sợ mà , đột nhiên tim cô thắt , hô hấp cũng khó khăn, thấy tuyệt tình câu như thế khiến cô thích ứng kịp. Người nào bắt cô, ghen tuông một cách điên cuồng, cái gì mà cả đời ở bên cạnh , còn cái đêm của lời nữa, như thế là giả?
" em em thấy ?",Mai Cẩn Nghiêu lạnh lùng .
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y , ngượng nghịu : "Anh là ép buộc ở bên cạnh , giờ đuổi là đuổi?"
"Chẳng em vẫn rời khỏi đây ? Vậy thì trả sự tự do cho em, trở về nơi mà em sống .", Lời tuyệt tình thốt lên, gương mặt lạnh nhạt biểu cảm gì.
Lục An Tràm khó chịu đến cực điểm, cô c.ắ.n môi, đôi mắt đỏ bừng lên, sự tức giận uất ức kèm bộc phát .
"Đồ đáng ghét! Lúc đầu thì đừng bắt thả còn ép vợ gì! Cơ thể cái gì cũng đầu đều cướp hết, đến trái tim cũng bằng . Giờ đang m.a.n.g t.h.a.i đấy! Là con của đấy! Không giỏi hành hạ ! Giờ m.a.n.g t.h.a.i lập tức đuổi ?"
Lục An Tràm c.ắ.n răng, cô nâng chân đá chân đàn ông , đó xoay chạy .
Mai Cẩn Nghiêu giật lên vì quá vội nên vấp ngã xuống sàn t.h.ả.m, nghiến răng mắng c.h.ử.i một tiếng: "Mẹ kiếp!"
Trợ lý Từ việc cần lên thông báo với ông chủ nhưng thấy bà chủ nhỏ từ trong phòng chạy khó nức nở.
"Bà chủ!"
"Không chạm , đám các đều là một lũ tình !"
Trợ lý Từ hiểu xảy chuyện gì mà mắng một trận: "Ông chủ đang đợi bà chủ ở trong phòng thấy ?"
Mắt cô đỏ ngầu, liếc qua bên : "Kẻ m.á.u lạnh đó nhắc mặt !"
Trợ lý Từ vội gật đầu: "Vâng, mắt ông chủ thể thấy mong để ý đến ngài một chút."
Bước chân cô khựng , ch.óp mũi bừng sụt sịt : "Gì mà mắt thấy?"
Sau khi trợ lý Từ kể , Lục An Tràm câu chuyện đến phát ngốc , cô gì vội chạy ngược trở .
"Cho theo bảo vệ an , bà chủ mất cọng tóc nào g.i.ế.c hết đám các ."
Mai Cẩn Nghiêu ai đáp, đôi mày rậm cau , đôi mắt đen như mực lạnh xuống: "Nhìn thấy gì liền cố ý chống đối ?"
Cô cúi đầu, mũi vẫn còn đỏ sụt sịt lên vài cái, ngón tay xoắn xoắn cái áo, chân khẽ di chuyển đến.
Nghe âm thanh Mai Cẩn Nghiêu đơ vài giây, môi hé : "Tràm Tràm?"
"Ừm."
Thấy thế hỏi thêm: "Chẳng em ?". Truyện Hot
"Đi ?", Cô mới nín nên giọng chút khàn.
Mai Cẩn Nghiêu bình thản đáp: "Thành phố B, nhà của em."
"Chỗ là nhà còn đến thành phố B xa xôi đó.", Lục An Tràm xoắn xoắn góc áo, lẩm bẩm : "Với cầu xin thích như , nên sẽ miễn cưỡng ở đây hầu hạ ."
Nghe xong, thoáng chốc gánh nặng nhẹ xuống, khoé môi giấu nụ , khẽ cất lời: "Có miễn phí cả đời ?"
Lục An Tràm nâng tay lau sạch nước mắt còn đọng mi, cô hít một : "Được, cả đời."
Mai Cẩn Nghiêu nhướng mày: "Có thể tin ?"
"Tin! một cách thật lòng xuất phát từ trái tim."
"Dữ thế ?", Mai Cẩn Nghiêu nhịn xoay mặt chỗ khác cong môi.
Lục An Tràm ngước mắt chằm chằm gương mặt , cô mím môi hỏi: "Mắt của ..."
"Mù .", Mai Cẩn Nghiêu thản nhiên cắt ngang lời cô: "Cho nên em vẫn ở chung với một mù như ?"
Cô giật : "Tại thể?"
"Em còn trẻ, tuổi , với ép buộc một cô nhóc dành tình cảm cho , như thế chẳng dằn vặt hai bên ?"
Lục An Tràm im lặng một hồi, mới hé môi giọng nhỏ như muỗi kêu: " chút thích thì tin ?"
"Hửm?"
Cô lúng túng gì thì nuốt ngược trở , lấy tay quạt quạt gương mặt đang đỏ bừng lên của , đó ho nhẹ một tiếng: "Có vì mắt ... Nên mới bảo ?"
Biết cô lảng tránh qua vấn đề khác, nên phụ hoạ theo: "Ừm, thật lòng ở bên cạnh ?"
"Thật lòng!", Giọng kiên quyết, chắc nịch gật đầu.
Mai Cẩn Nghiêu cúi đầu xuống, đôi môi mỏng nhẹ cong lên, đó ngẩng đầu lên, giọng trầm thấp khẽ gọi: "Lại đây."
Cô bước về ba bước, lên tiếng: "Làm ?"
Mai Cẩn Nghiêu vươn tay ôm lấy cô, đầu áp cái bụng phẳng lì, giọng chút vui vẻ: "Bao lâu ?"
Thấy vuốt ve cái bụng , cô mới chợt nhớ đến kết tinh nhỏ của hai : "Mới một tuần thôi."
"Có thấy mệt ?"
Lục An Tràm lắc đầu nhớ thấy, cô ngoan ngoãn trả lời: "Mệt một chút, nhưng sốc thì nhiều."
"Sao?"
Nhắc đến khoé môi cô co : "Sinh nhật mười tám tuổi ban cho cái cục nhỏ trong bụng."
Bàn tay đang vuốt ve bụng cô chợt dừng : "Hôm qua sinh nhật em thể mặt, nhưng sẽ bù đắp cho em."
"Không cần , quan trọng lắm."
Mai Cẩn Nghiêu đáp, bàn tay vẫn nhẹ nhàng vuốt bụng cô. Nghe cô m.a.n.g t.h.a.i bất ngờ vô cùng, đuổi cô nguyên do là mắt hiện tại thấy gì, cũng còn nguyên nhân khác là xem cô thật sự rời khỏi . ngờ cô tức giận bỏ thật, thật nếu cô thì sẽ giữ cô , nhưng mà chờ đến khi mắt phục hồi thì cô trốn ở nào cũng sẽ lục tung chỗ đó.
"Ngày mai cần đến trường nữa."
Lục An Tràm giật , rũ mắt đỉnh đầu : "Tại chứ?"
"Em định để bụng thế đến trường?"
"Không , chỉ mới một tuần thôi, với còn ba tháng nữa cũng kết thúc chương trình lớp 11 ."
Mai Cẩn Nghiêu nhíu mày: "Không , yên tâm, nếu em sẽ mua bằng đại học cho em, em bằng thạc sĩ, tiến sĩ, sẽ mang tận tay em, chỉ cần em lời ở nhà dưỡng thai."
Cô giật thôi, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái: "Như cũng ?"
Đâu là cô học sinh kém , cô đàn nhiều loại, còn vẽ tranh nữa... Nên đến nỗi là tệ, dù gì lúc ở thành phố B cô cũng từng trong bản xếp hạng học sinh giỏi đó thôi, giờ bắt cô cửa ?
"Em gì đều đáp ứng em."
Giờ Lục An Tràm tin, gả cho một quyền thế hiển hách quả là một cái gì đó lạ, bao nhiêu sung sướng ngậm thìa vàng trong miệng, cho nên lúc đầu ép kết hôn với , cái đó coi như là phúc lớn cả đời mà ông trời dành mang cho cô chăng?