Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 14

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:26:43
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục An Tràm gì mà hiện giờ cô còn gặp mấy nữ sinh nữa, đến cô bạn Bùi Ý cũng còn học ở đây, cái kiến cô trở nên bất an trong lòng.

 

"Tối nay lớp chúng ăn liên hoan còn nhớ đấy?"

 

"Nhớ! Cô đải thì thể thiếu bọn em !"

 

Cô chủ nhiệm : "Được hôm nay lớp tan học sớm , tối nay bảy giờ mặt đó nha!"

 

"Vâng!"

 

Bọn Nguyễn Nam đợi cả buổi, thấy tìm mặt hớt hở lên: "An Tràm!"

 

Lục An Tràm đang tính tối nay cô nên tham gia thì ai kêu, cô giật qua.

 

Nguyễn Nam chạy đến mặt cô: "Tối nay rảnh ? Tớ còn dư một vé xem phim cho nên xem ?"

 

Cô nhíu mày vì thấy coi như thiết với cô: "Xin tối nay ăn liên hoan lớp nên thể xem phim với ."

 

"À, .", Nguyễn Nam ngượng, né qua một bên để chừa đường cho cô qua, bóng lưng đó bỗng nghĩ một kết hoạch trong đầu.

 

"Đại ca ?"

 

"Không xem phim, tao tối nay ăn."

 

Bọn đàn em hô tô.

 

Lục An Tràm trách né nam sinh , nhưng may cảnh tượng lọt mắt sói.

 

Chỉ mở cửa xe thì bàn tay túm lấy.

 

"Aaa."

 

Mai Cẩn Nghiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô đến nổi gân xanh: "Xem em chuyện với thằng đàn ông khác?"

 

Cô đau gỡ tay , nhưng : "Buông , là chặn đường ."

 

Anh càng siết c.h.ặ.t thêm, răng c.ắ.n c.h.ặ.t: "Nó chạm em ?"

 

"Không !"

 

Lục An Tràm vũng vẫy: "Buông tay! đau."

 

Mai Cẩn Nghiêu thả lỏng tay , mắt vẫn thăm sâu khó đoán, tra hỏi cô đến cùng: "Tên đó gì với em?"

 

Cô xoa cổ tay : "Rủ xem phim nhưng từ chối, tối nay bận ăn liên hoan với lớp."

 

Mai Cẩn Nghiêu giãn chân mày một chút, nắm lấy bàn tay cô xoa nhẹ cổ tay đỏ lên: "Mấy giờ ?"

 

"Bảy giờ."

 

"Lúc nào thì mới về?"

 

Lục An Tràm , lúc nãy còn lớn tiếng với cô, giờ ân cần đến , cô ngước mắt trả lời: "Không ."

 

"Ừ."

 

Lục An Tràm ngờ cho cô , còn tưởng sẽ cho, cô định hỏi thì lên tiếng .

 

" ghen, cho nên em đừng cố chọc giận ."

 

Mai Cẩn Nghiêu cầm bàn tay nhỏ lên áp lên môi , tuỳ ý hôn lên: "Thật sự kiềm chế thương sẽ là em."

 

Lục An Tràm lời răn đe đó cô cũng chẳng gì, chỉ gật đầu cho qua, nhưng cô thắc mắc một chuyện: "Bệnh sạch sẽ của chừng nào mới hết?"

 

"Không , cũng thể là cả đời , nhưng nó theo bên lâu, nhưng chỉ bày xích với em, khác thể chạm , chỉ em là ngoại lệ duy nhất."

 

Cho nên sự chiếm hữu của đối với cô là mãnh liệt, Mai Cẩn Nghiêu phát điên vì cô nhóc .

 

"Cho nên cả đời em ở bên cạnh ."

 

Lục An Tràm trả lời, cô sợ nhất là nổi cơn lên, cô từ đầu rơi tay của đàn ông thì phận cô trong lòng bàn tay .

 

lời, sẽ tuỳ ý cô , còn cô cãi lời những việc ngoài tầm mắt thì cô, xong đời.

 

Chuyện ở cổng trường cả hai cũng nhắc , nhưng cô cứ tưởng cứ thế mà cho qua, nhưng , cô sai .

 

Khi cô bước trong quán địa điểm mà lớp gửi địa chỉ, ánh mắt xa cách đó âm thầm quan sát cô.

 

Mai Cẩn Nghiêu thu mắt , cầm lóp tóp đùi tiếp tục việc.

 

Sau khi cô bên trong thì bạn bè và cô giáo chủ nhiệm mặt.

 

"An Tràm đến mau đến đây với các bạn."

 

Lâu lắm ai nhiệt tình đối đãi như , nên vui vẻ bước xuống .

 

 

 

Có vài kế bên bắt gặp chiếc nhẫn tay của Lục An Tràm liền ồ lên.

 

"Cậu đính hôn ?"

 

Câu chú ý đến, Lục An Tràm thoải mái chỉ gật đầu.

 

"Trời ạ! Thật ? Là ai ?"

 

Cô khẽ đáp: "Xin chuyện riêng tớ thể ."

 

"Không , nhưng mà đính hôn bọn chúng tớ thật bất ngờ."

 

Lục An Tràm , nhưng trong lòng ngừng dậy sóng, nếu như cô kết hôn chắc chắn cô khủng khiếp hơn.

 

"Nghe từ xa chuyển đến đây, lúc ?"

 

"Tớ ở thành phố B vì một chút việc nên chuyển đến đây sinh sống."

 

"A, chắc là chuyện đính hôn đây mà."

 

Lục An Tràm gắp thức ăn chỉ ngượng mà đáp.

 

"Mọi Mai tổng ? Là của tập đoàn Châu Tinh quyền lực?"

 

Nhắc đến bọn họ khẽ tò mò: "Tớ ở đây một đàn ông Mai tổng nắm quyền trong tay lớn, đến ăn kinh doanh ở nhà tớ còn dám đụng đến."

 

" , tớ cũng , nhưng ai cũng nể mặt đều gọi là Mai tổng chứ thể nào gọi trực tiếp tên của đó."

 

Một cũng lên tiếng: "Người nổi tiếng còn hơn diễn viên nữa, nhưng mà bí ẩn cũng kém, thật khó nắm trạng thái của đó."

 

"Cậu điên , báo chí cũng chẳng dám tuỳ tiện cho chụp hình, trừ khi cho phép sự cho phép mà chụp hình tung tin lá cải thì xác định là mất công ăn việc ."

 

Lục An Tràm xong cũng đón phần nào, cô lên tiếng xác định: "Mọi đang Mai Cẩn Nghiêu ?"

 

Nghe xong thoáng chốc ai cũng im lặng cô, đó đưa ngón tay ký hiệu lắc đầu: "Cậu đừng tên đó , c.h.ế.t chắc đấy."

 

Cô gật đầu tỏ vẻ .

 

Có một thở dài: "Sau chúng nghiệp khi nhận việc thì công ty đó cũng là vị Mai tổng đó thôi, chạy chỗ nào cũng thoát."

 

"Thật sự lợi hại thật, các ngành nghề đều một tay đó nắm giữ, thật sự khâm phục."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-14.html.]

 

"Không trong công ty chính của Châu Tinh đó là may mắn , nơi khác tuy cũng là đó , nhưng vẫn đỡ hơn là chung công ty lúc nào cũng gặp mặt vị đó."

 

Châu Tinh?

 

Lục An Tràm nhớ lời thoại đó của hai giễu chính , cái gì mà công ty giấy vệ sinh chứ.

 

"Thành phố S bây giờ chính là địa bàn của ông chủ tập đoàn Châu Tinh đó. Nghe trai hình như chỉ mới ba mươi tuổi thôi."

 

Một lắc đầu: "Không , thà là đu idol còn hơn là fan của ông chủ Mai của Châu Tinh , lúc lâu về tớ thấy bìa tạp chí để ảnh đó. Lúc đó tớ cũng ngơ thật sự nhan sắc như trong truyền thuyết đáng để bảo tồn, nhưng khi ba tớ kể đáng sợ như thế nào, xong tớ chỉ rùng dám hỏi nữa."

 

"Cũng , ông trùm còn dám g.i.ế.c mà, những chuyện xong ai chẳng sợ chứ, cho nên dù ghét cỡ nào thì cũng thể gì..."

 

Nghe họ một câu một câu, cô nổi tiếng nguy hiểm đến mức nào, giờ cô tin tại pháp luật cũng dám . Lục An Tràm giờ cô chính là vợ của tập đoàn lớn Châu Tinh chắc sẽ một trận, đó cô ảo tưởng.

 

Hôm nay do vui vẻ quá trớn nên cô nếm thử một ít rượu, may là tủ lượng kém một chút choáng đầu.

 

Lục An Tràm chỉ bước khỏi phòng karaoke bao lâu, còn loạng choạng hành lang thì nắm tay cô .

 

"Đợi thật lâu đấy."

 

Cô nhíu mày, hất tay : "Làm gì? quen ."

 

Nguyễn Nam thấy cô say trở nên quyến rũ như , mắt trở nên khao khát đè điên cuồng mà : "Cậu say để tìm khách sạn nào gần đây để nghỉ ngơi một lát."

 

Lục An Tràm cảm nhận sự nguy hiểm cô, nhanh ch.óng lùi về , lắc đầu cố gắng lấy tia tỉnh táo xung quanh nơi để tìm cầu cứu, nhưng may là hành lang trống trơn một bóng .

 

Cậu vẫn cong môi mặt , hề ý mất kiên nhẫn: "Đi thôi, tìm chỗ nào cho nghỉ một lát."

 

Lục An Tràm tránh bàn tay , xoay cắm đầu chạy.

 

Nguyễn Nam ngờ cô sẽ bỏ chạy, cũng nhanh ch.óng đuổi theo phía .

 

Ra cửa hai giành co qua , vài đường khẽ hỏi thăm nhưng Nguyễn Nam lắc đầu: "Bạn gái say nên loạn."

 

" là bạn gái của !"

 

Lục An Tràm giãy giụa tay khỏi đang kéo cô chiếc xe taxi: "Cứu ! Có ai ! Có bắt cóc."

 

"Em yêu đừng loạn nữa mà, xin em, ngoan lên xe , đang chúng ."

 

Lục An Tràm xong buồn nôn thôi: "Cút ! bạn gái !"

 

 

 

Nguyễn Nam bỏ cuộc, vẫn nhỏ giọng năn nỉ dỗ dành bạn gái như thật: "Em tha thứ cho mà, chia tay , em yêu say đừng quậy nữa mà ngoan về nhà với chúng chuyện nhé?"

 

Trong lúc còn vẫn còn vùng vẫy thì cánh tay liền túm kéo mạnh về , lưng cô cẩn thận đụng lòng n.g.ự.c của ai, mùi hương gỗ quen thuộc, dần vì cơn đau từ lưng truyền đến cô tỉnh táo một chút.

 

"Chú là ai thế, với bạn gái cãi , đừng xen mất lịch sự đó chú ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu mặt mày gợn sóng, nhưng con mắt lạnh thấu xương như đang chằm chằm con mồi mặt .

 

Nguyễn Nam thấy cũng giật , những vẫn bỏ cuộc còn định vươn tay lên đoạt .

 

Mai Cẩn Nghiêu nhanh ch.óng lùi , sắc mặt ngày càng đen, rũ mắt trong lòng : "Bạn trai của em?"

 

"Không , kết hôn."

 

Lục An Tràm đem cằm đặt lên vùng n.g.ự.c của đàn ông, gương mặt : " ."

 

Mai Cẩn Nghiêu ngước mắt, mặt giọng lạnh lùng cất lên: "Trợ lý Từ."

 

Trợ lý Từ hiểu ý nhanh ch.óng đến kéo đến chỗ vắng.

 

Mai Cẩn Nghiêu lên xe trực tiếp lột quần áo cô ném ngoài.

 

"Aaa! Làm gì đó!"

 

Anh gì, cho mau ch.óng chạy nhanh trở về biệt thự, đem cô giam lòng n.g.ự.c , liền đến phòng tắm bỏ cô bồn tắm, cầm vòi sen tưới lên cô.

 

"Làm gì!''

 

Lục An Tràm sặc nước ngừng ho sặc sụa, cô tránh nhưng một lực giữ c.h.ặ.t .

 

"Tên ch.ó đó đụng chỗ nào của em?"

 

Cô chỉ lên cánh tay trái của : "Chỉ nơi thôi."

 

Mai Cẩn Nghiêu lên đem cồn sát khuẩn đổ lên tay cô mạnh bạo chà xát da thịt cô.

 

"Đau! Nhẹ đau!"

 

Mai Cẩn Nghiêu vẫn chà, nghiến răng : "Biết đau mà còn để chạm , em quên lời dặn đúng ?"

 

Lục An Tràm nức lên, lắc đầu: " tránh mà nhưng vẫn kéo bằng ."

 

tận mắt thấy cô phản kháng, nhưng của một tên ranh lôi kéo với , da thịt tiếp xúc thể bình tĩnh , đôi mắt Mai Cẩn Nghiêu cánh tay nhỏ của cô nhớ cảnh tượng mặt trở nên ngày càng đáng sợ, mạnh tay chà đến khi cổ tay cô gớm m.á.u mới dừng .

 

Lục An Tràm vẫn trong bồn tắm mà , cô đau đến co rút , rượu cũng phai hết, cô t.h.ả.m thiết cổ tay chà đến đỏ sưng lên, còn thấy m.á.u nữa.

 

Mai Cẩn Nghiêu cúi đầu vươn lưỡi l.i.ế.m vết m.á.u nhỏ cổ tay cô, giọng trầm lạnh thốt : "Em là của , chỉ thể chạm em mà thôi."

 

Anh l.i.ế.m một đường từ cổ tay thẳng lên gương mặt cô, l.i.ế.m hết nước mắt vẫn ngừng rơi xuống . Mai Cẩn Nghiêu xốc lên để đôi chân ôm lấy thắt lưng , gặm c.ắ.n đôi môi đỏ đó giống như đang trừng phạt.

 

Mai Cẩn Nghiêu cởi dây thắt lưng đem bàn tay nhỏ nhắn trói , đem tay ấn đầu, cúi gặm nhấm nụ hôn hồng ở n.g.ự.c nhỏ cô, l.i.ế.m mà c.ắ.n nghiến chúng, chỗ nào qua cũng đều c.ắ.n, c.ắ.n đến da cô dấu vết để , thì thấy mới buông tha chỗ đó.

 

"Huhu", Lục An Tràm c.ắ.n đau, cổ tay cô rát đến khó chịu còn dây thắt lưng cứng trói .

 

"Tha mà."

 

Mai Cẩn Nghiêu nắm một cái x.é to.ạc quần lót , nhanh ch.óng vùi mặt đám lông tơ của con bướm nhỏ giữa hai chân.

 

Cơ thể cô như điện giật, hét rống lên, cả tê dại cô mềm nhũn xụi lơ giường, từng đợt run lên ngừng.

 

"Chạch chạch", Âm thanh l.i.ế.m từ miệng của Mai Cẩn Nghiêu phát , vẫn còn dùng lưỡi l.i.ế.m sạch nơi đó, càng l.i.ế.m thì nước càng chạy , nuốt trong cho rơi một giọt nào.

 

"Ưm... Ưm...", Lục An Tràm l.i.ế.m cho cao trào, cô đến sưng húp mắt, miệng nhỏ rên rỉ.

 

Mai Cẩn Nghiêu thở gấp dậy, tách chân cô , đem tay vén nơi tư mật rộng đem c.â.y. g.ậ.y cứng lên xâm nhập bên trong, "ọt" một tiếng nhỏ cũng lớn nhưng cũng đó đ.â.m sâu cỡ nào.

 

"Ơ...", Cô há miệng thành lời, đầu óc trở nên trống rỗng, trận tê dại kéo đến.

 

Mai Cẩn Nghiêu mãnh liệt một cách điên cuồng "phạch phạch phạch", âm thanh giao hợp phát tiếng đến ch.ói tai , một trận cắm khiến cô hét to lên, hai túi trứng lắc lư đập m.ô.n.g nhỏ của thiếu nữ.

 

Mai Cẩn Nghiêu kéo cô dậy, lên để nơi đó cắm sâu , ngậm một đầu n.g.ự.c , mút lấy.

 

Lục An Tràm câu lấy cổ đó để rơi xuống, chân cô cũng vì thế mà quấn lấy eo cứng ngắc của , cả cô treo lên lắc lư điên cuồng, cảm giác như đang cưỡi ngựa , nhưng may con ngựa điên buông tha cho cô.

 

"Em là của , là của , thứ của em thuộc về ."

 

Mai Cẩn Nghiêu thở dốc nặng nề , ngửa đầu bắt lấy đôi môi nhỏ đang hé mở , cũng kéo lưỡi để giao đổi nước bọt.

 

Từng bước chân di chuyển sofa, xuống ghế để cô dang chân , nơi đó vẫn còn cắm rút .

 

"Dừng ...Ưm..."

 

Mai Cẩn Nghiêu buông đôi môi cô , cúi đầu xuống hang động đang chảy nước ái , tay bóp lấy cặp m.ô.n.g tròn trịa của cô, đó nâng lên hạ xuống.

 

Lục An Tràm chịu nổi, với phần tay cô đang trói nên chỉ vòng ôm cổ thôi, phía đ.â.m ngừng cô càng ôm sát cổ , khiến mặt vùi sát n.g.ự.c , ở giữa khe n.g.ự.c, cô cảm nhận thở nóng như lửa phun da thịt khiến nó nóng mà chín .

Loading...