Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 13

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:26:06
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe bản giới hạn đỗ cổng trường khiến nhiều để ý, Lục An Tràm hôn nhẹ lên môi bên cạnh.

 

"Tạm biệt."

 

Mai Cẩn Nghiêu giữ cô , : "Có nhớ căn dặn gì ?"

 

Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Biết , chồng sẽ chuyện bậy bạ ở lưng ."

 

Anh buông tay cô , dựa lưng xe: "Em cứ nhớ em là của , là vợ của thì việc khác cần lo."

 

Lục An Tràm cũng nhiều, đáp vài câu mở cửa bước ngoài, thấy ánh mắt đổ dồn lên cô, thấy thế cô chiếc xe đổi mới cô thở dài trường.

 

Khi cô bước khỏi chiếc xe bản giới hạn bọn của Nguyễn Nam để ý.

 

"Đại ca con nhỏ đó nhà giàu kinh khủng."

 

Nguyễn Nam đá chân thằng mập một cái, trợn mắt cảnh cáo: "Mày gọi ai là con nhỏ đó lặp cho tao ."

 

Tên mập sợ hãi lặp : "Chị... Chị dâu của chúng em."

 

"Nhớ giữ mồm giữ miệng mày, còn ăn bậy bạ tao cắt lưỡi mày!", Nguyễn Nam xong xoay đút tay túi quần tiêu sái trong.

 

Lục An Tràm bước lớp cũng ánh mắt chằm chằm , nhưng cô để ý đến, cô ghế mới thấy mảnh giấy bàn, khi mở mày cô nhíu .

 

Bùi Ý giả dối xoay lên, tiếp tục nhai kẹo cao su.

 

Sau giờ học cô theo lời của mảnh giấy đó mà trường học.

 

Lục An Tràm dừng chân chỗ vắng vẻ, lúc những hẹn cô giờ xuất hiện.

 

Một cô gái trang điểm đậm thả tóc cầm đầu, phía thêm ba nữ sinh nữa, một mà cô chú ý là cô bạn học cùng lớp với , Bùi Ý.

 

"Đến đúng giờ đó."

 

Tú Quyên : "Nghe Nguyễn Nam thích mày, chậc chậc, nhưng điều bạn gái đang ở đây."

 

Cô nhíu mày: "Mấy gọi đây để gì?"

 

Bùi Ý mặt: "Mày những vết thương mặt tao đây , nó dám cho đ.á.n.h lén tao!"

 

Lục An Tràm nhướng mày, mặt bốn nhưng cô sợ hãi mà vết thương mặt cô bạn cùng lớp : " hiểu cô đang gì, còn cái gì mà cho đ.á.n.h lén cô?"

 

"Má nó còn chịu thừa nhận! Tao chỉ đùa giỡn đổ một thùng nước lên mày thôi mà mày trả thù mạnh tay đến ."

 

Bỗng cô ngơ một lát, đó đôi môi mỏng cong lên: "Cuối cùng cũng tìm chủ nhân của nó."

 

Bọn Nguyễn Nam thấy bốn cô nữ sinh mà đ.á.n.h một cô, chút thú vị là cô gái một khí thế cũng thua kém gì.

 

"Đại ca chúng giúp chị dâu ?"

 

Nguyễn Nam khẽ: "Giúp tao báo cảnh sát ."

 

Bọn đàn em xong cũng ngây , nhưng cũng mau ch.óng lấy điện thoại báo cảnh sát.

 

Lục An Tràm túm đuôi tóc phía , cô nghiến răng cho một cú đ.ấ.m mặt cô , hai cùng một lúc ngã xuống đất, cô liền tay đ.á.n.h nhưng phía nguy hiểm.

 

Tú Quyên thấy đàn em đ.á.n.h, cô cũng thua gì tóc tai như ổ gà xung quanh liền đến cầm viên gạch lên, hùng hổ lao đến.

 

Bỗng còi xe cảnh sát, Lục An Tràm giật buông đất , cô lên mới thấy bóng lao về phía , trực giác cao cô vội né tránh, nâng chân lên đạp bụng một cái, đó mới cầm cặp bỏ chạy, nhưng chạy đến thì nào ném cái gì cứng lưng, cô nhăn mặt đau đớn mà ngã nhào xuống đất.

 

chỉ ngước mắt lên thấy cảnh sát, Lục An Tràm bực mà rủa thầm trong lòng một tiếng.

 

Mai Cẩn Nghiêu trong xe siết c.h.ặ.t cái điện thoại trong tay, cho trợ lý Từ sợ thôi.

 

"Ông chủ..."

 

"Đừng chuyện."

 

Trợ lý Từ vội ngậm miệng, cổng trường đóng học sinh cũng về hết mà bà chủ còn thấy mặt .

 

Được một lúc chuông điện thoại reo lên phá tan bầu khí áp bức trong xe.

 

Mai Cẩn Nghiêu nhận điện thoại nhưng giọng bên là đàn ông, nhíu mày cúp máy.

 

"Quay xe ."

 

Lục An Tràm liếc nhẹ đám đó, tay nhận điện thoại liền bỏ trong cặp.

 

Bên đám của Bùi Ý cũng bực kém, còn trừng mắt , khi báo cảnh sát, nó! Tao mà ai thì đó c.h.ế.t chắc!

 

Cảnh sát cũng cho gọi nhà đến bảo lãnh , trường hợp gây sự đ.á.n.h ở lứa tuổi học đa thường xảy nhiều, hầu như nhà trường hiện tại cũng nhắm mắt ngơ, đối với ấm cô chiêu thế quả là biện pháp thể khó hơn một chút, nhưng cũng vì gia đình lớn đến mấy mà cho qua vụ việc.

 

"Ba du lịch ở nhà điện cái gì mà điện."

 

Thấy thái độ của học sinh nữ đó, cảnh sát liền vui: "Nói chuyện với cảnh sát như thế ?"

 

 

 

Bùi Ý bĩu môi liếc mắt chỗ khác, nhún vai thờ ơ như từng gì.

 

"Xin ."

 

Lục An Tràm ngước mắt lặp nữa: " cô xin thấy ?"

 

Bùi Ý nhún một cách khiêu khích: "Đám ch.ó đó là ai mà tao xin , mày cũng là cái tha gì mà lệnh cho tao?"

 

Lục An Tràm cúi đầu nhẹ một tiếng, bao giờ mà cô thấy một đáng ghét đến như cô , ỷ gia đình quyền là coi ai gì đến pháp luật cô cũng coi rẻ , ai dạy dỗ xã hội chỉ bẩn đường thêm mà thôi.

 

Bùi Ý đ.á.n.h ít nhưng cô vẫn vênh cái mặt lên, Lục An Tràm thấy chướng mắt vô cùng, cô dậy mặt bao nhiêu ánh mắt đang quan sát thì cô nắm lấy tóc cô kéo mạnh xuống, lôi đến mặt vị cảnh sát .

 

"Xin ."

 

Phía cảnh sát cũng giật , mà can ngăn nhưng Lục An Tràm chịu buông: "Mau lên!"

 

"Aaa ch.ó má gì mà tao , con đ* mày buông tao !"

 

Trong lúc cảnh sát đang kéo hai họ thì một đàn ông mặc vest đen bước bầu khí đang sôi nổi bỗng chốc đều yên lặng.

 

"Tràm Tràm."

 

Lục An Tràm giọng quen thuộc cô ngước mắt lên, chợt buông tay , liền trở thành như im một góc đầu cúi thấp.

 

Sự xuất hiện của Mai Cẩn Nghiêu khiến cũng giật một phen, ở đây cũng đàn ông nhưng hầu là cảnh sát, còn đối với mấy cô gái học sinh thì chắc vị lớn trong truyền thuyết là ai.

 

"Mai tổng.", Một vị cảnh sát hô to.

 

Mai Cẩn Nghiêu đáp cũng chẳng mặt ai trong đây, chỉ chú ý đến cô gái nhỏ , quét mắt thấy đầu gối cô xước còn vết đỏ xung quanh khắp đầu gối trắng nõn .

 

Mày nhíu sâu, nâng mắt lên, khẽ gọi: "Còn mau đây."

 

Lục An Tràm liếc mắt một cái đó cụp mắt xuống, bước chân mấy tình nguyện đến: " chỉ phòng vệ cho bản thôi.", Giọng yếu xìu đủ cho hai .

 

"Chân ?"

 

Lục An Tràm hít hít ch.óp mũi đỏ ch.ót của , cô từ từ ngẩng đầu lên để lộ đôi mắt đỏ bừng sắp , bỗng cô mếu máo nâng ngón tay chỉ : "Cô lấy đá ném mạnh lưng ngã.", Cô mách xong nước mắt rơi xuống dang tay tìm chỗ dựa cho .

 

Mai Cẩn Nghiêu cô ôm cũng giật , nhưng cũng nhanh ch.óng lấy biểu cảm, gì chỉ đưa con mắt chim ưng sắc bén mà lướt qua mấy nữ sinh .

 

Mấy cô nàng thấy cũng sợ hãi giật thôi, đàn ông trai là ai, thật sự nhan sắc chút đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-13.html.]

 

"Mai tổng cô gái của ngài?"

 

"."

 

Cảnh sát : "Ngài yên tâm sẽ tra rõ chuyện và báo một tiếng cho ngài."

 

Mai Cẩn Nghiêu tốn thời gian ở đây, khom lưng ôm cô gái lên liền rảo bước ngoài.

 

Khi thả xe thì cô chợt nín .

 

"Không giả vờ nữa ?"

 

Lục An Tràm lau khóe mắt qua đàn ông bên cạnh: "Thật mà gì mà giả ."

 

Anh lơ mắt, rõ ràng là đôi mắt to tròn nổi lên tia nghịch ngợm mà thừa nhận.

 

"Lưng cũng thương?"

 

Lục An Tràm đưa tay sờ lên mới thấy đau, cô nhăn mặt gật đầu: "Ừm."

 

Mai Cẩn Nghiêu bỗng nhếch miệng: "Điện em máy cứ tưởng là em bỏ trốn nhưng ngờ đ.á.n.h với khác, cô bé em giỏi lắm."

 

Động tác đang lau nước mắt chợt dừng , Lục An Tràm ngước mắt đối diện với ánh mắt đen khó đoán cảm xúc của như thế nào, cô nhẹ giọng giải thích: " trốn."

 

Mai Cẩn Nghiêu cụp mắt xuống nắm lấy mắt cá chân cô đặt lên đùi , mắt chằm chằm vết thương đầu gối cô: "Ngã đau ?"

 

"Không đau bằng khi cảnh sát tóm.", Lục An Tràm lí nhí , chút kích thích vì đây là đầu cô cảnh sát bắt vả vì tội đ.á.n.h , nếu như còn ở nhà họ Lục chắc hai con trời đất .

 

"Một mà dám đ.á.n.h bốn, gan cũng nhỏ."

 

Nghe xong cô ngại cúi đầu, lén lút dẫu môi thầm: "Sức đàn ông thì thua, nhưng mấy như cô chấp hết."

 

Mai Cẩn Nghiêu xong cũng lên tiếng gì, cảm thấy gì đó buồn từ cô: "Về sẽ xử lý vết thương cho em."

 

Cô gật đầu chân nhấc lên thì bàn tay giữ : "Sao ?"

 

"Để yên như .", Do lưng cô đau nên tuỳ tiện để cô lên .

 

Lục An Tràm ngoan ngoãn lời động nữa, bỗng cảm thấy nó yên tĩnh đến đáng sợ, cô che miệng ho nhẹ, khẽ nâng mắt lên: "Sao mà ngày nào cũng đến đón đúng giờ thế? Anh bận ?"

 

Tiếng trong veo vang lên, Mai Cẩn Nghiêu xoay mặt qua mắt chằm chằm cô gái, một lúc mới mở miệng: "Rất bận, nhưng vẫn đón vợ tan học, nghĩa vụ như một chồng thể thiếu."

 

 

 

Lục An Tràm nghẹn họng, cô l.i.ế.m l.i.ế.m môi mặt chỗ khác lỡ đễnh tránh né ánh mắt thâm thúy .

 

"Sao hôm nay hứng thú với chuyện của ?"

 

Cô nghĩ nghĩ một lúc, nhẹ cong môi : "Đó là nghĩa vụ một vợ hỏi han chồng là đều bình thường."

 

Mai Cẩn Nghiêu nhướng mày: "Ra là thế, cứ tưởng em chỉ hỏi cho lệ."

 

Khoé môi cô co , nhanh ch.óng lảnh tránh sang khác.

 

Thấy cô nhăn mặt, liền hỏi: "Làm ?"

 

Cô xua tay: "Trúng lưng nên đau thôi."

 

Đến biệt thự Mai Cẩn Nghiêu trực tiếp bế cô từ xe xuống, thang máy khẽ hất cằm: "Ấn tầng."

 

Lục An Tràm ấn tầng, vội rút ngón tay về, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang dựa vùng n.g.ự.c rắn chắc của đàn ông.

 

Người mỗi chiều thì chiều cô thấy phát ớt, mà những lúc ghen tuông thì phát gớm, cô con thật của đàn ông như thế nào.

 

Mai Cẩn Nghiêu đá cửa phòng, đặt cô xuống giường dậy cởi áo vest : "Cởi áo sấp ."

 

Thấy cởi cúc áo sơ mi, cô hoảng lên: "Để gì?"

 

Cởi cúc sơ mi thứ hai, dừng : "Coi vết thương của em."

 

"Không cần , tự ."

 

Lục An Tràm xong, thấy sắc mặt ai đó tối cái gì thì đành nuốt ngược , tay nhanh cởi áo sấp .

 

Mai Cẩn Nghiêu híp mắt cái lưng trắng nõn của cô bầm xanh lên một mảnh, bước xuống giường, đỗ một ít dầu nóng lòng bàn tay vươn lên xoa vùng da bầm .

 

"Shit."

 

"Đau?"

 

Cô gật đầu.

 

"Đáng đời."

 

Lục An Tràm nhất thời ngoái đầu , thấy đang cụp mắt lưng , lông mi cũng dài, da còn , nào đôi môi mỏng thường thì bạc tình, nhưng mà tỉ lệ gương mặt của hầu như đều chiếm hết cái xuất chúng chỉ trong truyền thuyết.

 

"Chú trai như thế chọn tầm lứa tuổi trưởng thành như chú?"

 

Hôm nay cô gọi chú Mai Cẩn Nghiêu nâng mí mắt sườn mặt của cô, ngần ngại đáp: " thích em nên lý do gì."

 

liền ngớ , trả lời cái gì thế? Cô đang hỏi cái tỏ tình?

 

" thích phụ nữ, nhưng thích em."

 

Lục An Tràm đơ hai, cô khẽ nheo nheo mắt, thích phụ nữ, đây?

 

"Vậy là sự xuất hiện của là chú thích đàn ông?"

 

Bỗng ấn lên vết thương cô nhíu mày, hai tay gồng lên: "Làm gì thế? Đau quá."

 

" mắc bệnh sạch sẽ, cho nên em đừng nhảm."

 

"Được , buông tay ."

 

Mai Cẩn Nghiêu dừng tay lên.

 

Lúc chồm dậy thì ngước mắt thấy khung hình cưới của hai , miệng liền lẩm bẩm.

 

ngờ thấy.

 

"Con mắt nào mà em là ba em?"

 

Lục An Tràm giật nuốt nước bọt, tay lúng túng, giọng lắp bắp : "Không, lầm ."

 

"Con nít miệng còn hôi sữa như em lừa ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu ung dung đút tay túi quần biểu hiện gương mặt của cô.

 

"Gì? Hai tháng tới mười tám , còn ? Là chú phạm pháp ép buộc vị thành niên kết hôn với ."

 

xong gương mặt đàn ông trầm xuống mới ý thức gì.

 

Mai Cẩn Nghiêu nhếch môi: " ép buộc em kết hôn với , nhưng mà sẽ em cam tâm tình nguyện ở bên cạnh , nửa bước cũng cho rời."

 

Nhìn ánh mắt kiên quyết của , Lục An Tràm giật , đó bặm c.h.ặ.t môi , cúi đầu xuống, não trở nên một mớ hỗn độn, nhưng cô suốt đời rèn buộc c.h.ặ.t chẽ như , còn luôn luôn trong sự kiểm soát của .

 

Trong lúc còn đang suy nghĩ trong đầu thì cơ thể nam tính toát hương gỗ nhàn nhạt từ , cô giật ngước mắt thấy gương mặt trai gần trong nháy mắt, cô trợn tròn mắt.

 

Mai Cẩn Nghiêu lông mi run run của cô, thở nóng phun da mặt cô: " sẽ khiến em yêu ." Anh dời nên cắt nhẹ vành cô, thủ thỉ: "Cả đời em chỉ yêu ."

Loading...