Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 12

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:25:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa phía phát tiếng động, cô hồn xoay , thấy đóng cửa chân đang tiến gần đến cô.

 

"Mở cặp ."

 

Lục An Tràm cũng sợ gì, mà đem cặp đến đổ nó giường, mỗi một thứ rơi cô trợn mắt há miệng to, tay cầm cặp ngày càng run.

 

Mai Cẩn Nghiêu giường, đó lạnh: "Chẳng ?"

 

Mấy cái lá thư ? Tại xuất hiện trong cặp cô?

 

Lục An Tràm đơ , bất động đó, mắt dần dần giương lên, môi mấp máy: " ."

 

Anh đáp, nhưng một đống lá thư màu đủ kiểu giường, đồng t.ử ngày càng đen đến đáng sợ. Mai Cẩn Nghiêu khống chế cảm xúc phức tạp trong , giương mắt lên trực tiếp bước đến, tay kéo cô cái sofa rộng bên cạnh, đè cô xuống , đôi mắt đỏ ngầu cô, thở phát âm thanh lạnh lẽo: "Dám dối ."

 

Nhìn thấy con mắt u ám của , cô sợ hãi lắc đầu liên tục: "Không ! Thật sự ..."

 

Đột ngột đôi môi chặn , hôn mà là c.ắ.n, sức c.ắ.n đến nếm mùi m.á.u tanh mới thôi. Mai Cẩn Nghiêu vì việc đó mà ghen tuông đến phát điên, kéo váy học cô xuống, quần lót thẳng tay xé một cách mạnh bạo. Anh giải thoát từ , liền tách chân cô mà đem vật thể nóng bỏng đ.â.m một cái thật mạnh thật sâu bên trong h.u.y.ệ.t nhỏ của cô gái.

 

Lúc An Tràm ưỡn lên, ngửa cổ hét một tiếng đau đớn, cũng lúc đó nước mắt chảy xuống, màn dạo đầu mà trực tiếp cắm , khiến cho cô thích ứng vật thể lớn xuyên nên đau xé rách tứ chi trong cô.

 

"Hu... Đau quá."

 

Mai Cẩn Nghiêu mặc kệ cô , lá thư giường nổi gân xanh đẩy hông mạnh bên trong: "Sao dối ?"

 

"Không ... Hức... Thật sự ai bỏ ."

 

Mai Cẩn Nghiêu đẩy mạnh ngừng, mặt đối diện mặt với cô: "Em dối sẽ phạt một cách đáng sợ ?"

 

to hơn: "Đau quá! Xin dừng ! dối... Thật sự ."

 

Mai Cẩn Nghiêu nơi giao hợp của hai , vẫn chằm chằm gương mặt xinh khống khổ của cô, càng động mạnh hơn: " sẽ cho em đến cạn kiệt nước mắt."

 

Hung hăng mà rút cắm , Lục An Tràm hét đến khàn cổ họng, đến khi cô nước gì bắt bên trong, cô run rẩy kịch liệt, mắt cũng dần theo đó mà khép .

 

"Nhớ kỹ em chỉ thể là của ."

 

Mai Cẩn Nghiêu rút vật thể trong , giờ mới thấy nhiều m.á.u tươi chảy đến c.ô.n t.h.ị.t cũng dính chút m.á.u đầu. Nhìn giọt m.á.u từ trong h.u.y.ệ.t chạy xuống nệm sofa, ngước mắt cô gái nhắm mắt bất động, lúc mới dậy. Ôm cơ thể nhỏ phòng tắm, lấy nước dọi rửa bên trong t.i.ể.u h.u.y.ệt, chăm chú bên trong để rửa sạch những giọt m.á.u đỏ tươi, trả sự sạch sẽ như lúc ban đầu, nơi do hành hạ quá mạnh bạo sưng lên m.á.u.

 

Khi để cô giường, bôi t.h.u.ố.c nên tư mật cô mới lên, Mai Cẩn Nghiêu đem xấp giấy màu sắc đủ loại khỏi phòng, lấy cái bật lửa mà tiêu hủy chúng .

 

"Ông chủ chuyện của cô diễn viên sẽ kết thúc, thần nghĩ cô sẽ còn ."

 

Mai Cẩn Nghiêu đống giấy cháy, mắt đỏ lên như đóm lửa, giọng lạnh băng : "Thì cho cô nếm một chút mùi vị ngoan cố gây ."

 

"Rõ."

 

Khi Mai Cẩn Nghiêu trở phòng ngủ, thì thấy cô gái nhỏ tỉnh dậy giường ôm c.h.ặ.t chiếc chăn, thấy sợ hãi liền co .

 

Anh bước đến: "Nằm xuống dang chân ."

 

Lục An Tràm sợ hãi lùi né tránh bàn tay , cô nhớ đến bất tỉnh, ở đang còn đau nhói cô sợ hãi thôi.

 

Bàn tay chơ vơ , Mai Cẩn Nghiêu vui túm lấy chăn cô đang ôm , nắm lấy cổ chân cô kéo xuống.

 

"Aaa! Hức... Không ! nữa !"

 

Mai Cẩn Nghiêu lấy tuýt t.h.u.ố.c bàn, hai tay giữ đôi chân đang giãy giụa ấn xuống giường, nâng lên chữ M tách rộng , cho ít t.h.u.ố.c đầu ngón tay đó bôi lên vùng tư mật của cô.

 

Lục An Tràm đang c.ắ.n răng, cảm nhận phía mát lạnh, cô ngừng động đậy , ngửa cổ lên rũ mắt xuống gương mặt đang kề sát giữa hai chân cô, mà đang bôi t.h.u.ố.c cho . Cô thở nhẹ xuống, mặc kệ , ngón tay miết vô cùng nhẹ nhàng, lúc thì cô đau đến c.h.ế.t sống , lúc thì nhẹ nhàng như làn gió mát khiến khác khó mà thích ứng .

 

Để đưa mặt chân cô, bôi t.h.u.ố.c lên nơi đó, thật sự chút thoát khỏi sự ngại ngùng khiến hai gò má cô phím hồng, tai cũng đỏ ửng, cảm nhận sự mát lạnh từ ngón tay , cô tránh khỏi mà run nhẹ một cái.

 

Mai Cẩn Nghiêu dậy, kéo váy cô xuống, lấy chăn phủ lên cô, khẽ hỏi: "Đói ?"

 

Cô thành thật gật đầu.

 

 

 

"Đợi một lát."

 

Thức ăn nước uống mang lên, cô ăn xong thì xuống, Lục An Tràm hiểu từ đầu đến cuối lời nào mà mắt cứ cô chằm chằm một giây phút nào rời .

 

Lục An Tràm dậy đàn ông đang sofa, cúc áo sơ mi đầu tiên mở , xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện, cô thấy ánh mắt vẫn dừng , gì vội xoay mặt tay chân lúng túng một lúc liền xuống giường, lưng về phía , như thế sẽ cho cô tự nhiên hơn nhiều.

 

bao lâu, thì bên cạnh giường lún xuống, Lục An Tràm mở mắt nhưng dám động. Vẫn còn hoang mang thì phía ôm cô lòng, bàn tay đang đặt ở eo cô khẽ vuốt ve, xoa xoa, cô nín thở dám thở mạnh.

 

Mai Cẩn Nghiêu chôn mặt gáy cô, tay vẫn vuốt ve lấy cái bụng phẳng lì , trong đầu đang suy tính chuyện gì đó, môi miết nhẹ làn da cổ cô, cô vẫn còn thức chỉ là đang cố giả vờ là ngủ.

 

Lục An Tràm rụt cổ xuống, nhưng dám, như sẽ phát hiện cô đang giả vờ ngủ, cuối cùng cô chỉ c.ắ.n răng, tay nắm c.h.ặ.t lấy góc chăn khẽ siết .

 

Tay đang ở bụng, dần xu hướng lên, cuối cùng dừng lên một bên n.g.ự.c, do cô chỉ mặc cái váy ngủ lụa mỏng manh, bên trong mặc đồ lót nên thuận lợi cho bàn tay càn quấy.

 

Cô c.ắ.n môi cho bật tiếng kêu.

 

Mai Cẩn Nghiêu vẫn như một, tay thì nhào nặn n.g.ự.c cô, mắt thì nhắm, mặt vẫn vùi gáy cô như cũ, thở ngày càng thêm lực tay mà tăng lên.

 

Lục An Tràm nhịn kêu , cô xoay ngửa , cả run rẩy, mắt trần nhà môi hô hấp ngừng.

 

Anh dừng tay, mở mắt sườn mặt non nớt một cọng lông tơ nào, c.ắ.n nhẹ hôn đến.

 

Cô giật mặt , ch.óp mũi cọ với thở cả hai quanh, cô định lùi thì bắt lấy cái ót.

 

Đôi môi chạm , đàn ông sức mút lấy liên tục, lưỡi từ bên ngoài khoang miệng thơm tho của thiếu nữ mà khám phá, càng hôn thì càng lún sâu trầm luân lối để thốt, tiếng môi lưỡi ngày càng lớn hơn vang vọng khắp phòng ngủ.

 

Mai Cẩn Nghiêu trở đặt cô , tay đang ôm gương mặt cô mà hôn, cảm nhận thở cô thông, thương tiếc mới buông tha, trán tựa trán cô, môi rời khỏi nhưng sợi dây tơ vẫn còn kéo môi hai , thở nhiễm d.ụ.c vọng trở nên chút loạn, mắt mở thấy sợi bạc trắng còn môi cả hai, thấy thế cúi xuống hôn lên môi cô đó rời khỏi thì sợi bạc còn thấy nữa.

 

Anh tự đa tình , nhưng sự thật ngay mắt là cô mở lòng với .

 

Mai Cẩn Nghiêu trở qua xuống giường, cho cô ngơ ngác trần nhà.

 

???

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-12.html.]

 

Đêm nay tha cho cô?

 

"Ngủ sớm ."

 

Lục An Tràm tỉnh táo , đó ừm nhẹ một tiếng.

 

đến một lúc , giọng rõ ràng truyền giữa màn đêm.

 

"Xin ."

 

Lục An Tràm ngửa cổ , là câu xin thật lòng, nhưng tại đến bây giờ mới .

 

"Xin khống chế bản đối với em."

 

yên lặng, ngẫm nghĩ một lúc: "Ừm.", Sau đó liền nhắm mắt, trở qua mặt .

 

Mai Cẩn Nghiêu bờ vai gầy của cô, đưa tay ấn nhẹ thái dương, thật sự đống thư tình đó chủ bản , vì quá ghen tuông, khẽ nghiêng qua ôm cơ thể nhỏ cô lòng.

 

...

 

ring ring ring.

 

Mai Cẩn Nghiêu chợt mở mắt, điện thoại đầu giường đang sáng lên, xoay mặt qua cô gái nhỏ ngủ yên , mới dậy cầm điện thoại rời khỏi phòng.

 

"Ông chủ bắt ."

 

"Đưa lên đây."

 

Mai Cẩn Nghiêu ngay ngắn ghế trong phòng họp của lầu 3 trong căn biệt thự, vẫn còn quần áo , chỉ cạnh cô một lúc ngờ ôm cô ngủ lúc nào , khi tiếng chuông điện thoại mới thức tỉnh , cho nên quần áo trực tiếp qua bên .

 

Cái tên lôi thấy đàn ông vẻ mặt lạnh tanh đang ghế, sợ sệt hơn.

 

"Ông... Chủ Mai."

 

 

 

"Dám bỏ trốn?"

 

Hắn quỳ xuống, chắp tay lạy liên tục: "Xin ngài thả , thật sự dám nữa, tuyệt đối về sẽ đặt chân đến thành phố nữa!"

 

"Muộn ."

 

Hắn vẫn cố chấp mà một đống chuyện chỉ mong giữ mạng sống: "Thật sự cô gái đó trốn ! gì hết! Thật sự!"

 

Mai Cẩn Nghiêu vẫn điềm tĩnh: "Ra thì tao tha cho mày con đường sống nhưng mày , ở trong tù an mày trốn, khi rơi tay tao mày kết quả gì ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu lên, tay đút túi quần, mắt gợn sóng: "Ra tay."

 

Nói xong, rời bỏ đám thuộc hạ xử lý , bước chân vẫn bình thường nhưng bước dài hơn ngày, vì ôm cô gái còn ngủ say .

 

Lục An Tràm đang ngủ bỗng cô huơ tay vùng vẫy ngừng, mồ hồi ướt đẫm chiếc trán bóng loáng của cô. Không gặp ác mộng đáng sợ thế nào mà cô cứ mở miệng nhưng thốt lời , nước mắt chảy xuống cô giật bật dậy.

 

Cô theo quán tính đưa tay chạm vùng cổ , thấy vẫn an cô chùng hai vai xuống, gục đầu thở nhẹ một . Do giấc mơ chi phối nên khiến cho cổ họng cô vô cùng khát, nhưng lúc cô xuống giường chợt đưa mắt qua chỗ trống bên cạnh ai, nhưng vẫn còn ấm chắc mới rời giường lâu.

 

Lục An Tràm trong bếp, rót một ly nước đem lên, khi cô tỉnh cần xuống đây lấy, một tiếng "đinh" phát từ thang máy, cô ngước mắt thấy bốn đàn ông bốn đầu đang khiêng một đàn ông là m.á.u, đến gương mặt cũng nhuộm đỏ, cô rùng siết c.h.ặ.t lấy cái ly trong tay để cho đổ, gương mặt đàn ông đang bất động cô mới nhớ đến, chính là trong đám của bọn bắt cóc cô đến nơi .

 

Bốn mặt áo đen bước vô tình phát hiện bóng mặt, họ dừng chân cúi đầu cung kính: "Bà chủ."

 

Không đợi cô đáp , bọn họ khiêng xác đàn ông ngoài. Lục An Tràm dám đến m.á.u đàn ông , cô cũng xảy chuyện gì, vì thế cố gắng cầm ly nước trở về phòng ngủ.

 

Khi thấy đàn ông mặc đồ ngủ đang yên lặng giường, mắt hai đối diện với , quá năm giây cô liền rời mắt .

 

Nhìn nét mặt vẫn còn sợ hãi phai gương mặt cô, Mai Cẩn Nghiêu đoán thấy .

 

"Uống nước lên giường ngủ."

 

Cô rán trấn tĩnh bản gật đầu với , uống thêm một ngụm nước nhỏ mới trèo lên giường xốc chăn xuống, ngoan ngoãn nhắm mắt .

 

Đối với chuyện cũng ai nhắc đến, cứ như chuyện đều hết thảy cho qua.

 

Nhớ đến giấc mơ cơ thể cô run lên, Lục An Tràm mở mắt qua thấy đàn ông đang dựa đầu giường, thứ khiến cô bất ngờ nhất là cũng đang cô.

 

"Muốn gì?"

 

Lục An Tràm suy nghĩ một lúc, đôi môi mấp máy hé : "Anh thể cho gọi điện ba một tiếng ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu xong, mắt rời sang khác: "Ông ba em cần gì điện."

 

Cô giật , mắt khinh ngạc: "Sao... Anh ."

 

"Những thứ thuộc về em đều ."

 

Lục An Tràm đàn ông đơn giản, đến chuyện của cô cũng , nhưng cũng lâu báo với gia đình một tin.

 

"Tuy ông ba ruột , nhưng chỉ ông là đối xử tối với ."

 

Nghi ngờ sẽ đồng ý.

 

"Được."

 

Lục An Tràm một phen kinh ngạc thôi, cô bật dậy lấy điện thoại, mắt một vài giây: "Yên tâm chỉ hiện giờ sống ."

 

Mai Cẩn Nghiêu trả lời, nghịch chiếc nhẫn ngón tay , khẽ bàn tay nhỏ đang cầm điện thoại chiếc nhẫn vẫn còn yên, thấy thế mới rời mắt tiếp tục vuốt ve chiếc nhẫn tay .

 

Quái lạ điện thoại cứ thuê bao, Lục An Tràm thất vọng buông điện thoại xuống: "Ông đột nhiên gọi .", Nhớ giờ là nửa đêm mà cô gọi cho ông, nhưng dù gọi cỡ nào chăng nữa cũng là thuê bao quý khách.

 

"Ngủ .", Mai Cẩn Nghiêu kéo cô lên vùng n.g.ự.c , lấy chăn phủ lên cả hai.

 

Lục An Tràm vẫn quan tâm đến , cô suy nghĩ từ ngày cô điện ông điện thoại còn dùng nữa.

 

cô thấy điểm gì lạ.

Loading...