Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:16:23
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên các trang mạng ngừng đề cập hình ảnh nữ diễn viên Kỷ Viện mới hot gần đây, hiện tại những tấm ảnh của cô ngừng dậy sớm, ai là . Kỷ Viện đang mặc bộ đồ thời trang cứ nghĩ cô sẽ tham gia dự tiệc nào sang trọng, nhưng ngờ hình ảnh Kỷ Viện ăn mặc nóng bỏng xe bắt heo, mỗi tấm ảnh chụp cô đều che mặt, dù che chăng nữa anti fan ngang một cái thôi là nào.
Fan cuồng: "Không , đang bộ phim mới đó!"
Fan cuồng Kỷ Viện ngừng bênh vực cô đang bộ phim mới, lấy bối cảnh tiểu thư nhà quyền quý bắt cóc.
Anti một trận bật : "Chưa bao giờ thấy bắt cóc nào kín đáo đến , bắt cóc cho bàn dân thiên hạ thấy. Trời ông đạo diễn suy nghĩ đoạn bắt cóc thành bắt heo thế , thật là nể phục!"
Kỷ Viện quăng điện thoại , cô giận dữ thôi, ngờ đàn ông đó dám cho lôi cô lên xe bắt heo , khiến tất cả bên ngoài cô thành trò .
"Nhờ cô một chuyện thế cũng xong, vướng một mớ rắc rối."
Kỷ Viện liếc qua ông đạo diễn bụng bự, mới cách mấy ngày cô ở khách sạn mây mưa với ông cũng chỉ nịnh bợ cho bộ phim sắp tới.
"Người đàn ông đó hề cho mặt mũi, giỏi thì ông tự mà đến đó."
Ông đạo diễn : "Cô thấy mặt của Mai tổng mà ở đây hùng hổ như thế?"
"Đẹp ? Có gấp mấy diễn viên nam đúng phim chắc?"
Ông vẫn , lấy một tập tin báo chí quăng đến mặt cô , hất cằm lên trang tạp tin đầu tiên: "Nhìn xem."
Kỷ Viện trề môi, cô nhưng vô tình liếc mắt qua, cô ngây cầm tạp báo chí lên chằm chằm đàn ông ghế, tướng tuỳ ý, chân dài bắt chép như là mấy tình nguyện chụp hình lắm, đôi mày rậm nhíu , con mắt sắc bén chằm ống kính.
Thấy sắc mặt Kỷ Viện đổi, ông đạo diễn thích thú: "Sao? Có ?"
Kỷ Viện ngậm miệng thốt lời, ánh mắt lâu lâu liếc đàn ông trong tạp chí một cái.
"Sao từng đến ?"
"Cô là ai đồi là , gặp là gặp , thần bí, trong tay giữ nhiều quy mô lớn khác , chỉ cần đầu tư một ít với , thì bộ phim của cô sẽ ngày càng nổi và tiếng tăm cô cũng vì thế mà tanh vọt."
Kỷ Viện nghĩ nghĩ một lúc, hé môi: "Làm ấm giường cho đàn ông đó sẽ như thế nào?"
Ông đạo diễn lạnh: "Cô mơ , sẽ g.i.ế.c cô đó. Ông trùm lớn còn g.i.ế.c thì cái mạng nhỏ của cô là hạt bụi chân thôi."
Kỷ Viện rùng .
Ông đạo diễn bước vỗ nhẹ lên má cô: "Làm ấm giường cho thì ."
Kỷ Viện , tay vuốt nhẹ lấy n.g.ự.c ông , môi nhếch lên: "Được thôi."
...
Cũng như thường lệ, Mai Cẩn Nghiêu chở cô đến trường thì sẽ đến thẳng công ty.
Lục An Tràm xuống ghế vô tình qua bên cạnh , mặt mày cô bầm tím, đến tay chân cũng . Cô nhíu mày nhưng cũng nhanh ch.óng lên tiếng hỏi thăm cô gì, vì ngày đầu học cô từ chối lời chào hỏi của cô, nên cô gì là chuyện của cô .
Giáo viên chủ nhiệm bước lớp, bàn học một lúc mới lên tiếng: "An Tràm em xuống bàn gần cuối ."
Lục An Tràm liền xuống theo hướng tay của cô, nhưng hai bên ghế đều trống , cô : "Ngồi chỗ ạ?"
Cô giáo chủ nhiệm : "Do phụ em liên hệ với , nhờ sắp xếp cho em chỗ nào ."
Nói đến đây cô nào lên tiếng chuyện , Lục An Tràm thở dài xách cặp lên, lúc cô chần chừ một lúc: "Tớ đây.", Cô liền xuống mặc cô bạn đó mở miệng .
Bùi Ý xong ngước mắt chỉ thấy cái bóng lưng, cô đưa tay chạm mặt , nhớ bữa tối cô đ.á.n.h lén, đàn ông .
[Lần còn đụng đến bà chủ của thì mạng cô khó giữ.]
Bà chủ mà mấy đàn ông đó , hiện giờ cô là ai. Bùi Ý nắm c.h.ặ.t t.a.y mắt liếc , cô thuê xã hội đen để cảnh cáo cô, nhà tiền thì nhà cũng thiếu tiền.
"Bùi Ý vết thương đỡ ?"
Bùi Ý nheo mắt dựa lan can, khoé môi còn đọng giọt m.á.u mà nhếch lên: "Vết thương chỉ gãi ngứa tao thôi."
Tú Quyên nhướng mày: " là Bùi Ý của ."
"Chị Quyên giúp Bùi Ý một tay."
Tú Quyên: "Phải giúp chứ, tao để cho của tao chịu thiệt."
Bùi Ý cong môi: "Cảm ơn chị Quyên coi em là một nhà."
Tú Quyên chu môi đỏ lên: "Con nhỏ đó gia cảnh dám thuê đ.á.n.h mày?"
"Em , nhưng chắc gia đình nó tiền."
Cũng đúng trường học tiếng, đều là ấm cô chiêu đến đây học, tiền thể đặt chân chỗ học .
"A, mới đến đây là chiếm luôn cái mác hoa khôi của tao, con nhỏ coi bộ thiếu sống.", Tú Quyên nhai kẹo cao su, nhếch môi: "Mày chờ tao giúp mày đòi công bằng."
Bùi Ý xoay thấy bóng dáng tới: "Đi cũng thấy nó, bực c.h.ế.t ."
Tú Quyên ngước mắt dang chân cản đường, khẽ huýt sáo: "Đi đây?"
Lục An Tràm dừng chân cô bạn cùng lớp với , đó lướt mắt qua ba mặt xa lạ, chắc là lớp khác, cô thu mắt bình tĩnh trả lời: "Mua nước."
"Mua giùm tao bốn lon nước ngọt."
Lục An Tràm nhíu mày, cô quen bọn họ lắm ?
Tú Quyên xụ mặt vui, lớn giọng: "Mày mua ?"
Cô chìa tay : "Đưa tiền."
"Tiền gì?"
Lục An Tràm hất cằm lòng bàn tay : "Tiền bốn lon nước ngọt."
"Mày...", Tú Quyên tức giận chân rút về, sắc mặt : "Cút khỏi mắt tao!"
Lục An Tràm cũng thu tay lên, vẫn còn quên đáp : " cũng chẳng mấy gì, bẩn mắt c.h.ế.t."
Nhìn bóng lưng xa, Tú Quyên đá chân góc tường một cái: "Mẹ nó! Dám kiêu ngạo mặt tao! Nhỏ chán sống !"
Lục An Tràm đang ngửa đầu uống nước, đột nhiên đối diện một học sinh chặn xém một chút nữa cô phun nước ngoài hết, cô hạ chai nước xuống vặn nắp chai , nuốt hết ngụm nước trong khoang miệng xuống.
"Có chuyện gì ?"
Cậu học sinh đút tay túi quần lấy một tấm thiệp màu trắng: "Thư tình cho ."
Lục An Tràm lùi giữ cách, mắt tấm thiệp màu trắng tay , mắt ngước gương mặt thiếu niên chút gì là ngại ngùng.
Cô lơ mắt qua chỗ khác, nhàn nhạt : "Cậu miệng thì , cần gì tốn công sức chúng gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-11.html.]
Thiếu niên giật , đó cúi đầu bật : "Được, ."
Cậu mở tấm thiệp trắng , cầm lấy một mảnh giấy tay, bắt đầu : "Xin chào bạn học Lục An Tràm, là Nguyễn Nam, chắc cũng . khi xuất hiện tầm mắt , lúc đó thật sự vẻ của thu hút. Cho cờ hội để tìm hiểu ?"
Lục An Tràm xong, trong lòng chẳng rung rinh gì, cô xoay mặt đối diện với : "Vậy luôn, xin thể."
Thiếu niên chỉ gật đầu vài cái, cố gắng nặn nụ : " thế nào cũng sẽ từ chối, nhưng mà cố chấp thử."
Lục An Tràm gì, gật gù xoay .
Lúc Nguyễn Nam cũng xoay hướng khác, chân vững ý ngã xuống may mắn đám đàn em gần đó chạy đỡ .
"Đại ca chứ?"
Nguyễn Nam hất tay thẳng lên: "Mày nghĩ tao vì chuyện mà suy sụp tinh thần ? Mày hình như quên tao là ai thì ?"
" ...?"
"Đứng thư tình quá lâu nên chân mỏi."
Đám đàn em chép môi cũng gì, Nguyễn Nam chỉ tay mắt trợn lên hung hăng : "Ai dám đồn chuyện hôm nay bên ngoài tao lập tức đ.á.n.h c.h.ế.t tên đó!"
"Đám bọn em , nhưng mà đại ca tính đây?"
Nguyễn Nam chút thở dài, đầu từ chối thế : "Bông hồng quá thì gai sẽ nhiều, tao sẽ từ từ nhổ lông cành hoa đó hết."
"Đại ca tại là nhổ gai? Trên cây hoa hồng lông ?"
Nguyễn Nam trừng mắt: "Mẹ mày ngậm miệng !"
Một tên đàn em lên tiếng: "Thằng mập mày ăn nhiều riết ngu hết chỗ , đại ca đang chơi đùa với ngôn từ thôi. Chỉ những học giỏi như tao mới thể nghĩa của câu đại ca ."
Nguyễn Nam qua, như : "Mày cũng câm miệng ."
Bùi Ý hùng hổ đến: "Anh Nam ý gì?"
Nguyễn Nam ngước mắt phong lưu: "Ý gì?"
" đang là bạn gái , mà còn trêu hoa ghẹo nguyệt!"
"Đâu, chỉ đùa giỡn cô một chút thôi, mặt ông đây mà hạ vì cô chắc?"
Bùi Ý xong câu , lòng nhẹ xuống: "Có thật ?"
"Nguyễn Nam một hai."
Bùi Ý vẫn còn xác định bước cuối cùng: "Vậy em là gì của ?"
Nguyễn Nam đút tay túi quần, khẽ khom lưng đem gương mặt tuấn tú của đến gần gương mặt cô gái, giễu cợt: "Là bạn gái, nhưng chỉ là bạn gái lúc giường."
Đám bỏ , sắc mặt Bùi Ý lúc xanh lúc trắng, cô c.ắ.n răng cũng rời khỏi chỗ .
Lục An Tràm trong lớp, chẳng hề giao tiếp gì với bạn bè, cô cầm điện thoại chơi game, chơi để g.i.ế.c c.h.ế.t cái thời gian giải lao .
Khi đến tiếng chuông cuối tiếng reo lên, Lục An Tràm cầm cặp khỏi phòng, cô ở cổng trường đợi xe, mà băng qua bên đường.
Mai Cẩn Nghiêu cho trợ lý Từ dừng xe , gõ nhẹ lên mặt đồng hồ, mắt nâng lên tìm kiếm bóng dáng ai đó, nhưng qua vài phút vẫn thấy cô .
"Alo.", Lục An Tràm tay cầm quyển sách, tay còn cầm điện thoại.
"Đang ở ?"
Nghe giọng âm trầm của , cô dừng động tác lật sách , ngẩn một lúc, đôi môi mấp máy: "Sách... Nhà sách đối diện trường học."
Cô xong bên điện thoại chẳng còn âm thanh gì, nhưng cuộc điện thoại vẫn tắt, cô cũng vội tắt máy mà nén một chút, qua mười giây giọng chút nhiễm lạnh mà truyền qua tai cô.
"Ra đây."
Lục An Tràm tắt máy, cầm quyển sách thanh toán tiền, chân bước nhanh ngoài, mắt liếc chiếc xe nào mà sang trọng đắt tiền nhất mới bước đến mở cửa chùi bên trong, hình như đổi xe.
"Làm gì trong đó?"
Cô đóng cửa , cầm quyển sách tay huơ huơ mặt : "Mua sách."
Chân mày giãn , vươn tay kéo cô gần , đó nhấc lên đặt lên đùi: "Hôm nay học thế nào?"
Lục An Tràm bất ngờ vì hành động của , nhưng cô cũng nhanh lấy bình tĩnh: "Vẫn ."
"Về nhà sẽ kiểm tra cặp sách của em."
Biết là chuyện gì, Lục An Tràm lắc đầu: "Không thư tình nào cần kiểm tra gì."
Mai Cẩn Nghiêu đưa mắt vui , cô ngơ nhanh ch.óng gật đầu: "Được, cứ kiểm."
Như ba đang sợ con gái khác dụ dỗ?
"Đến nơi ."
Lục An Tràm đưa mắt : "Nơi ?"
Mai Cẩn Nghiêu thấp giọng giải thích: "Chúng chụp hình cưới, tuy bây giờ thể cho em một cái hôn lễ xa hoa, nhưng hình cưới chúng thể ."
Cô giật , xoay mặt , thấy ánh mắt đen nhánh đó cô một cách sâu xa mà trầm lặng đến khó diễn tả.
Chỗ chụp ảnh chuẩn sẵn, Mai Cẩn Nghiêu bộ vest đen lịch lãm, khi Lục An Tràm quần áo xong, thợ trang điểm chỉ sơ sơ qua một chút, tóc tai cô thả từng lọn xoăn xuống, tóc còn đính kèm thêm vài hạt trân châu nhỏ, đầu còn thêm cái vươn g miện.
Mai Cẩn Nghiêu đang chiếc ngai vàng, mắt vẫn rời khỏi cô gái đằng , ngoắc tay: "Nhanh đến đây."
Lục An Tràm xách tà váy trắng lên, bước đến bên cạnh .
"Ngồi lên đùi ."
Cô xoay lưng xuống đùi .
Thở chụp hình cũng kinh ngạc, còn lên tiếng tạo dáng mà họ tự .
Mai Cẩn Nghiêu choàng tay qua eo cô, tay chỉnh vương miện, lên tiếng: "Chụp nhanh ."
Họ tạo nhiều kiểu, thở chụp ảnh khỏi cảm thán, hai họ đúng là trai tài gái sắc, tấm nào cũng , tuy chỉ một hai tấm hình nhưng cũng đủ khiến khác c.h.ế.t mất vì nụ .
Người đàn ông phía cô gái , cũng chiếm hữu cỡ nào.
Ảnh liền in , khung ảnh là to nhất, gói kỹ lưỡng cẩn thận, khi về đến phòng, thì tấm hình cưới to lớn treo lên đầu giường từ lúc nào.
Lục An Tràm giật khoé môi, ăn nhanh, cô chằm chằm khung hình, mới thấy độ lạnh lùng của đàn ông đang ôm trong lòng, khác gì hoàng t.ử đang ôm báo vật trong tay.
Không ngờ một ngày thấy mặc chiếc váy cô dâu xinh thế , trong lòng dâng lên trận cảm xúc lạ khó mà diễn tả nó như thế nào.