Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ - Chương 10

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:14:54
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cô hét lên một tiếng, còn kịp dậy thì bàn tay ấn vai xuống, cơ thể nặng trịch đè lên cô.

 

Cô đưa tay lên n.g.ự.c chặn : "Đừng... Không ."

 

" ."

 

Mai Cẩn Nghiêu đặt tay ở eo cô trượt xuống, vén váy cô lên đó nhanh ch.óng lắp kín lấy đôi môi căng mọng cô.

 

Lục An Tràm hôn một cách điên cuồng, đôi môi gặm c.ắ.n lấy môi cô, đầu lưỡi ngừng dụ dỗ cô vươn , kéo xong liền buông , tiến đến, cô vẫn ngừng đẩy đẩy , thì bàn tay ở luồn tư mật của cô.

 

"Ưm..."

 

Anh buông tha đôi môi c.ắ.n sưng lên, đó ngậm lấy nụ hồng nhô lên cách một lớp áo, thấy cơ thể cô ưỡn lên, tay luồn từ lưng cô kéo cô lên dính sát phần bụng .

 

"Tràm Tràm."

 

Lục An Tràm giật , lý trí kéo về kinh ngạc, gọi cô...

 

Mai Cẩn Nghiêu vùi mặt hõm cổ cô, nhỏ giọng: "Đừng để thương."

 

Dứt lời xé rách cái váy cô , cơ thể nhỏ hồng hào lập tức lộ diện ánh mắt , ngọn lửa d.ụ.c vọng trong bộc phát lên, Mai Cẩn Nghiêu đợi cô phản ứng tay kéo đùi cô , cúi đầu xuống vùi mặt tư mật cô, kê môi xuống hôn lên cô bé nhỏ nhạy cảm giữa hai chân.

 

"Đừng!", Lục An Tràm cho động tình, tay đẩy đầu thì vươn lưỡi l.i.ế.m một cái, lập tức cô tê dại , tay cũng vì thế hạ xuống nắm c.h.ặ.t lấy ga giường. Ánh mắt mê mẩn lên trần nhà trắng, miệng khe khẽ hô hấp thông.

 

Mai Cẩn Nghiêu dừng , chồm lên hôn môi cô, đẩy những thứ dịch ái trong khoang miệng cô: "Ngon ?"

 

Cô nhăn mày , nhưng ép nuốt xuống.

 

Mai Cẩn Nghiêu liền t.h.o.á.t y, cơ thể trần trụi nữa áp lên cô, cả chen giữa chân cô, bắt lấy hai đôi chân nhỏ quấn thắt lưng , đối mặt chằm chằm lấy cô.

 

d.ụ.c vọng trong ngừng kêu gọi đem thứ của cắm sâu bên trong cơ thể nhỏ mềm mại , nhưng Mai Cẩn Nghiêu vẫn cố kìm nén , chỉ đặt c.ô.n t.h.ị.t sưng to lên ở ngoài cửa h.u.y.ệ.t cô vội , chỉ cọ xát qua bên ngoài.

 

Lục An Tràm kích thích mắt híp , tay tự chủ ôm lấy cổ đàn ông, bật nhẹ tiếng rên yêu kiều, cô cảm nhận thứ trong chảy cô thấy khó chịu, nhưng cô c.ắ.n răng mở miệng xin.

 

cuối cùng cô thua, bật thút thít: "Xin...Xin cho ."

 

Mai Cẩn Nghiêu đạt mục đích, cúi đầu ngậm lấy điểm hồng mặt, ở cũng kiêng dè gì một động tác cắm mạnh bên trong.

 

"Aaa! Nhẹ..."

 

Đã mấy mà bên trong vẫn còn khít, Mai Cẩn Nghiêu thở gấp: "Thả lỏng Người."

 

Sau khi liền thấy cô theo, khá là dễ chịu, tay đè hai bên đùi cô ép xuống, động một cái đ.â.m thẳng tới đầu t.ử cung cô.

 

Lục An Tràm hét lên một cái, mặt nhăn , cô thấy trống trải liền dậy dang tay ôm lấy cổ đàn ông, mặt đầy nước mắt dụi lòng n.g.ự.c trần trụi của .

 

Mai Cẩn Nghiêu cũng dừng động tác, bất ngờ đỉnh đầu cô, đó cũng lấy ý thức mà vươn tay ôm c.h.ặ.t cô, đang ở tư thế quỳ, vì thế xuống nệm, hai chân dài duỗi thẳng , để cô lên đùi , tay đặt m.ô.n.g cô kéo sát , khiến cây g.ậ.y động sâu bên trong.

 

"Sâu!"

 

Anh để cô ôm c.h.ặ.t lấy cổ , bàn tay ở cầm lấy hông cô nhấc lên hạ xuống.

 

"Ưm... Ưm."

 

Bị đ.â.m cho thần hồn điên đảo, cô ngửa cổ rên rỉ.

 

Mai Cẩn Nghiêu đem mũi cọ lên cổ cô, thở nặng nề, phía ước vẫn đ.â.m sâu bên trong: "Em yêu ?", Tiếng khàn đặc cùng với tiếng l..m t.ì.n.h ái phát .

 

Cô lắc đầu , đôi môi vẫn hé mở mà rên từng tiếng kiều mị.

 

"Hửm?"

 

Bị chọc đ.â.m một cái, cô hét lên: "Không... Không ."

 

Mai Cẩn Nghiêu đ.â.m đưa tay nhào nặn n.g.ự.c nhỏ cô, môi liền tìm kiếm môi cô, lưỡi bắt đầu trấn áp tiếng rên cô , cảm giác với , thứ là cô vẫn ở bên cạnh .

 

Bên bắt đầu tăng tốc lên, cô thở , mở mắt , đôi mắt long lanh ướt át đáng thương, Mai Cẩn Nghiêu buông môi cô : "Em chán ghét ? Bây giờ em chỉ cần sẽ lập tức buông em ."

 

Lục An Tràm xong ngẩn , bỗng ôm cổ lắc đầu thôi: "Không... ghét nữa ... Không còn ghét nữa."

 

Thật sự cô ghét , lòng đầy căm hận, nhưng ngày càng tiếp xúc với nhiều cô khống chế bản , thì ghét vô cùng nhưng cuối cùng cảm xúc theo ý cô . Cô chẳng ghét nhưng cảm xúc đối với là như thế nào, cũng xác định là thích .

 

Mai Cẩn Nghiêu thì kích thích hơn nhiều, đặt cô xuống giường, nửa động một cách mạnh mẽ, tiếng rên ngừng của cô khiến hưng phấn thôi.

 

Sau khi xong, Mai Cẩn Nghiêu mặc một cái áo choàng lớn, cầm điện thoại qua thư phòng.

 

"Tự xử lý ."

 

 

 

Trợ lý Từ đáp cất điện thoại , liền đưa tay ký hiệu, bọn họ gật đầu liền hành động.

 

Cả đám kéo cô gái trong hẻm nương tay mà đ.á.n.h xuống liên tục, mặc cho cô gái đó la hét cầu cứu.

 

Trợ lý Từ khoanh tay dựa cửa xe, một màn bên trong, qua một lúc thấy đủ, mới kêu mấy họ dừng .

 

"Được , thôi."

 

...

 

Khi Lục An Tràm tỉnh thì trời cũng tối, cô bước chân xuống giường, lên thì chân run nhưng giống như đầu, đau nhưng đau quá, thấy mặc bộ đồ ngủ tay dài quần dài, cô thở nhẹ. Cô tỉnh ngủ vì cái bụng kêu gào của , cô để mái tóc dài xoã của ngoài.

 

Nhìn thẳng qua bên , thấy cảnh cửa mở chân cô dừng , năm sáu mặc đồ đen bước đó qua một bên, đàn ông gương mặt trai nghiêm nghị lạnh lùng xuất hiện cửa, hiện tại mặc áo sơ mi đen và đôi chân dài miên man che đậy bởi cái quần tây, tràn đầy thở cấm d.ụ.c, giống như lúc trưa mà k.h.o.ả t.h.â.n mặt cô, điên cuồng một cách biến thái.

 

Mai Cẩn Nghiêu bước khỏi cửa, bắt gặp ánh mắt nhỏ đối diện dãy phòng bên đang bất động mà , hình như mới ngủ dậy nên mặt vẫn còn ngơ ngác. Mắt dịu một chút vòng dãy hành lang, bước gần đến mặt cô.

 

"Sao đây?"

 

Cô ngơ ngác, đáp: "Đói."

 

Mai Cẩn Nghiêu nâng tay vén tóc cô tai, âm giọng nhẹ nhàng: " dẫn em xuống , ăn thì trở về phòng, việc nên một lúc sẽ về."

 

Lục An Tràm cũng gì ừm nhẹ một tiếng.

 

Khi dắt cô xuống bàn thức ăn cho chuẩn sẵn, Mai Cẩn Nghiêu để ý đám thuộc hạ đang chờ, khom lưng hôn lên môi cô một cái, xoa đầu cô mới .

 

Thuộc hạ cúi đầu như thấy gì, bước chân phía theo.

 

Lục An Tràm hôn ngơ , bóng lưng ai mất cô ngại ngùng gãi đầu, xoay mặt bàn ăn.

 

...

 

Sự xuất hiện của Mai Cẩn Nghiêu sở cảnh sát một màn doạ ít.

 

Nghe đám buôn , trong họ một bỏ trốn, tin bên phía Mai Cẩn Nghiêu cho đến.

 

"Đám còn ?", Trợ lý Từ hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-thu-nuoi-nhot-co-gai-nho/chuong-10.html.]

 

Bọn họ nhanh ch.óng cúi đầu chạy dẫn đường.

 

Đám thuộc hạ theo Mai Cẩn Nghiêu đều bên ngoài, còn đám Dương Toàn đến thì chạy phòng thẩm vấn, thông qua lớp kính ngăn cách, thẳng một màn đối diện.

 

Mai Cẩn Nghiêu bước xuống ghế , mắt bọn chúng còng tay , vẫn bình tĩnh chút gì gấp gáp: "Người ?"

 

Mấy thấy sắc mặt lạnh của đàn ông , chút sợ hãi nhưng ai chịu hé răng.

 

Mai Cẩn Nghiêu dậy, con mắt sắc bén chằm chằm bọn đó, tay rút một con d.a.o nhỏ, bước chân di chuyển gần.

 

"Có ?"

 

Bọn họ cũng ai mở lời, nơi là sở cảnh sát với cảnh sát còn nên nghĩ rằng chỉ hù doạ thôi sẽ dám gì.

 

Đám Dương Toàn định gì, nhưng bao lâu ai nấy cũng trợn mắt há hốc mồm con d.a.o đ.â.m xuyên qua lòng bàn tay của tên .

 

"Aaaa!"

 

Mai Cẩn Nghiêu thẳng , lùi về mấy bước, giọng nóng lạnh: " hỏi ?"

 

Mấy doạ đến xanh mặt, giọng run cầm cập mà vội khai báo: "Hắn trở... Trở về thành phố B tìm giúp đỡ ."

 

Mai Cẩn Nghiêu lạnh lùng bước ngoài, ngang khiến đám cảnh sát cũng e sợ mà cúi đầu.

 

"Ông chủ?"

 

"Cho b.ắ.n về đây."

 

Mai Cẩn Nghiêu lo sợ tên đó kiếm cô, nếu về bên đó cũng sẽ bọn cảnh sát giữ , chuyện cô mất tích bên đây cũng sẽ bể , cảnh sát bên đó thế nào cũng đều động qua bên đây tìm kiếm An Tràm.

 

Dương Toàn thở nhẹ một : "Tên đúng là động ."

 

Lúc học chung trường cấp 3 với , còn chung lớp, nhưng tính tình quái gở, giao tiếp với ai, cũng sẽ cho khác đụng . Cậu chỉ bao nhiêu, học đại học mà nghiệp, bằng cấp gì cũng , cái đó khiến cho quỳ xuống chắp tay lạy một lạy.

 

Mai Cẩn Nghiêu tranh thủ trở về biệt thự, khi bước phòng thì thấy cô gái nhỏ đang bệt xuống t.h.ả.m lông, n.g.ự.c đang ôm một cái cặp, tay cầm cái gì đó chăm chú.

 

"Làm gì?"

 

 

 

Lục An Tràm tiếng giật liền đem giấu nó lưng, cô ngước mắt chột thôi.

 

"Giấu cái gì đưa đây."

 

Cô cúi đầu nắm c.h.ặ.t mảnh giấy nhỏ lưng , vô thức c.ắ.n nhẹ môi.

 

Mày nhíu : " cuối đem ?"

 

Nghe giọng mất hết độ ấm, Lục An Tràm co từ từ đưa mảnh giấy màu hồng mặt: "... của ai."

 

Đọc những dọc chữ đó sắc mặt Mai Cẩn Nghiêu càng tối , nghiến răng ngước mắt cô, tay liền xé mảnh giấy đó thành những mảnh vụn, tiếp đó thẳng tay cho thùng rác.

 

"Em giấu gì? Muốn đồng ý bạn gái nó?"

 

Lục An Tràm lắc đầu: "Không ... Do sợ thấy nên... Nên sẽ vui."

 

Anh nheo mắt cô từ xuống, đó : "Ngủ sớm ."

 

"... Không nghỉ học."

 

"Ừ."

 

Cô ngẩng đầu lên, con mắt sáng rực, cong môi hỏi: "Anh ép nghỉ nữa ?"

 

Thấy đầu cô tâm trạng với , Mai Cẩn Nghiêu sựng trong giây lát, : "Không ép."

 

Bỗng khoé môi cô ngày càng cong rõ rệt, còn gì hết thấy đàn ông xổm xuống mặt . Nụ Lục An Tràm đơ , cô theo theo quán tính né xa cái thứ gọi là áp bức đến gần .

 

"Tràm Tràm nhà khác để mắt đến."

 

Tràm Tràm nhà !!?

 

Anh để ý đến phản ứng của cô, con ngươi vẫn thâm trầm, gương mặt góc cạnh biểu hiện biểu cảm vui buồn gì bên ngoài.

 

"Hửm?"

 

Bị con lạnh lùng tuấn tú cho thất thần, Lục An Tràm gọi cô giật lòng khỏi run lên: "Thật sự ... về kiểm tra mới thấy kẹp trong quyển sách."

 

"Còn giấu cái gì nữa ?"

 

Cô vội lắc đầu, thành thật : "Chỉ một cái duy nhất thôi."

 

Bỗng Mai Cẩn Nghiêu bật , nhưng mắt : "Duy nhất? sợ về trong cặp em cả ngàn lá thư tình."

 

Lục An thấy đầu tiên, tuy tỏ vẻ cho nhưng thật sự , cô đến ngẩn , bỗng mặt đỏ bừng, nếu khác thấy thế nào cũng cho là cô đỏ mặt vì câu đó của .

 

"Đâu đến nỗi như thế."

 

Mai Cẩn Nghiêu thu khoé môi xuống, đột ngột kéo cách với , mặt cách cô 2cm chằm chằm da mặt đỏ bừng của cô, như thể phán xét điều gì đó.

 

Cô chống hai tay xuống t.h.ả.m lông đằng , Lục An Tràm mấp máy môi , ánh mắt cố né tránh ánh mắt , thấy cả đến nóng ran lên.

 

Anh cầm lấy cằm nâng lên, một lúc chuẩn xác áp môi lên, mắt đối diện với mắt cô, há môi mút lấy môi cô. Mai Cẩn Nghiêu vươn tay ôm lấy cô kéo sát lòng , hôn sâu hơn nữa, hôn như nghiền nát đôi môi nhỏ , đoạt tất cả thứ của cô chỉ thuộc về .

 

Lục An Tràm dần phối hợp theo, cô từ từ chống đỡ nữa mà ngả xuống t.h.ả.m lông, Mai Cẩn Nghiêu cũng ngả theo cô, hai tay chống hai bên hông cô, chiếc lưỡi ngừng tô tô vẽ vẽ trong khoang miệng cô lẫn cả đôi môi, thứ một đều bỏ sót.

 

Sau khi nụ hôn ái kết thúc, thì Lục An Tràm từ khi nào vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ buông, còn chiếm tiện nghi vùi mặt n.g.ự.c để định nhịp thở, lâu lâu ngửi ngửi mùi gỗ nhàn nhạt toát từ .

 

"Anh hút t.h.u.ố.c ?", Cô kìm lòng mới lên tiếng hỏi.

 

Mai Cẩn Nghiêu lắc đầu: "Không ."

 

Hiếm khi mới thấy một sạch sẽ hút t.h.u.ố.c thế : "Lúc từng hút ?"

 

"Không."

 

Lục An Tràm kinh ngạc, khi cô còn học trường cũ nhớ lầm là những bạn học nam lớp cô hầu như ai cũng hút t.h.u.ố.c, cho dù hút thì ít gì cũng cái cảm giác tuổi trẻ mà tò mò tập hút thử, nhưng mà đàn ông !

 

"Vì ?"

 

Mai Cẩn Nghiêu vẫn duy trì tư thế chống hai tay bên hông cô, mắt rời khỏi đang , trả lời: "Bẩn, nên thích."

 

Quên mất sạch sẽ khá nghiêm trọng, cho nên mùi hương nhàn nhạt tươi mát, ngửi càng nhiều thì sẽ thành nghiện.

 

Nếu như g.i.ế.c , lạnh lùng mà tạo cảm giác thiện cho dễ trò chuyện, thì sẽ nhiều cô gái thu hút nhan sắc và tính cách của , trong thích cũng sẽ của cô.

 

giống như suy nghĩ thì.... Nằm mơ !

Loading...