Cẩm Nang Vượt Ải Trò Chơi Sinh Tồn [Vô Hạn] - Chương 44: Cổ Cốt Hương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-14 14:07:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tại là bí văn của Văn trạch?”

 

Chung Lăng hiểu, hỏi: “Đây chẳng là Linh Lung Biệt Trang ?”

 

Ninh Tri đưa tấm thẻ gỗ loang lổ đến mức chữ gần như còn rõ ràng cho cô xem: “Trước khi cải tạo thành biệt trang, nơi vốn là nhà cũ của Văn gia, chính là Văn gia của Văn lão gia, đề xuất việc tuyển chọn Sứ Mỹ Nhân.”

 

Chung Lăng rõ ràng từng qua vị Văn lão gia , nên hỏi thêm ông là ai.

 

“Vậy nên chuyện biệt trang ma, thực chất là do Văn gia gây ?”

 

Kết hợp với việc thiếu phu nhân xuất hiện với tần suất cực cao trong câu chuyện, c.h.ế.t trong giếng theo cách kỳ quái như , khó để đoán con ma trong dinh thự rốt cuộc là ai.

 

Chung Lăng bắt đầu lẩm bẩm: “Thiếu phu nhân chắc chắn là hại c.h.ế.t , hèn gì trong biệt trang c.h.ế.t nhiều như ... tại nàng g.i.ế.c các Sứ Mỹ Nhân chứ, cho dù c.h.ế.t oan thì những cô gái đó cũng vô tội mà... Hơn nữa, nhiều Sứ Mỹ Nhân c.h.ế.t như , tại trong trấn phản ứng gì?

 

Trước khi tới, hai gọi là cha một chữ cũng nhắc tới nha...”

 

Ninh Tri: “... Không còn sớm nữa , cô về nghỉ ngơi , những chuyện khác để mai .”

 

Cô gái hễ mở miệng là liên hồi như s.ú.n.g b.ắ.n, ý dừng .

 

Chung Lăng đang than phiền, đáp một tiếng chào tạm biệt Ninh Tri, đó lén lút rời khỏi cửa về phòng .

 

Sau khi cô , Môi Cầu vốn trở về từ sớm liền hiện , Ninh Tri xách nó nhét trong chăn.

 

Môi Cầu thực cần ngủ, nhưng vẫn ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng Ninh Tri. Ninh Tri ngủ , nó liền nhắm mắt , giống hệt như khi biệt trang, chỉ cần động tĩnh bất thường là sẽ lập tức cảnh giác và nhắc nhở cô.

 

Có Môi Cầu ở bên, Ninh Tri cuối cùng cũng cần giống như những phó bản , ban đêm nghỉ ngơi mà ngủ yên giấc.

 

Đêm đầu tiên ở biệt trang cứ thế trôi qua trong yên bình.

 

Tất nhiên, điều chỉ đúng với Ninh Tri.

 

Sáng sớm hôm , Ninh Tri tắm rửa xong, cùng ăn sáng thì họ bàn tán rằng Lan Hương biến mất.

 

So với bốn chơi nữ xuất hiện đột ngột trong phó bản, Lan Hương cùng Phương Vũ Hàm và Cung Tuyết Yến là ba NPC bản địa quen , trong đó Phương Vũ Hàm còn là em họ của Lan Hương.

 

Mới đến biệt trang, Phương Vũ Hàm dĩ nhiên thiết với chị họ hơn.

 

Sáng sớm tỉnh dậy, nàng tắm rửa xong liền tìm Lan Hương, phát hiện cửa phòng đóng c.h.ặ.t. Nàng đẩy cửa bước , thấy chăn giường lật tung, rõ ràng là ngủ nhưng kịp dọn dẹp. Thế nhưng nàng tìm khắp trong ngoài vẫn thấy Lan Hương .

 

Cho đến giờ ăn sáng, Lan Hương vẫn xuất hiện.

 

Trong lòng Phương Vũ Hàm bắt đầu lo lắng. Đợi Hoa Chi Bà Bà mang bữa sáng tới, nàng lấy hết can đảm hỏi một câu.

 

Hoa Chi Bà Bà rõ ràng từng đến phòng Lan Hương, nhưng giống như chuyện gì xảy . Bà chắp tay một bên họ ăn cơm, giọng điệu lạnh nhạt : “Cô nương cần tìm nàng nữa, nàng đến nơi nàng nên .”

 

Một chơi nữ cấp Lv.3 tên Đàm Phóng nhíu mày hỏi: “Thế nào gọi là nơi nàng nên ?”

 

Đây là phó bản kinh dị, còn là biệt trang ma.

 

Không lo lắng vô cớ, mà trong cảnh , mất tích cơ bản thể coi như c.h.ế.t .

 

Cách của Hoa Chi Bà Bà khiến cảm giác như Lan Hương đáng c.h.ế.t .

 

“Con thể sai chuyện, sai thì chịu trừng phạt.”

 

Hoa Chi Bà Bà dùng đôi mắt âm dương đáng sợ quét qua một vòng các cô gái, ánh mắt dừng vài : “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”

 

Bốn chơi trao đổi ánh mắt một cách kín đáo, đều thấy sự nghiêm trọng trong mắt .

 

Phương Vũ Hàm tin, nhất quyết đòi tìm Lan Hương.

 

Hoa Chi Bà Bà cũng cứng rắn ngăn cản: “Nơi xa nhất các cô nương thể là hoa viên. Nếu cẩn thận chỗ nên , e là sẽ về .”

 

Nói xong, bà thong thả thu dọn bát đũa, để sáu sững sờ.

 

Cung Tuyết Yến bất an hỏi: “Không về ý gì?”

 

Phương Vũ Hàm trả lời, dậy : “Ta tìm biểu tỷ. Tỷ chắc chắn vẫn còn ở trong biệt trang .

 

Nơi nhất định vấn đề.”

 

Ninh Tri đúng lúc lên tiếng: “Đi cùng , đông tìm sẽ tiện hơn.”

 

“Được, cảm ơn.”

 

Phương Vũ Hàm từ chối, ánh mắt Ninh Tri lộ một tia cảm kích.

 

Những khác cũng lượt bày tỏ ý giúp đỡ tìm kiếm.

 

Điểm đầu tiên họ tìm là tiểu viện Sứ Mỹ Nhân, đặc biệt là phòng của Lan Hương, nhưng phát hiện bất kỳ manh mối nào. Điều duy nhất đáng ngờ là Lan Hương mặt, trong khi đôi giày của nàng đặt ngay ngắn giường, mũi giày hướng ngoài.

 

Có những phó bản bước từ ban ngày chuyển sang ban đêm, thông quan thì trời sẽ sáng.

 

phó bản kéo dài nhiều ngày, luân phiên ngày đêm. Ban ngày tương đối an hơn, chỉ là manh mối tìm cũng ít hơn.

 

Tìm xong tiểu viện Sứ Mỹ Nhân thu hoạch gì, mấy tiếp tục đến hoa viên.

 

Hoa viên tuy tinh xảo như những khu vườn cổ mà Ninh Tri từng thấy, nhưng núi giả, hồ nước phối hợp hài hòa. Cầu cong bắc qua hồ, đình đài điểm xuyết, cây cối xanh mát bao quanh. Ban ngày đáng sợ như ban đêm, phong cảnh thực khá .

 

Tối qua Ninh Tri ngang qua nơi , dù thị lực ảnh hưởng nhưng cũng quan sát kỹ. Lúc đến giữa cầu cong, cô chợt nhớ tối qua Hoa Chi Bà Bà chính là ở đây.

 

Ninh Tri tựa lan can xuống mặt hồ. Nước hồ trong veo, điểm xuyết những đóa sen thanh khiết, thỉnh thoảng thể thấy vài con cá chép gấm bơi qua.

 

Chung Lăng vì cùng Ninh Tri kết bạn khám phá nên thiết với cô hơn. Khi ngang qua, cô xuống hồ một cái hỏi: “Cô đang ? Trong hồ gì đặc biệt ?”

 

Ninh Tri lắc đầu: “Không. chỉ là nhớ , thiếu phu nhân c.h.ế.t trong giếng nước. Nếu nàng g.i.ế.c , khi cũng...”

 

“Cô đang cái giếng đó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-nang-vuot-ai-tro-choi-sinh-ton-vo-han/chuong-44-co-cot-huong-6.html.]

 

“Chỉ là suy đoán thôi.” Ninh Tri liếc Phương Vũ Hàm đang vòng quanh bờ hồ. “Chúng nếu kích hoạt quỷ quái sẽ truy đuổi, còn NPC thì trực tiếp g.i.ế.c. nghĩ cách c.h.ế.t của họ thể giống với cách c.h.ế.t của chính con ma đó.”

 

Chung Lăng lộ vẻ trầm tư.

 

Ninh Tri rời mắt khỏi mặt hồ, hiệu cho cô tiếp: “Ngoài , lời của Hoa Chi Bà Bà cũng khiến để ý. Bà dường như cho rằng Lan Hương sai chuyện gì đó, nên việc mất tích thậm chí là c.h.ế.t đều là cái giá trả.”

 

, từ khi thông qua tuyển chọn đến giờ, bảy chúng luôn ở cùng , thấy Lan Hương gì sai cả... Rốt cuộc cô gì mà Hoa Chi Bà Bà như ?”

 

Về điểm , trong lòng Ninh Tri suy đoán.

 

Nếu đúng như Hoa Chi Bà Bà , Lan Hương vì sai chuyện mà mất tích, thì gần như thể khẳng định cô ma g.i.ế.c. là cái giá của việc sai, bằng phạm cấm kỵ, ma để mắt tới.

 

Dù thế nào nữa, chuyện chắc chắn liên quan đến thiếu phu nhân.

 

Vấn đề là cho đến hiện tại, Boss vẫn lộ diện.

 

Hai chuyện xa, rằng ngay mặt hồ, chỉ cách họ trong gang tấc, Lan Hương cho là mất tích đang lặng lẽ chìm đáy nước. Biểu cảm mặt nàng dừng ở khoảnh khắc kinh hoàng khi c.h.ế.t, đôi mắt trợn to, c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Dưới lớp bùn chân nàng chôn vùi vô hài cốt, chen chúc chồng chất, vĩnh viễn thấy ánh mặt trời.

 

 

Tìm khắp nơi thấy Lan Hương, tinh thần Phương Vũ Hàm gần như sụp đổ.

 

Mấy về tiểu viện, trong đình. Phương Vũ Hàm ánh mắt trống rỗng chiếc chén mặt, lẩm bẩm: “Sao tìm thấy chứ... Chẳng lẽ lời đồn đó là thật?”

 

Trần Vân Vân bên cạnh, ánh mắt lóe lên: “Cô lời đồn gì?”

 

Phương Vũ Hàm như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, dường như nhớ chuyện gì đó , sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ấp úng : “Không, gì.”

 

Thấy nàng né tránh, Ninh Tri truy hỏi, chỉ bình thản đổi sang đề tài khác: “Hoa Chi Bà Bà đây chỉ là bắt đầu, còn con chịu trừng phạt vì lầm phạm . đoán chuyện sẽ kết thúc đơn giản như . Buổi tối cẩn thận một chút, sáng mai thức dậy mất tích thêm một .”

 

Các chơi trong lòng đều hiểu rõ chuyện chắc chắn liên quan đến quỷ quái, sớm chuẩn tâm lý. Hai NPC thì phòng , đặc biệt là Phương Vũ Hàm, vẻ mặt hoảng sợ tột độ.

 

Thực , Phương Vũ Hàm dự cảm, chị họ Lan Hương e là lành ít dữ nhiều.

 

Nghĩ đến lời đồn , nàng khỏi rùng .

 

Người tiếp theo, liệu ?

 

tại , tại mỗi năm đều Sứ Mỹ Nhân c.h.ế.t một cách khó hiểu, nguyên nhân cái c.h.ế.t ngầm hiểu mà giữ kín, từng , che giấu bóng ma phía vinh quang của danh hiệu Sứ Mỹ Nhân.

 

Trở thành Sứ Mỹ Nhân quả thực thể hưởng vinh hoa phú quý, mang danh hiệu ngoài, hư vinh tâm thỏa mãn đến cực độ.

 

điều đó nghĩa là nàng c.h.ế.t.

 

Phương Vũ Hàm nhất quyết , các chơi cũng cách nào ép, đành âm thầm chú ý đến nàng , tiện thể dò hỏi Cung Tuyết Yến xem thêm gì .

 

Ban ngày gì cũng tiện, Ninh Tri nhận Hoa Chi Bà Bà đang âm thầm quan sát từng cử động của họ. Không việc gì khác, cô dứt khoát về phòng. Trong vòng tay trò chơi của cô ít đồ, hơn nữa tiểu viện Sứ Mỹ Nhân còn thư các, cô tùy tiện lấy vài cuốn sách cho qua thời gian.

 

Những khác cũng gần như ở trạng thái tương tự.

 

Trong phòng ai, Ninh Tri bạc đãi bản , lấy một ít đồ ăn vặt và nước uống chuẩn sẵn.

 

Trời vẻ sắp mưa, khí oi bức. Cô dùng kỹ năng đồ uống lạnh, ăn uống cực kỳ thoải mái. Dù nguồn gốc kỹ năng gắn với một khiến cô khó chịu, nhưng bản kỹ năng vô cùng thực dụng.

 

Buổi chiều của Ninh Tri trôi qua vui vẻ, phần bình luận đồng loạt nghi ngờ nhầm trường .

 

Môi Cầu cần ăn uống, chỉ lặng lẽ trong lòng cô, mặc cho cô thỉnh thoảng vuốt ve bộ lông, lộ vẻ mặt hưởng thụ.

 

Cho đến một lúc nào đó, nó bỗng nghiêng đầu về phía cửa sổ, nghi hoặc kêu lên một tiếng.

 

Cửa sổ duy nhất trong phòng đang đóng c.h.ặ.t, nhưng lúc bên ngoài .

 

Ninh Tri đặt Môi Cầu lên sập, lặng lẽ tới cửa sổ, tập trung ngoài. Cô thấy một đàn ông trông vẻ quen mắt đang cửa sổ, cau mày suy nghĩ.

 

Do dự một hồi lâu, đối phương cuối cùng cũng hạ quyết tâm, đưa tay gõ cửa sổ theo nhịp.

 

Đến gõ thứ ba, Ninh Tri mới mở cửa sổ . Cô trái , xác nhận ai mới thở phào nhẹ nhõm, mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Anh điên , đến đây gì?”

 

Người đàn ông thấy cô thì đầu tiên là mừng rỡ, đó vội vàng giải thích: “Nàng đừng lo, ai đến .”

 

Sắc mặt Ninh Tri dịu vài phần: “Tìm chuyện gì?”

 

“Mấy ngày gặp, nhớ nàng.”

 

Ánh mắt đàn ông mang theo ba phần u buồn, ba phần tự trách, cô đầy thâm tình và chuyên chú: “Tiểu Tri, tin nàng tham gia tuyển chọn Sứ Mỹ Nhân liền tìm cách lẻn đây. Mỗi ngày theo họa sư hầu hạ sinh hoạt của ông , còn nàng thì nhốt trong biệt trang, . Là vô dụng, thể thuyết phục thế bá gả nàng cho ...”

 

Vẻ mặt đầy hối hận, đôi tay buông thõng bên đột nhiên siết c.h.ặ.t, giọng trầm xuống: “Là với nàng.”

 

Ninh Tri thầm nghĩ quả nhiên là La Sinh. Không rõ thiết lập cụ thể, cũng diễn kịch với , cô cúi đầu giả vờ im lặng, trong lòng đang nghĩ xem nên đuổi thế nào.

 

La Sinh cô đang nghĩ gì. Thấy cô trầm mặc đau buồn, hít sâu một , hạ quyết tâm : “Tiểu Tri, nàng . Biệt trang đơn giản như vẻ ngoài , nàng mau rời khỏi đây, nếu sẽ g.i.ế.c.”

 

Trong lòng Ninh Tri chấn động: “Ý ?”

 

La Sinh : “Thế bá với nàng ? Biệt trang tà môn, mỗi năm đều Sứ Mỹ Nhân mất tích một cách bí ẩn, đến cả t.h.i t.h.ể cũng tìm thấy. Người đồn rằng nơi lệ quỷ, chuyên lấy mạng Sứ Mỹ Nhân.”

 

Ma g.i.ế.c vốn cần lý do, nhưng Ninh Tri vẫn hiểu tại đầu tiên xảy chuyện là Lan Hương.

 

Chưa đợi cô trả lời, La Sinh tiếp tục: “Ta nghĩ kỹ , thể trơ mắt nàng ở đây chờ c.h.ế.t. Những năm nay tích góp một ít bạc, cũng liên hệ vài bằng hữu. Nàng cùng , chúng đến một nơi ai quen , bắt đầu cuộc sống mới.”

 

Ninh Tri: “?”

 

Nếu cô hiểu sai, La Sinh đang rủ cô bỏ trốn cùng ?

 

Đây là diễn biến thần thánh gì ?

 

 

Loading...