Cái quái gì ! Ta đưa tay ngăn cản nhưng còn kịp nữa.
Chén còn một giọt rơi xuống đất "choảng" một tiếng.
Uống... uống sạch ? Đôi đồng t.ử đỏ rực dường như còn đỏ hơn lúc nãy.
Gò má Lăng Uyên đỏ hồng, ánh mắt mơ màng, yết hầu ngừng chuyển động.
"Ngài... ngài vẫn chứ?"
Ta bệt xuống đất, run rẩy lùi về phía . Liều lượng Mê Tình Tán cho 50 , dùng não lợn cũng là tiêu đời !
Bộ huyền bào cấm d.ụ.c tự tay kéo , để lộ xương quai xanh và yết hầu đầy quyến rũ.
Lăng Uyên lắc lắc đầu, như đang cố gắng kiềm chế tác dụng của t.h.u.ố.c:
"Nóng quá, nàng bỏ cái gì của ?"
Ta sắp đến nơi . Vốn dĩ Mê Tình Tán cũng chẳng là gì, trúng thì giải thôi.
là đại lão kỳ Nguyên Anh đấy!
Cái đêm thoi thóp mà còn hành hạ đến ngất xỉu suốt hai ngày, giờ còn cho uống liều của 50 ...
Lăng Uyên y phục xộc xệch, mái tóc bạc xõa tung, hệt như trích tiên rơi xuống phàm trần.
Đôi mắt vốn đạm mạc lạnh lùng giờ đầy vẻ d.ụ.c vọng.
"Kiếm tôn, ngài... ngài bình tĩnh chút !
Ngài tu Vô tình đạo mà, là do con nhặt món hời, chiếm chút tiện nghi của ngài, ngàn vạn đừng phạm sai lầm nữa!
Một kẻ hèn mọn như con dám mạo phạm ngài, ngài tha cho con con đường sống ..."
Ta bò ngoài. Chưa bò hai bước tóm c.h.ặ.t cổ chân.
Một lực kéo mạnh bạo, khóa c.h.ặ.t Lăng Uyên.
"Ai bảo nàng tu Vô tình đạo?"
Đôi mắt đỏ rực ngày càng gần. Hai tay ấn lên đỉnh đầu, môi lưỡi xâm chiếm.
Không khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c như hút cạn. Nụ hôn rực cháy dán lên cổ .
Trong cơn mê , thấy :
"Lần , nàng đừng hòng bỏ rơi nữa."
Lần ngất xỉu hơn một tháng trời. Khi tỉnh , thế giới bên ngoài đổi . Ninh Tú gửi bao nhiêu tin nhắn.
Đầu tiên là Lăng Uyên tuyên bố từng tu Vô tình đạo. Mọi xôn xao:
"Không tu Vô tình đạo hơn nghìn năm đạo lữ?"
"Không tu Vô tình đạo g.i.ế.c như gặt lúa thế?"
Lăng Uyên đáp: "Đó là định kiến."
Quay , sửa trạng thái tình cảm của thành:
【Đã thành , miễn phiền.】
Ta: "?"
Ninh Tú phấn khích vô cùng:
【Người nam nhân của tỷ giờ bỏ qua giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, trực tiếp bước trạng thái "đội thê t.ử lên đầu" !
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Kiếm tôn cũng treo câu "Ta thê t.ử " cửa miệng.
Mấy hôm họp mặt đại năng, mời rượu, xua tay:
"Không uống , phu nhân ở nhà thích mùi rượu."
Bàn về trường sinh, :
"Cảm ơn mời, nhưng thê t.ử tính tình quên, đợi nàng phi thăng mới yên tâm."】
Ta ngất xỉu hơn một tháng, bao giờ mấy câu đó chứ?
【Khương Ly, tỷ giờ là niềm tự hào của Hợp Hoan Tông đấy! Sư phụ hận thể dán ảnh tỷ lên bảng vàng thành tựu của tông môn!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-nang-tot-nghiep-cua-gai-hu-hop-hoan-tong/4.html.]
Ta bức ảnh Tú gửi qua: Hợp Hoan Tông chăng đèn kết hoa, cổng treo băng rôn đỏ rực:
【Nhiệt liệt chúc mừng sinh viên nghiệp khóa – bạn Khương Ly, thành công chiếm nguyên dương của Kiếm tôn!】
Dẫu sự thật thà nhưng cái thì... thà quá mức .
Lăng Uyên trở về, hôm nay mặc một bộ bạch y trắng như tuyết, thắt lưng bó sát lộ rõ eo thon chân dài.
Đây là định quyến rũ ai chứ? Kiểu "đóa hoa núi cao" thoát tục thế chính là loại mà Hợp Hoan Tông chúng thích x.úc p.hạ.m nhất.
Ta nuốt nước miếng. Lăng Uyên xuống bên giường:
"Ngày đại hôn định ba ngày , nàng thấy thế nào?"
Câu tan biến sạch những suy nghĩ bậy bạ trong đầu . Ta lăn từ giường xuống:
"Không , !"
Lăng Uyên hiểu:
"Chính miệng nàng nàng yêu , cũng chính miệng nàng gọi phu quân. Làm cũng , gọi cũng gọi , thể thành ?"
Hình như trong trí nhớ mơ hồ, do hành hạ quá mức nên cứ lóc xin tha, Lăng Uyên bảo gì nấy.
Ta đỏ mặt phủ nhận:
"Mấy câu đó tính là thật ..."
"Không tính ?"
Lăng Uyên từng bước ép sát, "Phu nhân quên quá, chúng cùng ôn kỷ niệm một chút nhé."
"Tha cho , ngất xỉu nữa !"
Theo bản năng, đẩy mặt một cái.
Không ngờ một chưởng đ.á.n.h Lăng Uyên bay xa hơn hai trượng, ngã mạnh xuống đất, ho một ngụm m.á.u.
"Ngài ?"
Ta vội vàng chạy , lòng bàn tay :
"Ta... thế ?"
Lăng Uyên ôm n.g.ự.c, yếu ớt :
"Hiện giờ tu vi của nàng đạt đến Nguyên Anh, còn thì cần phục hồi một thời gian nữa..."
Ta dám tin. Người đem 8 phần tu vi truyền hết cho ? Truyền lúc nào chứ? Ký ức Lăng Uyên ôm c.h.ặ.t eo buông đêm đó hiện về.
Ta đến khản cả giọng:
"Hu hu, , như sắp nổ tung ."
Lăng Uyên dỗ :
"Ly nhi ngoan, cố gắng thêm chút nữa, nàng chứa mà."
Hèn gì ngủ say thế, hóa là do "nhồi" quá nhiều linh lực?
"Ngài... ngài lúc đó thế mà còn..."
Mặt nóng bừng, chẳng nên lời.
"Một công đôi việc."
Lăng Uyên thản nhiên :
"Chỉ c.ầ.n s.au phu nhân cho uống loại sữa đó nữa, thì cần lo sẽ ngất ."
"Trà đó vấn đề ngài cũng ?" Ta chấn động.
"Ly nhi, mù."
"Biết mà ngài còn uống sót một giọt?"
Lăng Uyên cúi đầu, vành tai ửng hồng:
"Ta tưởng là do phu nhân hài lòng với đêm đầu tiên của ."