Chưa kịp phản ứng, sư phụ và chưởng môn Kiếm tông mỗi một bên nắm c.h.ặ.t cánh tay .
"Giao đây!" Tạ Tư Miểu quát.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Sư phụ nhổ toẹt một cái:
"Giao t.ử của là bao giờ chuyện đó. Có giỏi thì Lăng Tiêu phái các đ.á.n.h lên đây. Để xem 5000 t.ử Kiếm tông, một nửa đang 'chó' ở Hợp Hoan Tông ."
Các sư tỷ đồng thanh gọi "tướng công", "bảo bối", "cục cưng"... khiến đám Kiếm tu đỏ bừng mặt, kiếm trong tay cũng run rẩy.
Tạ Tư Miểu tuyệt vọng quát:
"Rút kiếm!"
nữ nhân quả nhiên ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của nam nhân.
Giữa lúc hỗn loạn, ôm đầu hét lớn:
"Đừng đ.á.n.h nữa mà!"
Không khí đột ngột đóng băng. Một thanh trường kiếm màu đỏ rực cắm phập xuống ngay mặt , kiếm khí mạnh đến mức chấn văng cả đám t.ử xung quanh.
Ngoài cửa điện, một nam nhân mặc huyền bào chậm rãi bước .
Ánh mắt lạnh lùng như nhuốm bụi trần nhưng khiến run sợ.
Lăng Uyên cúi , đôi đồng t.ử đỏ rực xoáy :
"Đã lâu gặp."
Ta bệt đất, ngây ngốc đáp:
"Cũng lâu, hai ngày mới gặp mà."
Một tiếng khẽ thể nhận vang lên đỉnh đầu . Lăng Uyên cạnh .
Chưởng môn Kiếm tông vội quỳ xuống:
"Sư tôn chịu nhục, là do chúng con vô năng."
Thanh Trảm Linh kiếm đột nhiên bay lên, tát cho Tạ Tư Miểu hai cái nảy lửa.
Hắn vội dập đầu:
"Đệ t.ử nhất định sẽ c.h.é.m c.h.ế.t yêu nữ để giữ vững đạo tâm cho Sư tôn!"
Nói xong, cầm kiếm đ.â.m thẳng :
"Yêu nữ, đền mạng !"
Thanh Trảm Linh kiếm lập tức chắn mặt , c.h.é.m gãy đôi kiếm của Tạ Tư Miểu tát thêm cho hai cái nữa.
Vị Kiếm tôn thanh lãnh như trích tiên nhíu mày đồ của ...
Sau đó, vị Kiếm tôn thanh lãnh như trích tiên nhàn nhạt thốt một câu c.h.ử.i thề:
"Liên quan quái gì đến ngươi."
Tạ Tư Miểu cảm thấy cả thế giới sụp đổ. Môi run rẩy, thốt nên lời.
Thần tượng của lạnh lùng liếc một cái, câu khiến đạo tâm của Tạ Tư Miểu vỡ vụn:
"Ai là Sư tôn của ngươi?"
Sau Tạ Tư Miểu ngất ngay tại đại điện, đích Bùi chưởng môn của chúng ôm ấp dỗ dành mãi mới chịu dậy.
Còn , kẻ sợ đến ngây dại, Lăng Uyên xách như xách một con gà con.
Kiếm khí của Trảm Linh kiếm bức , cả đại điện một ai dám động đậy.
Dù là Sư phụ thì e là cũng bảo vệ nổi .
Ta sắp biến thành tro bụi , hu hu hu. Sư phụ, Tú , ơn nghĩa của kiếp xin đền đáp!
Lăng Uyên xách bay thẳng lên núi. Gió bên tai thổi vù vù, nước mắt rơi lã chã.
Bỗng nhiên, "vút" một tiếng, nhận một tin truyền tin nghìn dặm:
【Bảo bối, nhét một gói Mê Hồn Tán túi áo tỷ đấy, tìm cơ hội đ.á.n.h ngất Kiếm tôn chuồn lẹ! Muội chỉ thể giúp tỷ đến đây thôi, mãi yêu tỷ, Tú của tỷ.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-nang-tot-nghiep-cua-gai-hu-hop-hoan-tong/3.html.]
Ta đưa tay sờ túi áo, đúng là một gói bột giấy căng phồng. Tú ơi là Tú , tay nhanh thật đấy.
Lăng Uyên sống ở đỉnh cao nhất của Đúc Kiếm Phong.
Độ cao cực lớn, cung điện rộng đến rợn , trống trải đến mức cảm nhận chút nào.
Ta giữa tẩm điện, răng đ.á.n.h bò cập cạp, run rẩy.
Không chứ đại ca, ngài là Hằng Nga ? Chỗ lạnh lẽo y như Quảng Hàn cung .
Lăng Uyên liếc đang run như cầy sấy, nhàn nhạt :
"Vận hành chân khí ."
Ta vận thử một chút. Không xong . Ta mếu máo :
"Chân... chân khí của hình như đóng băng ."
Lăng Uyên khẽ nhướng mí mắt:
"Lại đây gần bản tọa."
Ta rón rén lách nhích gần . Một luồng chân khí thuần dương ngay lập tức bao vây lấy .
Oa, đây chính là dương khí nồng đậm của đỉnh cấp Vô tình đạo ?
Ấm áp cực kỳ, từ đỉnh đầu đến xương cụt đều như tan chảy .
Đang lúc thoải mái đến mức buồn ngủ, bỗng liếc thấy — Lăng Uyên đang thong thả lau kiếm ngay bên cạnh.
Tỉnh . Tỉnh hẳn luôn . Đây là chuẩn g.i.ế.c chứ còn gì nữa!
Trước tiên dùng chân khí tê liệt, đó tung một đòn kết liễu.
Con kiến còn sống, khi c.h.ế.t nhất định vùng vẫy một chút.
Ta nặn một nụ còn khó coi hơn :
"Kiếm tôn, ngài uống ? Ta pha giỏi lắm ạ."
Động tác lau kiếm của Lăng Uyên dừng , chỉ :
"Được thôi."
Ta vắt chân lên cổ chạy pha . Pha một chén đầy ắp, cẩn thận lấy gói Mê Hồn Tán .
Không là do lạnh do sợ mà tay run lên, cả gói bột đổ hết trong. Nước trở nên đục ngầu một cách bất thường.
Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m thật chứ, cũng còn gói t.h.u.ố.c nào khác để pha chén mới!
Đánh liều một phen, bưng khay , run cầm cập tiến về phía Lăng Uyên:
"Kiếm... Kiếm tôn, mời ngài dùng ."
Ta cúi đầu thật thấp, dám thẳng .
Lăng Uyên chằm chằm chất lỏng xác định trong ly, nhướng mày hỏi:
"Đây là cái gì?"
"Trà... sữa ạ."
Ta cũng chẳng quản cái sữa ở nữa, c.ắ.n răng bừa:
"Kiếm tôn, đây là sữa, ngon lắm ạ, ngài mau uống lúc còn nóng !"
"Nàng uống cái ?"
Phí lời, c.h.ế.t mà. Ta gật đầu lia lịa. Ánh mắt lạnh lùng đạm mạc của Lăng Uyên hiện lên ý .
Hắn , chậm rãi bưng chén lên... uống cạn một .
Hắn uống thật ! Lòng vui sướng điên cuồng.
Cùng lúc đó, tin nhắn truyền tin nghìn dặm của Ninh Tú gửi đến:
【Tỷ tỷ! Tỷ bỏ t.h.u.ố.c đấy chứ? Muội nhầm ! Gói đưa tỷ là Mê Tình Tán chứ Mê Hồn Tán! Nếu tỷ định dùng thì nhớ dùng lượng nhỏ thôi nhé, gói đó là liều lượng cho 50 đấy!】