CẨM NANG TỐT NGHIỆP CỦA GÁI HƯ HỢP HOAN TÔNG - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-08 05:32:06
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, chẳng thèm để ý đến sắc mặt của Ninh Tú, cứ ngoác mồm hớn hở, kéo tay hỏi:

 "Có tin gì thế?"

"Tin là, kẻ thù truyền kiếp của Hợp Hoan Tông – vị Sư tôn tu Vô tình đạo bên Lăng Tiêu Kiếm Tông phi thăng thất bại

Hơn nữa, đêm phi thăng thất bại đó, ngài còn ... vùi hoa dập liễu. 

Vô tình đạo mà động lòng phàm, chuyện khác gì hòa thượng đòi tục ?"

"Vãi chưởng!" 

Ta bày bộ dạng xem kịch vui sợ chuyện lớn, "Ha ha ha ha ha! Thế thì nhục nhã c.h.ế.t !"

 "Ai bảo chứ? Cả đám Kiếm tu đang đòi tìm công đạo cho Sư tôn của bọn chúng, đang ráo riết truy sát kẻ to gan lớn mật kìa."

 "Ha ha ha ha ha! Chúng cũng xem náo nhiệt !" 

Ta kéo Ninh Tú định chạy ngoài, "Sư phụ thích nhất là thấy đám Vô tình đạo xui xẻo mà."

Ninh Tú gạt tay :

 "Tỷ đừng vội, bảo bối."

 "Sao thế?" 

Ninh Tú xuống nghiêm chỉnh,

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Còn tin . Dân Hợp Hoan Tông , bình thường song tu mà ngất , tỷ còn ngất tận hai ngày. 

Trừ phi... đối phương là một đại năng kỳ Nguyên Anh, cơ thể tỷ hấp thụ nổi nên mới xỉu."

Ta chớp chớp đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ "ngây thơ cụ": 

"Tú , nghĩa là ?"

 "Nếu đoán lầm, vị đạo hữu tỷ nhặt tóc bạc..." 

Ta hít một lạnh: "Sao ?"

 "Mắt đỏ?" 

"Cái cũng luôn?"

Ninh Tú nặn một nụ còn khó coi hơn , :

 "Kẻ hèn mạn phép đoán thêm một câu, giữa chân mày đó một nốt ruồi chu sa ?" 

"..." 

"Bảo bối, tỷ thích hoa văn nóc quan tài của tiệm nào? Để đặt cho."

Họa trời giáng! Không thể nào! 

Người "ngủ" thể là vị Sư tôn của đám Kiếm tông bên cạnh

Ta cuống cuồng chạy quanh phòng. 

Ta cứ tưởng mấy vị lão tổ tông nghìn năm tuổi là mấy ông lão tiên phong đạo cốt cơ chứ. 

Tiểu đạo hữu da dẻ mịn màng còn hơn cả , tóc tai thì mềm mượt. 

Trừ cái lúc ngài mở mắt giật , còn lúc nhắm mắt đó trông còn trẻ hơn vài tuổi nữa là.

Vỏ não phẳng lì của chợt lóe lên một tia sáng: 

"Đợi ! Đợi !" 

Ta túm lấy Ninh Tú như túm cọc cứu mạng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cam-nang-tot-nghiep-cua-gai-hu-hop-hoan-tong/2.html.]

 "Cái nốt chu sa đó còn nữa mà! Lúc đầu , đó biến mất . Vậy nên chắc chắn vị Kiếm tôn mà em !"

Ninh Tú nhếch môi, khổ:

 "Đồ ngốc, nốt ruồi đó giống như vết thủ cung sa , tỷ giày vò xong thì tất nhiên nó biến mất ." 

Ta ngã xuống ghế, hồn vía bay mất một nửa. 

Ninh Tú vỗ vai

"Chúc mừng tỷ tỷ nhé, 'trai tân' đời đầu của giới tu chân tỷ phá ."

Cứ tưởng ông trời mở mắt phát cho một đài trai, hóa là ông trời thu phục mạng nhỏ của

Ta lập tức thu dọn đồ đạc để chạy trốn. 

Ninh Tú đưa hết linh thạch tích cóp cho , còn cướp cả túi bách bảo của đạo lữ Đan tu của đưa cho lộ phí. Hai tỷ ôm nức nở.

Ta khoác ba lô nhỏ lên vai, một bước đầu ba , chuẩn bắt đầu cuộc đời phiêu bạt cuối đất cùng trời. 

Vừa đẩy cửa ... mây đen kịt! Cả một đám Kiếm tu đầy đỉnh núi.

 Mẹ ơi, Hợp Hoan Tông bao vây !

Tiếng chuông tập trung của Chiết Kiếm Cốc vang lên. Các sư tỷ tay cầm pháp khí vội vã chạy về phía đại điện. 

Ta và Ninh Tú đẩy dòng . Trong đám đông ngớt tiếng xì xào: 

"Đạo tâm Vô tình tu nghìn năm cứ thế mà nát vụn, Lăng Tiêu Kiếm Tông phen mất mặt sạch sành sanh." 

"Thế nhưng tìm đến chỗ chúng ? Hợp Hoan Tông bao giờ ngược đãi già ."

 "Chậc chậc, kẻ điên nào đến hơn nghìn tuổi cũng tha."

Kẻ điên chính chủ là đây, đang rụt cổ phía bọn họ.

Trong đại điện. Sư phụ xinh của – Bùi Như Âm, đang nghiêng giường thủy tinh sửa móng tay. 

Đối diện là chưởng môn Kiếm tông Tạ Tư Miểu, kiếm tuốt khỏi vỏ, chỉ thẳng sư phụ. 

"Như Âm, giao , còn để cho nó thây. Nếu đợi đến khi Sư tôn đích tay, chắc chắn sẽ là tro cốt cũng còn."

Lăng Uyên Kiếm Tôn nổi tiếng tâm độc thủ lạt, thanh Trảm Linh kiếm của ngài "sạch" đến mức một kiếm c.h.é.m xuống là c.h.ế.t, xác cũng hóa thành tro bụi ngay lập tức. 

Tiện thật, đỡ tốn tiền hỏa táng.

Ta sợ đến mức run cầm cập, cố lẩn trốn đám đông. 

Sư phụ chẳng buồn nhấc mí mắt lên, nhẹ tênh :

 "Ngươi ." 

"Bùi Như Âm! Thù oán giữa chúng ngươi cứ nhắm ! Sao dám tính kế lên đầu Sư tôn !" 

Sư phụ khẩy:

 "Tính kế lên đầu Sư tôn ngươi thì tới, cùng lắm là... cưỡi lên ngài thôi." 

Cả điện ồ lên. Tạ Tư Miểu suýt thì ngất xỉu vì tức.

 Hắn ném một viên Nghiệm Linh Thạch để tìm kẻ lấy mất nguyên dương của Sư tôn .

Ta thấy , sự dẫn dụ của viên đá c.h.ế.t tiệt , luồng chân khí thuần dương cuồn cuộn trong sắp áp chế nổi nữa. 

Viên đá bay vèo về phía . Ninh Tú kéo chạy:

 "Chạy mau!"

 

Loading...