Cái Gì? Tổng Tài Cố Chấp Bá Đạo Đã Chờ Tôi Mười Tám Năm - Chương 48: Biệt ly khó rời
Cập nhật lúc: 2026-01-05 13:53:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy cô trả lời, đàn ông bật một tiếng đầy xa: "Vậy giờ tìm đây."
Hạ Điềm Điềm cuống quýt giữ c.h.ặ.t lấy : "Em sẽ trả lời tin nhắn WeChat của mà!"
Nhìn dáng vẻ giận dỗi đến phồng cả má của cô gái nhỏ, Cố Thời Yến đưa tay chọc chọc mặt cô: "Vậy về đây, nhớ đấy, đừng mà trốn ."
Hận rẫy bóng lưng xa, Hạ Điềm Điềm vội vàng chạy nhà vệ sinh để dặm lớp trang điểm.
Hai trở phòng bao, Nam Cung Thần tuy thấy chút kỳ lạ nhưng cũng nghĩ nhiều. Dù Cố Thời Yến dị ứng với phụ nữ, thể nào chuyện gì với Điềm Điềm .
Cũng may đó Cố Thời Yến bày trò gì thêm, Hạ Điềm Điềm yên lặng ăn hết đĩa hoa quả Nam Cung Thần đưa về.
"Anh Cố, thế, ghen tị với A Thần ?" Ôn Nam Kiều lỗ mãng khoác vai , "Chẳng Cố cũng một cô bé dị ứng ? Khi nào thì dẫn tới cho em quen chút ."
"Sẽ cơ hội thôi." Cố Thời Yến bưng ly rượu bàn uống cạn sạch, "Về đây, các cứ chơi ."
Khi xe dừng lầu nhà Hạ Điềm Điềm, cô định dậy xuống xe thì một bàn tay kéo , thẳng lên đùi Nam Cung Thần.
Ngay đó, đôi chân cô xoay , biến thành tư thế cưỡi . Mặt cô đỏ bừng vì hổ, bất an cựa quậy: "Làm gì thế?!"
Nam Cung Thần hừ nhẹ một tiếng, đưa tay giữ c.h.ặ.t cô: "Đừng động đậy, ở bên thêm lát nữa. Ngày mai cho em nghỉ phép, ngày cũng nghỉ luôn."
Lại chuyện thế ? Dạo Nam Cung Thần bám cô sát, nghỉ hai ngày đồng nghĩa với việc cô tự do hai ngày? Hạ Điềm Điềm lập tức thôi vùng vẫy: "Thật ?"
"Thật." Nhìn dáng vẻ vui mừng quá đỗi của cô gái nhỏ "vô tâm" , bất lực thở dài, vùi đầu cổ cô, giọng trở nên khàn đục: "Biết đây, giờ bắt đầu nhớ em ."
Hạ Điềm Điềm vui sướng một hồi thấy sai sai. Người hận thể ở bên cô 24/24, vô duyên vô cớ cho cô nghỉ phép?
"Sao tự nhiên cho em nghỉ?"
"Vì công tác hai ngày. Ai dè cái đồ vô tâm nhà em xong vui thế , thực sự chỉ bỏ em túi mang theo thôi." Nói xong vẫn hả giận, há miệng c.ắ.n nhẹ một cái lên mu bàn tay trắng ngần của cô.
Hạ Điềm Điềm c.ắ.n đến mức hàng mi khẽ rung động: "Chỉ hai ngày thôi mà, qua nhanh thôi."
" xa em dù chỉ hai giây." Giọng trầm thấp chậm rãi, "Dù bản tham lam, nhưng vẫn rời xa em."
Trái tim cô bỗng mềm một chút, cô bất ngờ chồm về phía , nắm lấy cà vạt của , cúi đầu hôn lên.
Động tác của cô tuy mạnh bạo nhưng khi chạm môi trở nên ngập ngừng. Hai đôi môi áp , cô mãi hành động tiếp theo, đôi tai đỏ ửng vì thẹn thùng.
Đôi mắt đàn ông sáng rực lên, như pháo hoa nổ tung trong lòng. Đây là đầu tiên cô chủ động hôn . Anh cảm thấy tim đập như trống dồn, bộ m.á.u huyết đều tập trung nơi cô đang chạm .
Anh cứ cứng đờ dám cử động vì sợ cô giật . Mãi đến khi cảm nhận cô lùi , mới mãnh liệt hôn trả, dùng sức ấn cô lòng.
Hạ Điềm Điềm cảm nhận thở dồn dập của , cơ thể kìm mà run rẩy. Cho đến khi cô thấy sắp thở nổi, mới buông cô .
Nam Cung Thần vùi mặt l.ồ.ng n.g.ự.c cô, giọng khàn đặc: "Chờ về, dọn đến chỗ ở nhé?"
Hạ Điềm Điềm lên tiếng. Cô ở chung với , như là quá nhanh.
Vòng tay ôm cô của Nam Cung Thần vô thức siết c.h.ặ.t, ngẩng đầu hôn lên mặt cô: "Được ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cai-gi-tong-tai-co-chap-ba-dao-da-cho-toi-muoi-tam-nam/chuong-48-biet-ly-kho-roi.html.]
Hạ Điềm Điềm cúi xuống . Ở mặt khác, luôn bình tĩnh tự chủ, thậm chí là lạnh lùng, nhưng duy chỉ ở mặt cô, chiếm hữu, bá đạo, nhưng cũng đầy hạ và cẩn trọng.
Cô bỗng chút thẩn thờ, nhưng nhanh ch.óng tỉnh táo và lắc đầu.
Gương mặt Nam Cung Thần thoáng hiện vẻ thất vọng, gượng : "Không , chuyện đó để hãy ."
Người đàn ông , đang nghiêm túc học cách yêu cô.
Trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác tội . So với sự chân thành của , sự d.a.o động của cô trông thật đê tiện.
"Đừng đối xử với em quá, lẽ em xứng đáng ." Cô cúi đầu, chăm chú mắt .
Trái tim Nam Cung Thần mềm nhũn . Khi cô những lời , dáng vẻ thật ngoan ngoãn, khuôn mặt vẫn còn vương nét ửng hồng màn âu yếm, chỉ thôi khiến cơ thể căng thẳng tột độ. vẫn cố chấp ôm c.h.ặ.t cô, dù bản đang ở bờ vực bùng nổ cũng nỡ buông tay.
Anh vùi đầu tóc cô, tham lam hít hà mùi hương cơ thể cô, giọng khàn khàn: "Không ai xứng đáng hơn em ."
Sau đó khẽ : " nhà, Điềm Điềm định gì?"
Hạ Điềm Điềm vẫn nghĩ , lẽ cô sẽ thăm ban Trương Dịch Tinh, nhưng cô chẳng chạm mặt Cố Thời Yến. "Chắc ở nhà ngủ hai ngày thôi."
"Ồ? Điềm Điềm từ khi nào ngoan thế?" Nam Cung Thần thầm, ở nhà ngủ hai ngày thì cần lo lắng cô sẽ gặp chuyện gì .
Cô hậm hực đẩy : "Không chắc nhé. Thôi , em lên lầu đây."
Sức lực của cô dường như chẳng mảy may ảnh hưởng đến đàn ông, Nam Cung Thần vẫn ôm c.h.ặ.t lấy cô chịu buông tay: "Ở với thêm một tẹo nữa thôi... chỉ một tẹo thôi mà..."
Trong giọng mang theo sự cầu khẩn đầy cay đắng và quyến luyến.
Ánh mắt Hạ Điềm Điềm tự chủ mà dừng gương mặt . Hóa "con cưng của trời" khi yêu đương cũng chẳng khác gì bình thường, cũng nũng, cầu xin, giận dỗi và đau lòng. mà, rốt cuộc yêu cô ở điểm nào chứ? Cô thực sự chỉ là một bình thường mà thôi.
Trái tim dường như phủ một lớp lụa mỏng, mờ mờ ảo ảo khiến rõ bên trong thực sự gì.
Sau khi ở trong xe quấn quýt với Nam Cung Thần thêm hai tiếng đồng hồ, mới chịu để cô . Lúc tài xế mở cửa xe cho cô, mặt Hạ Điềm Điềm đỏ lựng lên. Dù xe cách âm và vách ngăn, nhưng cứ nghĩ đến việc tài xế đợi họ suốt hai tiếng bên ngoài là cô thấy chột .
Về đến nhà, cô mới thấy Cố Thời Yến gửi cho nhiều tin nhắn WeChat.
Cố Thời Yến: Về nhà ? Cố Thời Yến: Sao thế? Vẫn còn ở bên ? Cố Thời Yến: Lại thèm trả lời? Muốn đến gặp lật bài ngửa đúng ? Cố Thời Yến: Để ý chút , ơn đấy... ...
Cô do dự một lúc mới trả lời: "Lúc nãy em xem điện thoại, ngại quá."
Đầu dây bên dường như lúc nào cũng túc trực điện thoại, lập tức gọi video tới.
Chần chừ một lát, cô vẫn nhấn nút .
Người đàn ông bên màn hình dường như mới tắm xong, mặc gì, những đường nét cơ bắp rõ rệt khiến cô tự chủ mà nuốt nước bọt một cái.
Cố Thời Yến nhận hành động nhỏ của cô, tâm trạng bực bội cả tối lập tức trở nên vui vẻ. Anh khẽ thành tiếng: "Đẹp ?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đẹp. Hạ Điềm Điềm gật đầu theo bản năng, nhưng cô lập tức nhận hớ, liền cứng miệng: "Có gì mà chứ?"
"Ồ? Điềm Điềm chỗ nào hài lòng ? Hay là em thích kiểu như thế nào?" Những giọt nước tóc vẫn lau khô, cứ thế lăn dài từ n.g.ự.c xuống bụng từng giọt, từng giọt một.