Cái Gì? Tổng Tài Cố Chấp Bá Đạo Đã Chờ Tôi Mười Tám Năm - Chương 39: Ác mộng
Cập nhật lúc: 2026-01-05 13:34:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc là nửa đêm, nhưng phía bên dường như vẫn thức để chờ tin, lập tức trả lời ngay.
Triệu Tiểu Nghiêm: Vâng sếp, sáng mai sẽ xử lý ngay. Đồng chí Tiểu Hạ chứ ạ?
Nam Cung Thần đáp . Anh tắt bớt đèn, chỉ để một chiếc đèn ngủ nhỏ tỏa ánh sáng vàng nhạt ấm áp chiếu lên gương mặt Hạ Điềm Điềm, tạo cảm giác vô cùng yên bình.
Thế nhưng, Hạ Điềm Điềm đang lún sâu một giấc mộng. Cô rõ đây là mơ, nhưng bằng cách nào cũng thể tỉnh .
Trong mơ, dường như kiếp cô cũng xuyên tới đây, cũng trọng sinh chính Hạ Điềm Điềm . cô gặp Nam Cung Thần ngay từ đầu, mà sống hạnh phúc bên một đàn ông khác...
Cho đến khi họ tổ chức đám cưới, Nam Cung Thần đột nhiên xuất hiện đại náo hôn lễ để ngăn cản. Tuy nhiên, đàn ông cô chọn cũng hạng , cuối cùng hai vẫn kết hôn thành công.
Sau đó, tập đoàn Nam Cung bắt đầu tấn công công ty của chồng cô, khắp nơi gây khó dễ. Dẫu , đàn ông đó vẫn luôn dịu dàng với cô, từng để cô chịu bất kỳ áp lực nào.
Trong mơ, gương mặt của chồng luôn mờ ảo. Dù dáng là một soái ca, cô vẫn tò mò trông thế nào. Hạ Điềm Điềm dùng đủ cách nhưng vẫn thể rõ mặt đàn ông đó.
Về cô mang thai, họ một đứa con gái đáng yêu... Người đàn ông đó cực kỳ yêu chiều cô, cô cảm thấy là phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian...
Thế nhưng đó nữa... Nam Cung Thần bắt cóc cô, cưỡng ép cô... Hình như cô m.a.n.g t.h.a.i nữa...
Hình ảnh lướt qua quá nhanh khiến cô bắt đầu rõ. Cảnh tượng cuối cùng là cô nhảy lầu tự t.ử, vũng m.á.u đỏ tươi đất trông vô cùng hãi hùng.
"Đừng mà... đừng... thả ." Người giường rơi trạng thái bóng đè, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi như thể đang gặp chuyện gì đó kinh hoàng lắm.
Tim Nam Cung Thần hẫng một nhịp, vội vàng lay cô dậy: "Điềm Điềm, tỉnh ! Em gặp ác mộng ."
Cô đột ngột mở trừng mắt, cơn đau dữ dội từ đầu ập đến, nước mắt lã chã rơi xuống hai bên má, rõ vì sợ vì đau.
"Em... hình như em mơ thấy một chuyện đáng sợ..." Ánh mắt cô thẫn thờ, dường như vẫn thoát khỏi cơn ác mộng đó.
Nam Cung Thần tưởng cô chuyện xảy ở công ty cho kinh hãi. Ánh mắt thoáng qua một tia đau đớn, cúi khẽ an ủi: "Đừng sợ, những kẻ hại em đều sẽ trả giá, sẽ để em thương thêm nào nữa."
Không, thế. Hạ Điềm Điềm ngơ ngác mở mắt trân trân lên trần nhà. Cô sợ hãi vì chuyện đó.
Trái tim cô lúc vẫn ngừng run rẩy, rốt cuộc cô đang sợ điều gì? Cô chỉ rằng, gặp một giấc mơ vô cùng, vô cùng kinh khủng...
nội dung cụ thể là gì, khi tỉnh cô thể nhớ nổi...
"Em mơ thấy gì?" Thấy cô mãi lấy tinh thần, ánh mắt cứ trống rỗng , tim Nam Cung Thần thắt vài nhịp. Anh ghé sát , mặt đối mặt với cô.
"Em cũng nữa, nhưng chắc chắn đó là một giấc mơ ... đáng sợ." Cô im lặng một cách lạ thường, lẽ do đang thương nên trông cô yếu ớt ngoan ngoãn.
Nam Cung Thần leo lên giường, nghiêng bên cạnh đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô: "Ngủ , canh chừng cho em."
Nhờ những cái vỗ về đều đặn của , cô chìm giấc ngủ sâu. Lần còn mộng mị gì nữa, cô ngủ một mạch đến tận sáng hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cai-gi-tong-tai-co-chap-ba-dao-da-cho-toi-muoi-tam-nam/chuong-39-ac-mong.html.]
Khi Hạ Điềm Điềm tỉnh , Nam Cung Kỳ đang bên giường với đôi mắt đỏ hoe: "Huhu, chị Điềm Điềm, chị tỉnh ! Còn đau lắm ?"
Tuy vẫn còn đau nhưng đỡ hơn hôm qua nhiều, vẫn trong sức chịu đựng của cô. Cô đưa tay sờ mặt Nam Cung Kỳ: "Sao thế ?"
"Thấy chị thương em sợ lắm..."
Cô bé chắc bao giờ thấy ai thương nên lóc trông đến là tội nghiệp, khiến Hạ Điềm Điềm chỉ ôm lòng mà an ủi.
"Đừng nữa, chị mà."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
" chị chảy nhiều m.á.u lắm, nhất định bắt trai em bồi bổ cho chị thật . , em về nhà hầm canh cho chị , chị đói ?" Nam Cung Kỳ thật lòng mong Hạ Điềm Điềm khỏe mạnh, sống càng lâu càng , bởi vì trai cô là kiểu sẽ sống thọ .
Hạ Điềm Điềm lắc đầu, cô thấy chẳng đói chút nào. Rõ ràng một ngày ăn gì, chẳng lẽ là đói quá hóa mất cảm giác?
Lúc Nam Cung Thần , thấy ánh mắt cô mơ màng, cả như đang thả hồn đó. Dù cô ngoan nhưng tim chợt dâng lên cảm giác bất an, giống như cô đang chìm đắm trong thế giới riêng của mà ai thể bước .
Anh cúi đầu cô, ánh mắt thâm trầm rõ cảm xúc. Tại càng ở gần cô, càng thấy bất an?
Rõ ràng cô đang yên giường, ngoan ngoãn lời, nhưng cảm thấy cô cách xa... xa...
"Điềm Điềm, Điềm Điềm, ăn cơm thôi."
"Oa, tới ạ. Vậy ở với chị Điềm Điềm nhé, em việc đây." Nam Cung Kỳ phá hỏng cơ hội của trai, bây giờ chính là lúc để thể hiện.
Hai cùng ăn cơm xong, Nam Cung Thần dọn dẹp xong xuôi thì thấy Hạ Điềm Điềm giường, sắc mặt hết xanh trắng.
Huhu, cô vệ sinh quá. Tại lúc nãy Tiểu Kỳ ở đây thì thấy buồn, bây giờ thì thật là khó xử. Quan trọng nhất là cô đang trong kỳ "đèn đỏ" nữa chứ.
"Em thế? Lại đau ?" Thấy sắc mặt cô , tưởng vết thương tái phát. Đám đàn bà đáng c.h.ế.t , sẽ tha cho bọn họ dễ dàng như ! Nhớ tới đàn bà đang nhốt ở đồn cảnh sát một mực đòi hòa giải, khóe miệng Nam Cung Thần hiện lên một nụ lạnh lẽo.
"Em... em vệ sinh... Anh gọi y tá giúp em với." Người sống thể để nước tiểu nghẹn c.h.ế.t , cô thể vì giữ thể diện mà khổ bản , một hồi đấu tranh tư tưởng, cô đành thẳng .
Dù cô cố một cách tự nhiên nhất thể, nhưng vành tai đỏ ửng bán cô.
"Y tá đều bận cả , bên ngoài nhiều bệnh nhân lắm, để giúp em." Anh câu một cách cực kỳ tự nhiên, cứ như thể việc giúp cô là chuyện đương nhiên trời định , dứt lời liền dậy định bế cô lên.
Hạ Điềm Điềm túm c.h.ặ.t lấy chăn, với ánh mắt kinh hãi. Cái ngốc ? Cô là nữ, là nam, thể giúp cô vệ sinh chứ?
Có lẽ vẻ mặt hoảng hốt của cô thấy thú vị, nở nụ vui vẻ: "Giữa chúng cần ngại. Yên tâm , em đang thương, sẽ tùy tiện động chân động tay với em ."
Ý là nếu cô thương thì thể tùy tiện động chân động tay ? "Em y tá. Không cần ."
Nam Cung Thần im cô với ánh mắt thâm trầm. Lại cần ? Nếu cô đang thương giường, nhất định sẽ cho cô hiểu rằng câu phép .
Nghiến răng một cái, ngoài. Một lát với hai bàn tay trắng, nhún vai : "Bên ngoài y tá nào cả."
Hạ Điềm Điềm nghi ngờ , nhưng giờ cô cũng chẳng thể ngoài kiểm tra . Thật sự là nhịn nổi nữa, cô đành để bế nhà vệ sinh. May mà cô chỉ váng đầu, chân tay tuy bủn rủn nhưng vẫn thể tự thực hiện vài thao tác nhỏ .