Cái Gì? Tổng Tài Cố Chấp Bá Đạo Đã Chờ Tôi Mười Tám Năm - Chương 28: Nam Cung Quyết
Cập nhật lúc: 2026-01-04 05:02:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy hứa với em, khi sự cho phép của em, ép buộc em."
"Được. Anh hứa với em, nếu em cho phép, tuyệt đối sẽ xâm phạm em."
Hạ Điềm Điềm đỏ bừng mặt lườm một cái, đúng là hổ, chuyện gì cũng thể một cách lộ liễu như .
"Vậy, Điềm Điềm đồng ý nhé, kỳ hạn là một năm?" Nam Cung Thần căng thẳng chằm chằm cô. Dù cho cô đồng ý thì cũng chẳng thể rời khỏi , nhưng việc cô tự nguyện ở mới là mong cầu lớn nhất của .
"Em đồng ý." Nếu và nguyên chủ đây quen , ngay từ đầu đối diện là cô, thì khúc mắc lớn nhất của cô tháo gỡ. Cứ coi như cho bản một cơ hội .
Chẳng ai ưu tú hơn đàn ông mắt , cô chỉ cần cất giữ trái tim thật kỹ, thì thể tận hưởng sự ngọt ngào của tình yêu, lo tổn thương.
Nam Cung Thần kích động ôm chầm lấy cô, giọng run rẩy: "Cảm ơn em, cảm ơn em đồng ý."
Cô sẽ sự đồng ý quan trọng với đến nhường nào, và cô cũng sẽ rằng, đàn ông mặt sẽ quấn lấy cô thật c.h.ặ.t, thật sâu, suốt cả cuộc đời.
Tại Nam Cung lão trạch
Lão gia t.ử vắt chéo chân sofa, giận dữ lườm thằng cháu nội lời mặt. Cả đời ông sát phạt quyết đoán, ai gặp cũng cung kính gọi một tiếng Nam Cung Tư lệnh, thế mà cái "thằng ranh con" chẳng để lời ông tai.
Nam Cung Quyết dáng cao lớn, ngũ quan tuấn mỹ, mặc một bộ đồ thể thao màu đen trông thanh nhã thoát tục, khí chất vượt trội.
Trên toát một vẻ cao quý bẩm sinh khiến khác khó lòng thẳng. Anh cứ giữ im lặng đó, mặc cho ông nội mắng nhiếc, trông vẻ đặc biệt cô độc.
"Ông nội, con cũng 'dược dẫn' xuất hiện, nhưng đây chuyện con cứ nỗ lực là thành công." Thấy ông nội quá giận, mới chậm rãi lên tiếng.
Nếu chỉ mà , thì nhà Nam Cung mấy trăm năm nay nhiều c.h.ế.t trong cô độc đến thế, bao gồm cả cha .
"Anh thử thì mà ? Hãy năng đến những nơi đông mà dạo, đừng suốt ngày ru rú ở nhà trong quân đội nữa." Lão gia t.ử hận rèn sắt thành thép. Ông mất đứa con trai cả, giờ đây đứa cháu đích tôn gần ba mươi, ông ... Nghĩ đến đây, mắt ông cụ ướt lệ.
Ông lấy gia phả , lật đến trang của thế hệ thứ ba, hỏi Nam Cung Quyết: "Có chỗ nào khác biệt ?"
Nam Cung Quyết liếc , bốn cái tên lấp lánh lượt thuộc về ông nội, chú hai, và Tiểu Thần. Còn tên của cha thì xám xịt, một chút ánh sáng.
Là vì cha qua đời ?
"Nhìn kỹ nữa ."
Anh thêm vài , đôi mắt chợt nheo . Đây rõ ràng là chữ bằng mực bình thường, tại phát sáng?
Lão gia t.ử thở dài thườn thượt, ông lật những trang . Nam Cung Quyết tinh mắt nhận , những cái tên phát sáng, những cái xám ngắt giống như cha .
"Cuốn gia phả truyền mấy trăm năm. Mỗi khi tên của đàn ông nhà Nam Cung lên, sẽ rõ đó 'dược dẫn' tồn tại đời ."
"Phát sáng nghĩa là , đúng ạ?" Cho nên cha mới tuyệt vọng đến thế, ngoài tìm sinh chịu đựng nổi mà tự sát.
Lão gia t.ử gật đầu, lật trang của họ: "Vậy , thực lúc đầu tên của và Tiểu Thần đều xám xịt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cai-gi-tong-tai-co-chap-ba-dao-da-cho-toi-muoi-tam-nam/chuong-28-nam-cung-quyet.html.]
Cái gì? Nam Cung Quyết kinh ngạc ông nội. Tại ? Họ từng về chuyện bao giờ.
Và tại bây giờ tên của họ sáng lên?
"Chuyện chỉ ông và chú hai , những khác đều . Chúng ... nỡ ..."
Nam Cung Quyết thấu hiểu gật đầu. Nếu bà nội và thím hai chuyện , e là họ sống nổi đến giờ.
"Vậy tại bây giờ ..." Anh nhịn hỏi.
"Ông cũng ." Lão gia t.ử lắc đầu, "Hôm chú hai về với ông là Tiểu Thần tìm 'dược dẫn' của nó, ông mới phát hiện tên của và Tiểu Thần đều sáng lên. Rõ ràng năm ngoái xem vẫn còn đen ngóm. Dù tại , nhưng đây là chuyện ."
"Tiểu Quyết, từ nhỏ bướng bỉnh. Ông vì chuyện của cha mà bài trừ 'dược dẫn'. Ông ép buộc điều gì, nhưng... ông đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thêm nữa."
Trong mắt Nam Cung Quyết thoáng qua một sự lay động, c.ắ.n răng: " dù nó sáng lên, thế giới rộng lớn thế , con cũng chắc tìm đó."
"Có lẽ nên gặp 'dược dẫn' của Tiểu Thần xem . Dù tên của cả hai đứa đều chuyển từ đen sang sáng, chắc chắn điểm gì đó đặc biệt. Tiểu Quyết, tìm 'dược dẫn' mới tìm thấy hạnh phúc của riêng . Đừng sống cái bóng của cha , càng đừng trở thành giống như ông ."
Nam Cung Quyết im lặng gật đầu. Có lẽ, nên buông bỏ chấp niệm .
"Tiểu Quyết, đây, bà nội món cá sốt chua ngọt con thích nhất , mau nếm thử ." Dương Mai từ trong bếp , thấy ông lão và cháu trai đang đối đầu liền vội vàng gọi cháu ăn cơm.
"Đi , đừng để bà nội lo lắng."
Sau khi quyết định thử ở bên Nam Cung Thần trong vòng một năm, tâm trạng Hạ Điềm Điềm thoải mái hơn nhiều.
Ví dụ như lúc , cô thể cùng Nam Cung Thần trong khách sạn năm để... gặm tôm hùm đất. , ai mà tin Nam Cung Thần đưa cô đến khách sạn năm chỉ để ăn tôm hùm đất cơ chứ.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Anh sợ cho ? Ước chừng ngày mai tin tức sẽ lan truyền khắp nơi: Người thừa kế tập đoàn Nam Cung thích ăn..." Cô cứ nghĩ đến là thấy buồn chịu nổi.
"Không sợ, chỉ cần em ở bên, chẳng sợ gì cả." Điều duy nhất sợ bây giờ là cô cần nữa.
Anh tháo găng tay, cầm khăn giấy chậm rãi lau từng ngón tay: "Cả đời , chỉ cần em, sẽ sợ bất cứ điều gì."
Hạ Điềm Điềm nhớ việc kiếp xe đ.â.m, ma xui quỷ khiến thế nào thốt : "Vậy nếu em c.h.ế.t thì ?"
Lời dứt, cô thấy rùng một cái, mồ hôi li ti rịn trán, đồng t.ử co rụt , ánh mắt tràn đầy nỗi sợ hãi và hoảng loạn. Hạ Điềm Điềm khỏi cảm thấy hối hận vì lỡ lời.
Nam Cung Thần kéo mạnh cô lòng, ôm c.h.ặ.t lấy như thể trấn an nỗi sợ hãi trong lòng : "Em sống, sống. Nếu em... thì cũng sống nổi. Cho nên Điềm Điềm, vì , nhất định yêu quý bản ."
"Em chỉ vu vơ thôi, đừng nghiêm trọng hóa vấn đề thế."
Hạ Điềm Điềm đưa tay vỗ về . Tuy hiểu tình yêu sâu đậm của từ mà , nhưng thể thấy nỗi sợ hãi lúc của là giả.
"Lần như nữa, đừng những lời đ.â.m tim như thế, chịu nổi ." Khó khăn lắm mới tìm thấy cô, thể chấp nhận dù chỉ một phần triệu khả năng mất cô.
"Được ."