Cố Thâm đảo mắt, trả lời với vẻ thiếu kiên nhẫn: "Biết , mà."
Nếu vì hôm nay buổi biểu diễn của cô Giang Đường, đều đến xem cái nhạc cụ kỳ lạ , thì mới thèm tài xế cho Ngụy Dã. Bình thường Ngụy Dã tự lái phi hành khí, hôm nay cứ khăng khăng đòi đến chống lưng cho Giang Đường, còn bắt cầm lái.
Cố Thâm nghĩ đến đây, liếc phi hành khí bên cạnh, cầm lái chính là thú nhân yêu quý của - Lê Ấu Quân. Thấy Lê Ấu Quân nhíu mày , cô đang nhắc tập trung. Thế là đành nén nỗi buồn bực vì ở bên bạn đời, cam chịu kiếp "tài xế tận tụy".
lúc , giọng của Ngụy Dã đột nhiên vang lên:
"Cậu và Lê Ấu Quân mà đến với ?"
Tay Cố Thâm run lên, thể tin nổi mà đầu , tưởng nhầm. Ngụy Dã lặp một nữa, đó mặt ngoài cửa sổ, như cái giọng phát từ miệng . Cố Thâm bộ dạng " màu" của Ngụy Dã, cố gắng lắm mới bật thành tiếng.
Ngụy Dã ơi Ngụy Dã, ngài cũng ngày hôm nay ? Cứ tưởng ngài chẳng quan tâm gì cơ đấy, hóa âm thầm theo đuổi chậm rãi như .
Đợi một lúc thấy Cố Thâm trả lời, Ngụy Dã đầu , hài lòng liếc một cái. Cố Thâm nhẹ nhàng hắng giọng, che giấu tâm trạng xem kịch vui, hỏi ngược : "Ngài hỏi giai đoạn nào? Sau khi cô từ bỏ ngài, liền theo đuổi, nhanh ch.óng cảm động Ấu Ấu, chúng ở bên thôi."
"Xì." Ngụy Dã bĩu môi, cảm thấy Cố Thâm đang khoe khoang.
đúng thật là nhân loại và thú nhân khác . Thú nhân đối với tình cảm quá đỗi thẳng thắn, chỉ cần thích, xác nhận với là sẽ ở bên . Đa trường hợp là thú nhân đực theo đuổi thú nhân cái, hành động nhanh gọn.
nhân loại thì khác. Ngụy Dã rũ mi mắt, tâm trí trôi dạt nơi khác. Anh từng về lịch sử cầu hôn của nhân loại, họ thường dùng nhiều tâm kế giữa hai giới tính. Đây nghĩa , mà là sự thăm dò, giằng co giữa hai bên để cuối cùng đạt đến sự cân bằng và trở thành một thể thống nhất. Trong quá trình đó, sẽ những cuộc giao tiếp kín đáo, thử thách lẫn , dần dần sâu sắc thêm mối liên kết.
Ngụy Dã đang chiều chuộng Giang Đường, để cô luôn cảm thấy ở trong một môi trường an , thuận theo bước chân của cô mà từ từ thắt c.h.ặ.t sợi dây ràng buộc giữa hai . Anh cũng hỏi Cố Thâm sẽ chẳng đáp án gì hồn, nên vẫy vẫy tay im lặng nhắc nữa.
Giang Đường dạo chơi con phố một lúc, mua khá nhiều v.ũ k.h.í laser màu hồng, theo chỉ dẫn của thiết liên lạc về khu phố của Học viện Tổng hợp. Cô hậu trường để bắt đầu trang phục.
Lần , cô chọn một bộ trang phục mang đậm âm hưởng cổ điển. Nó sự khác biệt lớn với phục trang ở Tinh tế, nên Giang Đường tốn ít thời gian trao đổi với thợ may thú nhân mạng, thành phẩm tự nhiên vô cùng mắt.
Vân Na Giang Đường đến ngẩn ngơ. Trời đất ơi, quá mất! Đây là đầu tiên Vân Na thấy loại quần áo , tà áo và ống tay dài phiêu dật theo cử động của Giang Đường, giống như một đóa hoa đang nở rộ, giống như nét tinh xảo bước từ tranh vẽ.
Hơi thở của Vân Na trở nên nhẹ bẫng, sợ kinh động đến Giang Đường, sợ cô sẽ "vũ hóa đăng tiên" bay về trời mất. Gương mặt trắng nõn của cô ánh đèn trở nên lung linh, như phủ một lớp hào quang dịu nhẹ. Lối trang điểm thanh nhã, đuôi mắt điểm xuyết chút hồng như đang thẹn thùng, như kiều diễm, mang theo vẻ e lệ khó thành lời. Tóm là tả xiết, "đánh gục" tiêu chuẩn thẩm mỹ của thú nhân.
Vân Na hề nghi ngờ rằng, ngay khi Giang Đường xuất hiện, chắc chắn sẽ thu hút ánh của các thú nhân.
Giang Đường thấy Vân Na đờ , liền đưa tay quơ quơ mặt cô: "Vân Na?"
Vân Na như mới bừng tỉnh, nắm lấy tay Giang Đường, giọng đầy xúc động: "Đường Đường, chắc chắn sẽ mọc cánh bay mất chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cach-nuoi-duong-cu-long/chuong-160-tran-dau-bat-dau-cap-nhat-2.html.]
Giang Đường thực sự trong đầu cô nàng chuột lang chứa cái gì, cô bất lực lắc đầu khẳng định: "Dĩ nhiên là . Người mọc cánh ."
Vân Na bấy giờ mới thở phào, hỏi: "Bộ đồ mua ở thế? Thú nhân mặc ?"
Giang Đường gật đầu: "Được chứ, nhưng hiện tại sản xuất hàng loạt, là tự thiết kế nhờ cửa hàng giúp. Nếu thích, cũng thiết kế cho một bộ."
Vân Na gượng gạo: "Thế thì ngại quá."
Giang Đường vẻ bối rối của Vân Na, nghiêm túc : "Vân Na, giúp nhiều. Chuyện xa xưa , hạt giống tặng giúp lớn, cũng cảm ơn . Hơn nữa, chỉ là thiết kế một bộ đồ, chuyện gì to tát. Chúng chẳng là bạn ?"
Đôi mắt Giang Đường , nhất là khi cô ai đó một cách chân thành, đó sẽ ảo giác như cô yêu thương bằng cả trái tim. Không một thú nhân nào thể thoát khỏi một Giang Đường với ánh mắt như thế. Tuyệt đối !
Trong lòng Vân Na "lệ chảy thành dòng" vì cảm động, bên ngoài tươi rạng rỡ gật đầu.
Bên hai cô gái đang tận hưởng khoảnh khắc yên bình, thì sân khấu phía trận đấu chính thức bắt đầu. Giang Đường sẽ biểu diễn ở vị trí giữa chương trình. Hiện tại cô vẫn còn thời gian để chuẩn kỹ lưỡng trang phục và trạng thái thi đấu.
Giang Đường hề căng thẳng, nhưng Vân Na bên cạnh thì chút nào. Cô nàng còn lo lắng hơn cả nhân vật chính, bắt đầu lo âu đến mức tới lui tại chỗ.
Cô nàng lẩm bẩm: "Trang điểm, trang điểm xong ; quần áo, quần áo mặc xong ; nhạc cụ thi đấu, nhạc cụ cũng OK ." Sau đó sang hỏi Giang Đường: "Đường Đường, khát ? Có uống nước ?"
Giang Đường còn kịp gì, Vân Na tự phủ nhận: "Không , bây giờ uống nước, ngộ nhỡ..." Cô nàng thôi, nhưng Giang Đường hiểu ý cô.
Giang Đường thở dài, nắm lấy tay Vân Na bảo cô xuống cạnh , an ủi: "Đừng lo lắng, sẽ xong nhanh thôi. Thư giãn nào."
Vân Na hít sâu, cố gắng bình tĩnh . ngay giây tiếp theo, tên của Giang Đường vang lên trong phòng hậu trường.
"Thí sinh 32, sinh viên năm nhất chuyên ngành Trị liệu sư - bạn Giang Đường, mời đến khu vực chờ phía sân khấu, sắp đến lượt bạn ."
Vân Na bắt đầu lo lắng đến mức nấc cụt liên hồi. Cô Giang Đường với vẻ mặt dở dở , khiến Giang Đường khẽ cong mắt.
Giang Đường nhẹ nhàng với Vân Na: "Cảm ơn , Na Na, chẳng thấy căng thẳng chút nào nữa ."
Vân Na lúc gì, chỉ chớp chớp mắt hiệu hiểu. Cô Giang Đường khẽ vung ống tay áo, các bạn học bên cạnh giúp cô ôm lấy cái nhạc cụ kỳ lạ , cảm thấy Giang Đường cũng đang dần dần chấp nhận những đồng hành.
Ánh đèn hắt lên Giang Đường, tạo cho các thú nhân một ảo giác. Dường như cô chính là tâm điểm của muôn vàn ánh , là nguồn sáng rực rỡ nhất giữa trung tâm.
Hào quang vạn trượng.