71.
Flora ngỡ lên thiên đường thời hạn.
Cô thấy quý cô Clermont ch/ết.
nhanh, cô nhận hai một vài điểm khác biệt nhỏ.
Chẳng hạn, tóc của quý cô Clermont là màu nâu đỏ.
Còn phụ nữ mặt mái tóc dài đen nhánh, làn da trắng bệch thiếu sức sống như quý cô Clermont, mà là một màu trắng hồng đầy sức sống như cánh hoa huệ.
Tuy nhiên, ánh mắt của cô giống hệt quý cô Clermont, lanh lợi và tinh quái như một con mèo hoang sẵn sàng cào .
Flora lẩm bẩm: "Chúa phù hộ... Quý cô Clermont, thật là cô ?"
Bạc Lỵ mỉm : "Còn Marbel và những khác ?"
Nghe những lời , Flora hít một , nước mắt lập tức tuôn : "Quý cô Clermont, đúng là cô ... Em nhớ cô quá..."
Nói , cô lao lòng Bạc Lỵ như một cô bé chịu nhiều tủi cuối cùng cũng gặp , bật nức nở.
Người nhân viên bên cạnh sững sờ.
Anh Polly Clermont là ai, chỉ cái tên là điều cấm kỵ tuyệt đối ở nhà hát opera.
Nửa năm , một nam diễn viên đang xem báo trong phòng nghỉ, đột nhiên phá lên:
"Các phụ nữ xem, tập hợp một đám xí , giấu họ trong nhà để dọa khác... Trò l/ừa b/ịp thô thiển như mà cũng kiếm tiền! Ở New York còn gọi cô là 'nữ doanh nhân'!"
Có tiếp lời: "Có lẽ chỉ đơn giản là giấu trong nhà dọa ."
Nam diễn viên đó quái dị: "Chắc chắn , đời gì ai bỏ tiền để khác dọa ... thấy, con đàn bà lẽ là nghề b/uôn t/hịt b/án hương."
Những lời tán gẫu như phổ biến trong phòng nghỉ, vài câu thôi.
Tuy nhiên, tối hôm đó, khi nam diễn viên lên sân khấu biểu diễn vũ điệu ballet giữa các màn, hiểu , sàn sân khấu đột nhiên trơn trượt như bôi dầu.
Anh hề , chạy lên sân khấu, hướng về phía khán giả, thực hiện một cú nhảy cao, cơ thể mềm mại và uyển chuyển giữa trung.
Ngay đó, chỉ thấy một tiếng "bụp" thật lớn, ngã xuống đất, g/ãy xươ/ng sống ngay tại chỗ, bao giờ mở mắt nữa.
Theo lời kể của sắp đặt bối cảnh, cổ của nam diễn viên đó g/ãy nặng, xư/ơng sống trắng toát nhô ngoài, cảnh tượng vô cùng kinh khủng.
Sau đó, một vài sự việc tương tự cũng xảy , tất cả đều liên quan đến "Polly Clermont".
Có , Polly Clermont là vợ của bóng ma nhà hát. Họ bàn tán về vợ của bóng ma như ở nhà hát opera, tất nhiên sẽ chuốc lấy sự t/rả t/hù điê/n cuồng của bóng ma.
Từ đó trở , cái tên trở thành điều cấm kỵ của nhà hát opera.
Flora là một trong ít ở nhà hát opera thể chuyện với bóng ma, chắc cũng điều cấm kỵ .
Tuy nhiên, cô gọi phụ nữ mặt là "quý cô Clermont".
Vấn đề là Polly Clermont ch/ết ba năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cach-ngan-can-nam-chinh-phat-dien/chuong-71-1.html.]
Chẳng lẽ phụ nữ mặt sống, mà cũng là... bóng ma?
Người nhân viên sợ đến tái mặt, lùi một bước, dựng tóc gáy.
Trong đại sảnh cũng vang lên những tiếng xì xào bàn tán đầy nghi ngờ, ánh mắt dò xét đều đổ dồn về phía họ.
editor: bemeobosua
Lúc , Flora mới tỉnh táo , lau khô nước mắt: "Quý cô Clermont, còn kịp nữa, buổi vũ sắp bắt đầu ."
Bạc Lỵ tò mò hỏi: "Buổi vũ rốt cuộc là để gì? Erik ?"
Nghe thấy cái tên Erik, Flora run rẩy: "Em ... ai ở , cũng ai gì."
Cô chỉ nghĩ đến thời gian đó thấy sợ hãi, "Cô , từ khi cô , phát điê/n... Anh ở bên một cái x/ác tròn sáu tháng!"
Nói xong, Flora mới nhớ "cái x/ác" đó chính là Bạc Lỵ, liền ấp úng xin : "Quý cô Clermont, em xin ..."
Bạc Lỵ chỉ xua tay: "Không , ."
Flora ngước mắt Bạc Lỵ, hỏi "Cô sợ ", nhưng nghĩ , cô nuốt lời đó trong.
Giống như Erik thể hiện sự quyến luyến kỳ lạ với t/hi th/ể của Bạc Lỵ, tin rằng cô sẽ sống và về bên .
Bạc Lỵ cũng sẽ sợ những hành vi kỳ quái của Erik.
Flora sợ Erik, nỗi sợ hãi lẽ sẽ bao giờ biến mất.
thể phủ nhận, và quý cô Clermont là một cặp trời sinh.
Bạc Lỵ : "Chúng trong ."
Bị thái độ của Bạc Lỵ lây sang, Flora cũng dần bình tĩnh . Cô hít một thật sâu, nắm lấy tay Bạc Lỵ, về phía đại sảnh.
Ngay lúc đó, tất cả đèn đều vụt tắt, đại sảnh lộng lẫy chìm bóng tối.
Một tiếng xôn xao lo lắng vang lên trong đám đông, như một đàn ong hoảng sợ.
Trong bóng tối, giọng run rẩy của Flora vang lên bên tai Bạc Lỵ: "...Anh đến , đến ..."
Bạc Lỵ về phía cầu thang lớn, trong một khoảnh khắc, thấy bất kỳ âm thanh nào, chỉ còn tiếng m/áu dồn dập đập màng nhĩ.
Ánh sáng lờ mờ, cô thể rõ bất cứ thứ gì, chỉ thấy đỉnh cầu thang lớn, một bóng cao lớn gần như đáng sợ đang .
Ngay đó, một giọng lạnh lùng quen thuộc vang lên bên tai cô:
"Chào quý vị, buổi tối lành."
Giọng của Erik.
Đã quá lâu thấy giọng , tai Bạc Lỵ nóng rát, trái tim như nhảy khỏi lồng ngực.
Cô bất giác tách đám đông, về phía Erik.
" mời đến đây," giọng Erik lạnh lùng và mệt mỏi: " để tổ chức vũ hóa trang, mà là để x/ác nhận một việc."