Cách Ngăn Cản Nam Chính Phát Điên - Chương 69 (2)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-08-04 03:21:38
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngoài buổi tối vì quá mạo hiểm, quyết định ngủ đây một đêm, sáng mai .

Biệt thự lẽ bỏ trống quá lâu, bể chứa nước dọn, vặn vòi , nước chảy bẩn và vàng.

Ga cũng cắt, thắp đèn khí.

Trên tủ đầu giường một hộp diêm. Bạc Lỵ định thắp một cây nến, nhưng nghĩ thì thôi, sợ gây sự chú ý với hàng xóm.

 

Cô trông gần như giống hệt với cơ thể cũ. Nếu ai đó phát hiện đây, coi cô như hồn ma, đồn đại khắp nơi, thì lẽ đến việc mua vé tàu ở bến cảng cũng sẽ trở nên khó khăn.

Tốt nhất là nên gây thêm chuyện.

Bạc Lỵ lấy tấm vải chống bụi giường xuống, tạm bợ ngủ qua đêm.

Sáng hôm , cô tiếng chuông nhà thờ đ/ánh thức. Mở mắt , vẫn còn mơ màng, cô thấy mới sáu giờ sáng.

 

Sau khi trở về hiện đại, cô quen với thói quen ngủ muộn dậy muộn. Tỉnh giấc sớm như , đầu óc còn choáng váng. Mãi một lúc , cô mới nhớ trở thế kỷ 19.

Cô thức dậy, dùng nước khoáng rửa mặt qua loa.

Bạc Lỵ mặc chiếc áo khoác đen, giấu khẩu s/úng lục nhỏ túi trong, đội chiếc mũ cói cứng, cầm chiếc túi tote, xác nhận còn sót thứ gì khỏi biệt thự bằng cửa bí mật.

Trên đường , cô kéo vành mũ thấp. May mà buổi sáng, những ngoài đều là công nhân . Họ việc mệt mỏi, chân tay rã rời, quan tâm đến khuôn mặt vành mũ của cô.

Cứ thế, Bạc Lỵ đến bến cảng.

 

Cô khá may mắn, một con tàu khách sắp khởi hành Paris, thuyền trưởng đang cho rao gọi hành khách ở bến cảng.

Bạc Lỵ kéo thấp vành mũ, hòa đám đông ồn ào, mua một vé khoang hạng hai, nhét thêm ít tiền boa cho thủy thủ, nhờ sắp xếp một khoang trống.

Người thủy thủ hiểu ý, nhận tiền một cách kín đáo và vẫy tay bảo cô lên tàu.

Mọi việc suôn sẻ đến mức gần như thật.

Bạc Lỵ bước khoang hạng hai, thấy môi trường khá , tủ quần áo, bồn rửa mặt, bồn cầu, cửa sổ mạn tàu còn ánh nắng chiếu .

 

Ban đầu cô định mua vé khoang hạng nhất, nhưng nghĩ đến việc những ở khoang hạng nhất thường mang theo nhiều hành lý và một đám hầu huấn luyện bài bản. Cô một sẽ quá nổi bật.

Để tránh gây những nghi ngờ cần thiết, cô từ bỏ ý định đó.

Lúc , tiếng chuông khởi hành vang lên đột ngột, tiếng còi tàu vang vọng khắp trời, con tàu từ từ rời bến.

Những ngày tàu còn khó khăn hơn Bạc Lỵ tưởng tượng.

 

khái niệm về tàu nước của thế kỷ 19, vẫn suy đoán tốc độ di chuyển bằng tư duy hiện đại, nghĩ rằng nhiều nhất chỉ hai, ba ngày là đến Paris.

Ai ngờ, cô tàu ròng rã một tháng.

Hỏi một thủy thủ mới , đáng lẽ chỉ cần nửa tháng là đến Paris, nhưng thuyền trưởng là th/am l/am, cứ đến một bến cảng dừng hai ngày để đón khách.

Bạc Lỵ: “...”

 

Thảo nào khi đó trùng hợp đến , đến bến cảng một con tàu Paris, hóa là vị thuyền trưởng bụng đang đợi cô.

Sau một tháng, Bạc Lỵ thuyền trưởng h/ành h/ạ đến mức còn chút kiên nhẫn nào, chỉ kết thúc chuyến đau khổ càng sớm càng .

Sau khi tàu cập cảng Pháp, cô còn tàu hỏa mới đến Paris.

Thực cũng thể đường thủy, thuyền từ sông Seine thẳng đến Paris, nhưng giờ đây Bạc Lỵ thấy nước là thấy buồn bực, chỉ đường bộ.

Tuy nhiên, tàu hỏa cũng hề dễ dàng. Một giờ chiều, tàu trễ.

 

Phải đến một tiếng , tàu mới chầm chậm đến.

Nếu Erik điện thoại, chắc cô gửi hàng trăm bài than vãn .

Giao thông thế thì thật là khủng khiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cach-ngan-can-nam-chinh-phat-dien/chuong-69-2.html.]

Lần , Bạc Lỵ khó nữa, mua vé khoang hạng nhất.

Nội thất khoang hạng nhất xa hoa như một phòng ngủ hạng sang, sàn trải thảm đỏ vàng, đồ đạc từ gỗ gụ, thảm treo tường, tranh sơn dầu, bình phong, đồ sứ đều là hàng cao cấp tinh xảo.

 

Bạc Lỵ gọi một ly kem sô cô la và một đĩa sườn cừu nướng, tâm trạng u ám cuối cùng cũng khá hơn.

Phong cảnh ngoài cửa sổ liên tục đổi, trời càng lúc càng tối, khung cảnh ven đường cũng dần thêm .

Lạ lùng là khi đến Paris, mấy xuống tàu, nhà ga cũng vắng vẻ một cách bất thường.

Bạc Lỵ chiếc đồng hồ ở sân ga, mới sáu giờ chiều.

 

Thật kỳ lạ, ở New Orleans, sáu giờ chiều là lúc sôi động nhất. Paris là một thành phố lớn nổi tiếng thế giới, đáng lẽ náo nhiệt hơn New Orleans mới .

khỏi nhà ga, đường, cố gắng gọi một chiếc xe ngựa.

Ai ngờ, đ/ánh xe thèm cô, cứ thế đ/ánh xe mất.

Bạc Lỵ khó hiểu, thử gọi chiếc xe khác, nhưng cũng giống như chiếc , những đ/ánh xe cứ thế chạy qua mặt cô, một chiếc còn b.ắ.n bùn lên ống quần cô.

Bạc Lỵ ngơ ngác.

Thấy sắp tối, cô ngủ gần nhà ga. Cô liếc thấy một quầy cà phê cách đó xa, chủ đang lau cốc bằng khăn, liền tới.

 

editor: bemeobosua

 

Chủ quầy liếc cô: “Cà phê bán hết .”

,” Bạc Lỵ : “ chỉ hỏi... tại những chiếc xe ngựa đón khách?”

Chủ quầy l.i.ế.m môi, một tiếng: “Mới đến Paris ?”

Bạc Lỵ khi xuống tàu, vài tên lưu manh theo cô từ lúc cô xuống khoang hạng nhất. Thế nên cô giả vờ tiếc nuối :

“Phải, thua quá nhiều tiền ở sòng bạc, nên đến Paris nương tựa họ hàng.”

 

Vừa dứt lời, những ánh mắt bất hảo trong bóng tối giảm đáng kể.

“Thế thì cô đến nhầm chỗ ,” chủ quầy :

 “Gần đây Paris đang ma, khiến lòng hoang mang. Cứ một thời gian ch/ết... Mỗi khi trời tối, các nhà đều khóa chặt cửa nẻo, hầu như ai ngoài. Nếu cô sợ ch/ết, thể thuê một chiếc xe ngựa ở đằng , tự lái thành phố.”

Nghe những lời , tim Bạc Lỵ đập mạnh.

Tưởng rằng chuyến mệt mỏi, cô sẽ còn sức lực để mong đợi cuộc gặp gỡ, ai ngờ chỉ cần thấy từ “ma” cảm thấy m/áu dồn lên, thở gấp gáp.

 

Cô thực sự quá nhớ Erik.

Hơn hai tháng gặp, cô nhớ đến mức c/ắn một miếng, để một dấu răng rõ ràng cổ .

Bạc Lỵ hít thở sâu, đến cửa hàng cho thuê xe đối diện nhà ga, bỏ tiền thuê một chiếc xe ngựa hai bánh mui trần.

Trên xe ngựa một tờ báo, là do khách thuê để , chủ cửa hàng để sẵn.

 

Bạc Lỵ cầm tờ báo lên, mở xem, một dòng tiêu đề lớn màu đen đập mắt:

 “Chính quyền thành phố lệnh: Người dân hạn chế ngoài ban đêm!”

Cô nhíu mày, định tiếp, thì đột nhiên phát hiện ngày tháng ở góc bên của tờ báo vẻ đúng.

Bây giờ là năm 1890 ?

Tại ngày tờ báo là năm 1892?

Cô chỉ ở thế giới hiện đại hơn một tháng, mà ở đây trôi qua ba năm ?

 

Loading...