Các Nam Thần Đều Cho Rằng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn - Chương 130: Đặt Chân Lên Thượng Giới & Cuộc Chiến Giành Trứng Trứng

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:27:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện gì đáng để cãi ?! Trứng Trứng chính là quả trứng nàng tân tân khổ khổ sinh !

Ngạch, bất quá lúc sinh Trứng Trứng hình như vất vả lắm, Trứng Trứng nhỏ xíu, “xẹt” một cái liền sinh .

Cố Thanh Âm nghĩ nghĩ, vẫn chút hiểu.

Chu Vũ Mị bộ dạng ngốc nghếch hiện tại của Cố Thanh Âm, “Phụt” một tiếng bật , nàng duỗi tay sờ sờ cái đầu chim mềm mại của Cố Thanh Âm, : “Haizz, còn do chúng xui xẻo, tới Thượng Giới của Phượng tộc thấy. Người Phượng tộc thấy huyết mạch Trứng Trứng tinh thuần, nó là Phượng Hoàng thuần huyết, nhất định đòi mang Trứng Trứng về Phượng tộc nuôi dưỡng…”

Thật đúng là nực ! Các nàng chẳng lẽ còn định cướp Trứng Trứng ?

Cố Thanh Âm cái liền vui, con gái nàng cực khổ sinh , dựa cái gì là Phượng Hoàng thì Phượng tộc đón ?!

“Ta mau xem!” Cố Thanh Âm nhảy dựng lên, biến thành chim xong nàng còn thầy dạy cũng hiểu kỹ năng “đại bàng giương cánh”.

Chu Vũ Mị dáng vẻ của Cố Thanh Âm, tiếng.

tới mặt Cố Thanh Âm, ôm c.h.ặ.t lấy nàng, : “Hiện tại con tiện, nương đưa con .”

Cố Thanh Âm cúi đầu bộ dạng chim hiện tại của , rưng rưng gật đầu.

...

Chu Vũ Mị ôm Cố Thanh Âm rời khỏi phòng.

Vừa khỏi phòng, Cố Thanh Âm liền cảm nhận linh lực dồi dào ùa tới, độ tinh khiết của linh lực nơi cũng đậm đặc hơn Hạ Giới nhiều.

Chu Vũ Mị lẽ phát hiện sự khác thường của Cố Thanh Âm, bà nhỏ giọng : “Thượng Giới phần lớn đều là nơi như thế , loại động thiên phúc địa mà ở Hạ Giới tranh vỡ đầu, ở Thượng Giới cũng chỉ là bình thường thôi.”

“Thì là thế.” Cố Thanh Âm nhỏ giọng đáp.

Cho nên và yêu thú ở Thượng Giới mới tu hành nhanh như , Thượng Giới vốn thông tuệ hơn bọn họ, mà là bọn họ ngay từ đầu thắng ở vạch xuất phát.

Cố Thanh Âm tựa đầu chim lên vai Chu Vũ Mị, dọc đường , Cố Thanh Âm thấy nhiều loài chim giống nàng bay qua bầu trời. Có vài thần thức dò xét quét qua Cố Thanh Âm các nàng, nhưng nhanh liền thu về.

“Nơi thật nhiều chim a!” Cố Thanh Âm nhẹ giọng cảm thán.

Nàng dường như quên mất hiện tại cũng là một con chim.

, nơi là tộc địa của Trọng Minh Điểu mà.” Chu Vũ Mị nhẹ giọng .

Rất nhanh, các nàng tới đường biên giới tộc địa Trọng Minh Điểu, bởi vì Sát Vũ chịu cho những Phượng tộc , cho nên bọn họ liền tranh luận ngay tại đường ranh giới .

Nơi vốn dĩ là một con đường bình thường, giờ tộc nhân các loài chim vây kín như nêm cối.

Cố Thanh Âm ngửa đầu, chỉ thấy Phượng Hoàng, Trọng Minh Điểu, còn Chu Tước và một tộc chim tên. Mọi đều hứng thú bừng bừng Sát Vũ và chim Phượng tộc giằng co!

Có lẽ vì thời gian dài đằng đẵng đều quá nhàm chán, hiếm khi chuyện mới mẻ, những con chim rảnh rỗi đều xem náo nhiệt.

Chu Vũ Mị ôm Cố Thanh Âm ở phía , dù ở vị trí cuối cùng, Cố Thanh Âm vẫn thể rõ giọng trung khí mười phần của Sát Vũ: “Đám tiểu nhi Phượng tộc các ngươi quá hổ, Trứng Trứng rõ ràng là cháu cố của , cần gì Phượng tộc các ngươi tới xen việc của khác?!”

“Ngươi đ.á.n.h rắm!” Người Phượng tộc đang đối mắng với Sát Vũ giọng điệu cũng lắm, phi một tiếng, khinh thường : “Sát Vũ, ngươi lời ngươi xem, lời ngươi con chim nào tin ? Còn cái gì Trứng Trứng là cháu cố gái ngươi, ngươi đào cháu cố gái? Ta thấy Trứng Trứng chính là phượng trứng mà Phượng tộc chúng để sót bên ngoài, ngươi nhặt mà thôi. Hơn nữa... ngươi một con Trọng Minh Điểu, thể sinh Phượng Hoàng?!”

Nói xong, lộ nụ ý , “Sợ đầu ngươi lông xanh mà ngươi ?!”

Người dứt lời, xung quanh vài con chim đầu thật sự lông xanh liền vui. Sao còn công kích thể chim thế ?! Lông xanh thì , vài chim mái chính là thích lông màu xanh lục! Có cảm giác thiết bao!

bọn họ cũng động tác, đều đồng loạt Sát Vũ, xem Sát Vũ thế nào.

“Hừ!” Sát Vũ lạnh một tiếng, cũng để ý sự châm chọc mỉa mai của con Phượng Hoàng mắt, mở miệng : “Sao thể, con gái và cháu gái đều là Trọng Minh Điểu, cháu gái sinh hạ Phượng Hoàng, Phượng Hoàng tự nhiên là của tộc Trọng Minh chúng . Phượng tộc các ngươi để ý mẫu hệ nhất ? Luận mẫu hệ, Trứng Trứng nên là tộc nhân của tộc Trọng Minh chúng .”

nàng là Phượng Hoàng!” Phượng Hoàng đối diện lạnh giọng : “Hơn nữa Sát Vũ, ngươi ở Hạ Giới bao nhiêu năm nay, ai lời ngươi là thật giả, tự nhiên một chuyến ngươi liền cháu cố gái, lời ngươi khó tin phục.”

“Ta quản ngươi tin phục ?!” Sát Vũ nhướng mày, đó Trứng Trứng vẫn luôn đất ăn quả, quả nhiều tộc nhân điểu tộc thấy Trứng Trứng đáng yêu nên tặng, Trứng Trứng cũng thích ăn.

“Trứng Trứng, ông cố ngoại của con .” Sát Vũ hỏi, bộ dạng định liệu .

!” Trứng Trứng hút sạch nước trong một quả, lúc mới rảnh rỗi trả lời Sát Vũ, nàng Sát Vũ đưa các nàng tới Thượng Giới để sống sung sướng, cho nên đối với Sát Vũ cũng vài phần thiết.

Trứng Trứng vài bước nhảy tới chân Sát Vũ, cọ cọ Sát Vũ : “Ông cố ngoại nhất!”

“Ngươi thấy chứ, Trứng Trứng xác thật là tộc nhân của Trọng Minh Điểu nhất tộc chúng .” Sát Vũ thấy , ngẩng mặt với Phượng Hoàng đối diện.

Sắc mặt Phượng Hoàng đối diện cũng chẳng đẽ gì, Phượng Hoàng nhất tộc cả trăm năm trẻ sơ sinh chào đời, sinh mệnh dài lâu và năng lực gần như bất t.ử cũng mang khó khăn cho việc duy trì nòi giống, cho nên hiện tại mỗi khi một Phượng Hoàng sơ sinh, đều là bảo bối của Phượng tộc.

“Trứng Trứng, ngươi là Phượng Hoàng, cần a dua với Trọng Minh Điểu nhất tộc như thế!” Phượng Hoàng đối diện chút kích động : “Ngươi theo chúng về Phượng tộc, thể động phủ hoa lệ nhất, ăn hết linh quả linh thủy. Sàn xe của chúng cũng lớn hơn Trọng Minh Điểu...”

Mặc kệ đối diện “quảng cáo” thế nào, Trứng Trứng vẫn một bộ d.a.o động, nàng ăn xong linh quả mặt đất, liền nghiêng đầu con Phượng Hoàng đang chuyện kích động mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cac-nam-than-deu-cho-rang-hai-tu-trong-bung-ta-la-cua-han/chuong-130-dat-chan-len-thuong-gioi-cuoc-chien-gianh-trung-trung.html.]

“Pi pi!” Trứng Trứng nhẹ nhàng kêu hai tiếng!

“Sao ngươi thể phát tiếng chim kêu thế !” Phượng Hoàng đối diện thấy Trứng Trứng như , càng thêm đau lòng, lên án Sát Vũ: “Phượng Hoàng nhất tộc chúng , vốn dĩ sinh vô tận thần lực và thể cao lớn. Sát Vũ, ngươi xem Trứng Trứng hiện tại thế , ngươi nhất định là ngược đãi Trứng Trứng của chúng !”

Dứt lời, con Phượng Hoàng còn nghiến răng nghiến lợi : “Sát Vũ, luôn ngươi thích các tộc chim khác ngoài Trọng Minh Điểu nhất tộc, nhưng ngươi đối xử với Trứng Trứng như , thật là ý đồ đáng c.h.ế.t!”

“Ngươi bậy bạ gì đó?!” Sát Vũ nhíu mày, “Trứng Trứng như , tự nhiên là nguyên nhân.”

“Nguyên nhân gì, ngươi !” Đối diện chịu bỏ qua.

“Nguyên nhân gì chẳng lẽ bổn tọa cho ngươi ? Mặt mũi ngươi cũng lớn quá nhỉ, Ánh Trăng.” Sát Vũ rốt cuộc chút nổi giận.

Ánh Trăng đối diện cũng cam lòng yếu thế Sát Vũ.

Như cảm nhận sát khí, điểu tộc xung quanh đều nhanh tản , đám đông chen chúc trong nháy mắt biến mất tăm.

Sau đó... Chu Vũ Mị ôm Cố Thanh Âm ở phía liền trở nên phá lệ nổi bật.

Vẫn là Trứng Trứng phát hiện các nàng .

Trứng Trứng ngó đầu , liền thấy Chu Vũ Mị và Cố Thanh Âm phía , nàng bay vèo một cái chuẩn xác sai lầm đáp lên Cố Thanh Âm, đó từ móc một quả, nhét lòng Cố Thanh Âm, : “Nương, cho nương ăn cái , cái ngon lắm!”

“Cảm ơn bảo bối!” Cố Thanh Âm quá cảm động, con gái hiểu chuyện như .

Nàng vốn định hôn Trứng Trứng, nhưng bất đắc dĩ hiện tại miệng biến thành mỏ chim, căn bản thể hạ miệng.

Cố Thanh Âm hiện tại mới phát hiện tại yêu thú luôn biến thành hình , bởi vì bộ dạng chim thật sự quá bất tiện.

“Nương, nương ăn !” Trứng Trứng thúc giục Cố Thanh Âm.

Cái là quả ngon nhất, linh khí dồi dào nhất mà nàng ăn, nàng trộm giấu mấy quả chính là để cho Cố Thanh Âm các nàng nếm thử.

Chu Vũ Mị hai con chim nhỏ xíu trong lòng, “Phụt” một tiếng tiếng.

Trứng Trứng lúc mới về phía Chu Vũ Mị, nàng dùng cánh khều khều, từ lấy một quả, nàng dùng cánh nhọn đưa cho Chu Vũ Mị, “Bà bà, cũng ăn .”

Nụ mặt Chu Vũ Mị trong nháy mắt đông cứng.

Rốt cuộc là ai dạy Trứng Trứng cái xưng hô bà bà , bà nhất định đảm bảo đ.á.n.h c.h.ế.t !

“Ngoan, ăn, Trứng Trứng ăn .” Chu Vũ Mị sờ sờ đầu nhỏ mềm mại của Trứng Trứng, “Trứng Trứng, về ở bên ngoài gọi là sư phụ ?”

“Nương, chính là sư phụ con, thế loạn bối phận ?!” Cố Thanh Âm nhỏ giọng .

“Ngươi câm miệng cho , bảo gọi là gì thì là cái đó!” Chu Vũ Mị lạnh giọng .

“Ồ.” Cố Thanh Âm và Trứng Trứng đồng thời hiểu ý Chu Vũ Mị, hai cùng rụt đầu .

Cố Thanh Âm Trứng Trứng một cái, nàng đẩy quả cho Trứng Trứng, : “Ngoan bảo bảo, nương cũng ăn, con ăn .”

Cố Thanh Âm Trứng Trứng chỉ lớn chút xíu, giống một con chim hoàng oanh nhỏ. Nghe con Phượng Hoàng , Phượng Hoàng sinh vô tận thần lực, còn thể cao lớn.

Cố Thanh Âm nghĩ, Trứng Trứng hiện tại thế cũng liên quan gì đến thể cao lớn a.

Xem vẫn là do suy dinh dưỡng tạo thành.

Các nàng ở bên chuyện nửa ngày, Sát Vũ và Ánh Trăng cũng chú ý tới.

Tới tu vi của Ánh Trăng, một cái liền Chu Vũ Mị các nàng là loại chim gì.

Hắn nhíu mày về phía Chu Vũ Mị, hỏi: “Sát Vũ, đó chính là con gái và cháu gái ngươi?”

“Ừ.” Sát Vũ nhẹ nhàng gật đầu, coi như đáp .

“Này, thế chứ?!” Ánh Trăng liếc qua Cố Thanh Âm, liền phát tiếng kinh ngạc.

Sát Vũ bất mãn Ánh Trăng, : “Có cái gì , ngươi gì mà lúc kinh lúc rống?! Ngươi c.h.ế.t ?!”

“Sát Vũ, ngươi thể để đứa trẻ chuyện như ?! Ngươi thật quá đáng Sát Vũ!” Ánh Trăng lên án Sát Vũ.

“Ngươi cái gì?!” Sát Vũ nheo mắt Ánh Trăng, thật , Ánh Trăng rốt cuộc cái gì.

“Nàng còn nhỏ như , thể sinh con chứ?!” Ánh Trăng cảm xúc kích động !

 

 

Loading...