Các Nam Thần Đều Cho Rằng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn - Chương 127: Nỗi Uất Ức Của Bách Lý Mặc & Quyết Định Lên Thượng Giới
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:27:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng kinh ngạc của Bách Lý Mặc truyền đến tai Cố Thanh Âm, điều nàng càng thêm hoảng loạn.
Ai Bách Lý Mặc tìm mấy thứ linh tinh đó, lỡ Trứng Trứng ăn hỏng bụng thì .
Cố Thanh Âm Trứng Trứng nhổ , nhưng Trứng Trứng c.ắ.n c.h.ặ.t mỏ, nhất quyết chịu nhổ.
Thấy , Bách Lý Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y, nghiến răng nghiến lợi : “Cố, Thanh, Âm!”
Cố Thanh Âm lúc mới lấy tinh thần Bách Lý Mặc, đầu liền thấy cái đầu trọc bóng loáng của , tưởng Bách Lý Mặc nóng vội, liền vội vàng : “Bách Lý đạo hữu, ngươi chờ một chút, lập tức bảo Trứng Trứng nhổ cho ngươi...”
Dứt lời, Cố Thanh Âm chút yên tâm, nàng thử thăm dò: “Bách Lý đạo hữu, nếu phun , thể dùng cách khác ...”
Cố Thanh Âm còn hết, chỉ thấy Bách Lý Mặc vung tay lên, hung tợn trừng mắt nàng.
Bách Lý Mặc trực tiếp Cố Thanh Âm tê dại da đầu, cảm giác bộ dạng của diễn Sa Ngộ Tịnh ở sông Thông Thiên cũng thành vấn đề.
“Không cần, thứ đó từ bỏ!” Bách Lý Mặc cố nén giận dữ, từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng.
Sao thể từ bỏ chứ?
Cố Thanh Âm nghĩ nghĩ, buông tha việc giằng co với Trứng Trứng, nàng tới mặt Bách Lý Mặc. Bách Lý Mặc thấy Cố Thanh Âm gần, nhịn nhíu mày, lùi một bước, cảnh giác nàng hỏi: “Ngươi gì?”
“Bách Lý đạo hữu, thứ Trứng Trứng ăn mất rốt cuộc là cái gì?” Cố Thanh Âm nhẹ giọng hỏi.
Vừa hỏi câu , Cố Thanh Âm liền cảm nhận ánh mắt bất thiện của Bách Lý Mặc.
Ngạch.
Cố Thanh Âm thật sự nghĩ mãi , đặc biệt là khi nàng ngước cái đầu bóng loáng của Bách Lý Mặc, một “mỹ nam t.ử” để ý hình tượng như , thể dùng bộ dạng đường.
Đương nhiên, ánh mắt của Cố Thanh Âm qua mắt Bách Lý Mặc.
Bách Lý Mặc lạnh giọng : “Đầu lắm ?”
Hắn hiện tại thể bình tĩnh câu , chắc hẳn chịu đựng nhiều lời phê bình mới luyện như .
Nghĩ đến đây, Cố Thanh Âm vội vàng thu hồi ánh mắt, giả bộ ngắm phong cảnh xung quanh.
“Hừ!” Bách Lý Mặc hừ lạnh một tiếng, nhỏ giọng trả lời: “Còn do chuyện con gái ngươi ?”
“Con gái ?” Cố Thanh Âm khó hiểu đầu Trứng Trứng, phát hiện Trứng Trứng cũng nghiêng đầu nàng.
Haizz...
Cố Thanh Âm đột nhiên nghĩ tới điều gì!
Nàng nhớ tới những sợi tơ đen Trứng Trứng ăn, cái đầu bóng loáng hiện tại của Bách Lý Mặc, hỏi: “Bách Lý đạo hữu, Trứng Trứng ăn mất tóc của ngươi ?”
Bách Lý Mặc nhẹ giọng “Ừ” một tiếng.
Hắn để Cố Thanh Âm thấy bộ dạng quẫn bách của , chuẩn xoay rời thì Cố Thanh Âm kéo tay áo.
Bách Lý Mặc gần như lập tức hất tay áo .
“Ngươi gì?!” Bách Lý Mặc Cố Thanh Âm .
Cố Thanh Âm cũng ngờ phản ứng của Bách Lý Mặc lớn như , nàng ngẩn một chút mới : “Ta gì cả, chỉ hỏi Bách Lý đạo hữu, tơ đen rốt cuộc là gì? Có hỏng bụng ...”
Câu hỏi thật sự quá trắng trợn.
Bách Lý Mặc nhẫn nhịn, liếc Chu Vũ Mị Cố Thanh Âm, lúc mới : “Thứ là tơ do một loại Hắc Tằm biến dị nhả , tơ đen vô cùng trân quý, lượng con gái ngươi ăn, mất mấy chục con Hắc Tằm biến dị nhả tơ mấy chục năm mới ... Còn việc hỏng bụng , cũng .”
“Hóa là như ...” Cố Thanh Âm xong yên tâm hơn một chút.
Không đúng a, nàng vẫn yên tâm, cho dù là tơ tằm, cũng ăn !
Cố Thanh Âm đầu Trứng Trứng, nhưng Trứng Trứng giả bộ ngắm phong cảnh.
Cố Tiên Tiên hết cách, nàng thật sự bó tay với Trứng Trứng.
“Được , ngươi còn chuyện gì ?” Bách Lý Mặc lạnh giọng hỏi.
Lúc , Cố Thanh Âm đầu , cái trán bóng loáng của Bách Lý Mặc lóa mắt, nàng chút hổ, đặc biệt là khi thấy cái “Địa Trung Hải” ... Hơn nữa cái “Địa Trung Hải” còn là do Trứng Trứng ăn mất “tóc giả” của Bách Lý Mặc.
Bất quá...
Cố Thanh Âm đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, nàng kỳ quái Bách Lý Mặc, hỏi nhỏ: “Bách Lý đạo hữu, ngươi xem lâu như , ngươi mọc tóc ?!”
Nghe , gân xanh trán Bách Lý Mặc nổi lên.
Hắn nhẫn nhịn, nhưng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Cố Thanh Âm, nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi tưởng ?”
Cố Thanh Âm: “......???”
“Cho nên? Bách Lý đạo hữu ngươi ý gì?” Cố Thanh Âm chút dám tin.
“Mọc, , , !” Bách Lý Mặc từng chữ từng chữ .
Cố Thanh Âm: “......” Cố Thanh Âm cũng ngờ đáp án như , nàng cái sọ não bóng loáng của Bách Lý Mặc, tức khắc nên gì.
Nàng nghĩ nghĩ, cảm thấy Bách Lý Mặc chắc là lúc thương da đầu, dẫn đến tế bào da đầu hoại t.ử nên mới mọc ...
Tu chân giới chỗ nào chữa cái ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cac-nam-than-deu-cho-rang-hai-tu-trong-bung-ta-la-cua-han/chuong-127-noi-uat-uc-cua-bach-ly-mac-quyet-dinh-len-thuong-gioi.html.]
Cố Thanh Âm suy nghĩ nửa ngày, cũng nghĩ Tu chân giới chỗ nào cấy ghép nang tóc.
“Ngươi hỏi đủ !” Thấy Cố Thanh Âm đầu ngẩn , Bách Lý Mặc thật sự thể nhịn nữa.
Hắn lùi hai bước, nỗ lực giữ cách với Cố Thanh Âm, thèm nàng nữa mà với Chu Vũ Mị: “Làm phiền Chu trưởng lão , tại hạ cáo từ.”
“Bách Lý đạo hữu...” Cố Thanh Âm vốn định khuyên Bách Lý Mặc bỏ tiền lớn tìm danh y, dù Bách Lý gia giàu như , chắc chắn tìm danh y chữa tóc cho .
Cố Thanh Âm mở miệng, liền Bách Lý Mặc lạnh lùng : “Cố đạo hữu, ngươi câm miệng !”
Nói xong, Bách Lý Mặc đầu cũng ngoảnh xoay rời .
Cố Thanh Âm: “......”
Chờ bóng dáng Bách Lý Mặc biến mất, Chu Vũ Mị lúc mới “Phụt” một tiếng tiếng, bà trêu chọc Cố Thanh Âm: “Con và Bách Lý Mặc hiềm khích vẻ sâu nhỉ...”
“Đó đều là hiểu lầm.” Cố Thanh Âm nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng thù oán gì lớn với Bách Lý Mặc.
Dù tất cả đều là hiểu lầm.
Nghĩ thông suốt, Cố Thanh Âm liền vươn tay, túm lấy Trứng Trứng đang vai Chu Vũ Mị xuống, “Nói , tại con ăn tơ đen đầu Bách Lý đạo hữu?! Con ăn tóc giả của con ?! Con Bách Lý... thúc thúc của con như , con còn mặt mũi nào gặp khác. Còn nữa, con ăn bậy bạ như , lỡ bệnh thì ? Ở bên ngoài con ăn bậy những gì ?”
Cố Thanh Âm lời lẽ thấm thía .
Trứng Trứng vặn vẹo trong tay Cố Thanh Âm, tỏ vẻ thoải mái.
“Con bệnh.” Trứng Trứng thấy thái độ Cố Thanh Âm kiên quyết như , lúc mới thấp giọng : “Con chỉ là thấy thứ đó ăn ngon, liền ăn...”
“Thứ đen thui đó gì ngon?!” Cố Thanh Âm cảm thấy buồn bực.
Nàng về phía Chu Vũ Mị, Chu Vũ Mị cũng trầm ngâm một lúc, mới : “Trứng Trứng như , hẳn là liên quan đến tập tính của Phượng Hoàng.”
Chu Vũ Mị lục lọi trong túi Càn Khôn một hồi, mới tìm một cuốn sách cũ nát, bìa sách “Tiểu Phượng Tạp Ký”.
“Đây là cái gì?” Cố Thanh Âm khó hiểu Chu Vũ Mị.
“Đây là lúc còn nhỏ, ham chơi mua một cuốn tạp ký ở vỉa hè, bên hình như là một vị lão Phượng Hoàng tâm đắc chăm sóc Phượng Hoàng mới sinh. Vốn dĩ quên gần hết, hiện tại thấy Trứng Trứng, nhớ ...”
Cố Thanh Âm thể bội phục nương nàng, sách mấy trăm năm mà vẫn còn nhớ, nàng xuyên cuốn sách “Tiên Đồ Chi Lộ” 18 năm, nếu kích hoạt cốt truyện mấu chốt, căn bản nhớ nổi!
“Ồ, đó , tiểu Phượng Hoàng khi sinh, ăn quả kết từ cây ngô đồng ngàn năm trở lên, còn uống nước ép từ lá ngô đồng mỗi ngày, còn chuẩn nhựa cây ngô đồng cho tiểu Phượng Hoàng...”
“Cây ngô đồng cũng kết quả ?” Cố Thanh Âm nghi ngờ hỏi.
Chu Vũ Mị khẳng định gật đầu: “ , hiện tại thì kết, nhưng ở thời viễn cổ, khi nơi còn Phượng Hoàng quần cư, cây ngô đồng kết quả. Hơn nữa quả, nước ép, nhựa cây nuôi dưỡng tiểu Phượng Hoàng đều là cây ngô đồng ngàn năm trở lên mới , bởi vì tiểu Phượng Hoàng mới sinh cần linh khí nhiều, mấy thứ đều chứa tinh hoa cây ngô đồng, linh khí đầy đủ.”
Cố Thanh Âm nghĩ nghĩ, lúc mới hiểu tại .
Trứng Trứng ăn tơ tằm do Hắc Tằm nhả là vì đó là tinh hoa của Hắc Tằm, b.úi tơ đen đó linh lực tương đối đầy đủ.
Haizz.
Xem , con nàng thật đúng là đứa trẻ khổ cực.
Cố Thanh Âm giờ khắc đột nhiên cảm thấy vô cùng áy náy.
Trứng Trứng lẽ cảm nhận gì đó, nàng từ tay Cố Thanh Âm bay lòng nàng, nhẹ nhàng : “Con thích nương nhất!”
Ô ô ô ô...
Câu khiến Cố Thanh Âm suýt chút nữa vỡ òa nước mắt, Trứng Trứng vì cơ thể nàng thích ứng, còn sinh non... Trứng Trứng vốn dĩ bẩm sinh thiếu hụt, đến giờ vẫn nhỏ xíu như , vốn dĩ ủy khuất đứa trẻ, hiện tại cư nhiên để con ăn cũng ăn ngon.
Cố Thanh Âm thật cảm thấy hổ thẹn.
Đột nhiên, Cố Thanh Âm nghĩ tới điều gì.
Nàng ngẩng đầu Chu Vũ Mị : “Nương, ông ngoại ?”
“Không a.” Chu Vũ Mị còn hiểu tại Cố Thanh Âm đột nhiên nhắc đến chuyện .
Bà thấp giọng : “Chắc là , lát nữa nương hỏi xem.”
“Nương, chúng theo ông ngoại lên Thượng Giới !” Cố Thanh Âm đột nhiên .
“Hả?!” Chu Vũ Mị Cố Thanh Âm, “Tại đột nhiên Thượng Giới, lúc con ?!”
“Thượng Giới Phượng Hoàng! Thượng Giới nhiều Phượng Hoàng!” Cố Thanh Âm cảm thấy suy nghĩ của dường như rõ ràng hơn nhiều.
Cái núi lửa , cái núi lửa liên miên dứt nàng thấy trong mơ, nếu ở biên giới , thì chắc chắn là ở Thượng Giới.
Hơn nữa, chỉ Thượng Giới Phượng Hoàng, như hiện tại cây ngô đồng và Từ Lam Chi, hẳn là đều ở Thượng Giới.
Cố Thanh Âm đem suy nghĩ trong lòng cho Chu Vũ Mị, Chu Vũ Mị trầm ngâm một tiếng : “Con cũng vài phần đạo lý, nếu là như , thì Thượng Giới xác thật là lựa chọn nhất.”
Nói xong, Chu Vũ Mị khẽ một tiếng.
“Nương cái gì?” Cố Thanh Âm khó hiểu Chu Vũ Mị.
“Thượng Giới ai quen a, thể tiếp tục lãng !” Chu Vũ Mị hưng phấn .
Cố Thanh Âm: “......”