Các Nam Thần Đều Cho Rằng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn - Chương 126: Sự Cố Tóc Giả & Cái Đầu Trọc Của Bách Lý Mặc
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:27:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lam Chi, là ?”
Lời khỏi miệng, Cố Thanh Âm liền cảm thấy trời đất cuồng.
Sau đó...
“A!!!” Cố Thanh Âm mở mắt, liền phát hiện tỉnh .
Chu Vũ Mị ở ngay phòng bên cạnh, thấy động tĩnh liền lập tức đẩy cửa bước , quan tâm hỏi: “Thanh Âm, con ?”
“Con... con...” Cố Thanh Âm há miệng, cũng nên gì.
Hoặc là , Cố Thanh Âm căn bản nên thế nào, nàng trong mơ thấy con Phượng Hoàng là Từ Lam Chi ?
Tuy đáy lòng Cố Thanh Âm thầm cảm thấy đó chính là , nhưng là...
Cố Thanh Âm rũ mắt, khẽ thở dài: “Con .”
“Không là .” Chu Vũ Mị khẽ thở dài, lẩm bẩm: “Con ngủ hơn ba ngày , cũng chút lo lắng, còn nhờ chưởng môn sư thúc xem giúp con, ông , nhưng con tỉnh , cũng yên tâm .”
“Con cư nhiên ngủ hơn ba ngày ?” Cố Thanh Âm lẩm bẩm.
“ , còn thấy lạ, con ngủ lâu như ? Ta cũng dám đ.á.n.h thức con.” Chu Vũ Mị nhẹ giọng .
Cố Thanh Âm nghĩ nghĩ, nàng thật sự trong mơ lâu... Chẳng lẽ nàng thật sự suốt ba ngày?!
Cố Thanh Âm cảm thấy khả năng.
Cái núi lửa đầy dung nham đó lớn bao nhiêu ai mà , Từ Lam Chi hiện tại hẳn là đang ở đó.
mà, nơi đó rốt cuộc là ?!
Cố Thanh Âm nghĩ liền thấy đau đầu.
“Thanh Âm, Thanh Âm con ?” Chu Vũ Mị đưa tay sờ trán Cố Thanh Âm, lẩm bẩm: “Cũng sốt mà.”
“Con , nương.” Cố Thanh Âm thở dài, nàng dậy rót cho một ly linh , hỏi: “Nương, biên giới của chúng chỗ nào núi lửa ?”
Nghĩ nghĩ, Cố Thanh Âm bổ sung một câu: “Núi lửa lớn ...”
Nghe , Chu Vũ Mị nhíu mày: “Núi lửa lớn? Nơi của chúng mấy ngàn năm núi lửa phun trào. Muốn núi lửa lớn thì mắt hình như là , trong trí nhớ của cũng chỉ vài cái núi lửa nhỏ mất sức sống.”
Nơi núi lửa, khả năng kèm với Hỏa Chi Tinh Hoa hoặc dị thú đặc thù. Truyền thuyết thượng cổ, nơi núi lửa phụ cận sẽ Phượng Hoàng lui tới...
Núi lửa , sớm thành nơi tu chân giới thăm dò kỹ càng. Sớm từ mấy ngàn năm , núi lửa ở biên giới đều các lão tổ tông lật tung lên , giờ gì còn.
Chu Vũ Mị kỳ quái Cố Thanh Âm, hỏi: “Con hỏi cái gì, Thanh Âm.”
“Con... gì.” Cố Thanh Âm lắc đầu, nhưng cảnh tượng trong mơ vẫn luôn luẩn quẩn trong đầu nàng dứt.
Nếu, nếu biên giới núi lửa, nơi trải dài dứt mà nàng thấy trong mơ, chẳng lẽ núi lửa?!
Hoặc là, Từ Lam Chi căn bản ở biên giới ?
Cố Thanh Âm nghĩ đến đây, trong lòng nhảy dựng.
Giống như thứ gì đó nảy mầm.
Cố Thanh Âm về phía chân trời ngoài cửa sổ, nơi đó còn bóng dáng cầu vồng.
Nếu, nếu Từ Lam Chi ở biên giới , nàng nên tìm ?
“Thanh Âm, trạng thái hiện tại của con...”
Chu Vũ Mị Cố Thanh Âm, đang định trấn an vài câu thì thấy một cục bông đỏ rực bay nhanh về phía họ.
Cố Thanh Âm ngước mắt , cục bông đỏ rực phá vỡ cửa sổ, rơi thẳng lòng Cố Thanh Âm.
Không cần , Cố Thanh Âm cũng cục bông đỏ rực là gì.
Nàng dùng tay sờ sờ bộ lông mượt mà của Trứng Trứng.
Trứng Trứng tuy nhỏ xíu, nhưng lông vũ đầy đủ, so với Từ Lam Chi mà Cố Thanh Âm thấy trong mơ, thì đúng là mạnh hơn quá nhiều.
Cố Thanh Âm nghĩ , liền nâng Trứng Trứng lên, kỹ một chút.
Ai ngờ , Cố Thanh Âm liền thấy một thứ .
Nàng phát hiện trong miệng Trứng Trứng một sợi tơ đen dài như tóc, nhưng sợi tơ đen thô hơn tóc một chút, to bằng nửa chiếc đũa.
Trứng Trứng lẽ sợ Cố Thanh Âm phát hiện, thấy Cố Thanh Âm , liền nhanh ch.óng “hút” một cái nuốt chửng sợi tơ đen bụng.
Động tác nhanh đến mức Cố Thanh Âm kịp phản ứng.
“Từ từ, thứ là cái gì mà con ăn ?!” Cố Thanh Âm kinh hãi, nàng dùng tay cạy mỏ Trứng Trứng , thấy bên trong trống , sợi tơ đen Trứng Trứng nuốt mất, “Đó là cái gì ?! Con còn ăn bậy, lỡ đau bụng thì ?”
“Pi pi!” Trứng Trứng nghiêng đầu Cố Thanh Âm, bộ dạng đáng thương, bất lực yếu đuối.
Cố Thanh Âm Trứng Trứng như , lẽ nàng sinh liền kế thừa sức mạnh thần thú, lực lớn vô cùng, một đ.á.n.h mười tu sĩ cùng tu vi như nàng cũng thành vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cac-nam-than-deu-cho-rang-hai-tu-trong-bung-ta-la-cua-han/chuong-126-su-co-toc-gia-cai-dau-troc-cua-bach-ly-mac.html.]
Chu Vũ Mị thấy đoạn Trứng Trứng ăn tơ đen, bà mạc danh hỏi Cố Thanh Âm: “Sao ? Trứng Trứng rốt cuộc ăn cái gì?”
Cố Thanh Âm nếu thì , nàng thở dài : “Con cũng nữa, Trứng Trứng ngậm cái gì từ bên ngoài về, con thấy nó liền ăn mất, còn ăn nhanh như chớp.”
Cố Thanh Âm Trứng Trứng, Trứng Trứng cũng dùng ánh mắt trong veo Cố Thanh Âm, bộ dạng đúng lý hợp tình.
Cố Thanh Âm: “......”
Nàng cảm thấy đúng, vì chuyện của Từ Lam Chi, mấy ngày nay nàng đều quản giáo Trứng Trứng t.ử tế, hiện tại nàng cần kiểm điểm sâu sắc.
Đang lúc Cố Thanh Âm suy nghĩ về quản giáo Trứng Trứng thế nào, để nàng ăn bậy đồ bên ngoài.
Chu Vũ Mị đột nhiên nhận một ngọc phù, ngọc phù hiện lên cái gì Cố Thanh Âm , nhưng Chu Vũ Mị xem xong ngọc phù, đột nhiên một tiếng: “Kỳ quái.”
“Sao ?” Cố Thanh Âm bưng Trứng Trứng, về phía Chu Vũ Mị.
“Tê.” Chu Vũ Mị nhíu mày, “Người của Bách Lý gia tới, là chuyện quan trọng, cũng thật kỳ quái... A.”
Nói tới đây, Chu Vũ Mị bật khẽ: “Chậc, Bách Lý gia luôn luôn vô sự bất đăng tam bảo điện, tới cũng là vì chuyện gì. Ta xem .”
Bách Lý gia...
Tê, Cố Thanh Âm bóng lưng Chu Vũ Mị rời , đột nhiên : “Nương, con cùng xem .”
Chu Vũ Mị đầu : “Cũng , Thanh Âm con theo .”
Trứng Trứng , ngoan ngoãn vai Cố Thanh Âm.
...
Đến phòng tiếp khách, Cố Thanh Âm liền thấy một nam nhân mặc cẩm y hoa phục lưng về phía các nàng.
Chỉ bóng lưng, Cố Thanh Âm đương nhiên đoán là ai.
nam nhân một đặc điểm lộ rõ... đó là hói.
Nói là hói cũng chính xác lắm, bởi vì gáy nam nhân vẫn chút tóc, nhưng phần đỉnh đầu , quả thực là bóng loáng, còn sáng hơn cả đầu Vô Dục.
Dưới cái trán độc đáo , Cố Thanh Âm nghĩ tới một Bách Lý Mặc.
Bách Lý Mặc tới Cực Nhạc Cung bọn họ gì?
Cố Thanh Âm thật sự nghĩ mãi .
lúc , Bách Lý Mặc xoay . Khoảnh khắc xoay , Cố Thanh Âm dường như thấy đôi mắt bốc hỏa khi thấy nàng.
Cố Thanh Âm sờ sờ mũi, nghĩ thầm cũng chọc gì Bách Lý Mặc, nàng bằng ánh mắt đó?
Thật là kỳ quái.
Bách Lý Mặc chào hỏi Chu Vũ Mị vài câu xã giao, đó nghiến răng nghiến lợi với Cố Thanh Âm: “Cố, Thanh, Âm! Lại là chuyện do ngươi !”
“Ta ?!” Cố Thanh Âm Bách Lý Mặc chất vấn, thật sự nghĩ mãi , nàng buồn bực : “Ta gì , Bách Lý đạo hữu, ngươi .”
Bách Lý Mặc ngờ Cố Thanh Âm vô sỉ đến mức .
Vì Chu Vũ Mị ở đây, hít sâu một , cố nén xúc động lao lên chất vấn Cố Thanh Âm, hừ lạnh một tiếng, trợn mắt giận dữ: “Ngươi còn hỏi , chính ngươi chuyện gì chẳng lẽ ngươi rõ ?”
“Ta rõ.” Cố Thanh Âm đúng lý hợp tình trả lời, từ khi trở về, mấy ngày nay nàng vẫn luôn thành thật ở trong Cực Nhạc Cung, cũng gây chuyện thị phi.
Hơn nữa nàng và Bách Lý Mặc, từ khỏi bí cảnh Cuồng Thú Chi Lâm, cũng từng gặp , Cố Thanh Âm cũng rốt cuộc chọc gì tới tên Bách Lý Mặc .
“Ngươi!” Bách Lý Mặc chỉ tay Cố Thanh Âm, ngón tay còn run rẩy.
Cố Thanh Âm thấy thở dài, nàng ngón tay run rẩy của Bách Lý Mặc, cái trán bóng loáng của , khỏi chút lo lắng cho . “Bách Lý đạo hữu, ngươi xem ngươi kìa, từ biệt nhiều ngày, ngươi cũng nên chú ý hình tượng một chút chứ, cái... đầu của ngươi cũng thu thập một chút?! Nếu để tình cũ của ngươi thấy, thì chẳng là...”
Thì chẳng l..m t.ì.n.h cũ của ngươi rụng răng .
Tình cũ phỏng chừng sẽ thầm nghĩ... may mà chia tay sớm.
“Ngươi còn hổ mà ?!” Bách Lý Mặc nâng cao sự hiểu về độ vô sỉ của Cố Thanh Âm lên một tầm cao mới, thu tay về, bất bình : “Nếu , nếu ngươi bảo... con gái ngươi trộm tóc của , thể biến thành bộ dạng .”
Cố Thanh Âm theo thói quen phản bác: “Bách Lý đạo hữu, lời thể bừa a, khi nào bảo con gái ... Ấy, từ từ!”
Nói đến đây, Cố Thanh Âm đột nhiên nghĩ tới điều gì, nàng đầu Trứng Trứng vẫn đang ngoan ngoãn vai , nhớ tới những sợi tơ đen mà Trứng Trứng ăn, nhíu mày : “Trứng Trứng, những sợi tơ đen con ăn lấy từ đầu Bách Lý Mặc .”
“Pi pi!” Trứng Trứng trả lời.
Thái Dương, cư nhiên thật sự là !
Tâm trạng Cố Thanh Âm giờ khắc thật nên dùng từ gì để hình dung.
Bách Lý Mặc căm tức các nàng, Cố Thanh Âm xong, tức khắc càng thêm đúng lý hợp tình: “Ngươi xem, chính ngươi cũng thừa nhận, mau trả đồ cho .”
Cố Thanh Âm cũng trả mấy thứ đó cho Bách Lý Mặc a, nàng túm lấy Trứng Trứng, với là Trứng Trứng Bách Lý Mặc: “Mấy thứ đó rốt cuộc là cái gì , Trứng Trứng con ăn tiêu chảy , mau nhổ trả cho Bách Lý đạo hữu a!” Thật sự phun thì ị cũng mà, tóc tiêu hóa ?
“Ngươi cái gì?! Con chim cư nhiên ăn mất đồ của !?” Bách Lý Mặc , cư nhiên còn giật hơn cả Cố Thanh Âm.