Các Nam Thần Đều Cho Rằng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn - Chương 121: Đôi Tay Nhuốm Máu & Chưởng Môn Đào Tẩu Bất Thành
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:27:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ nhận sự bối rối của Cố Thanh Âm, Vô Dục , nhận lấy chén , nhấp nhẹ một ngụm, mở miệng : “Cố đạo hữu, ngươi cảm thấy tiểu tăng đổi... nhiều ?”
“Không, như thế.” Cố Thanh Âm xuống bên cạnh Vô Dục.
Ánh mắt nàng vẫn luôn .
Nàng thể cảm nhận , Vô Dục đổi.
Dù thành ma thành Phật, vẫn là .
“A.” Vô Dục khẽ một tiếng, lẽ cũng tin lời Cố Thanh Âm, duỗi tay, bày đôi bàn tay mặt họ.
Cố Thanh Âm thể thấy rõ những khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài như ngọc.
Dường như, dường như cũng chẳng gì đổi.
Vô Dục cũng đôi tay , đôi mắt dường như chút xuất thần. Hắn nhẹ giọng : “ tiểu tăng cảm thấy, đổi nhiều.”
“Vô Dục, ngươi...” Cố Thanh Âm nhíu mày Vô Dục, thật sự hỏi , khi bọn họ chia tay, rốt cuộc xảy chuyện gì.
lời Cố Thanh Âm còn kịp , tiếng khẽ của Vô Dục cắt ngang.
Vô Dục về phía Cố Thanh Âm, môi khẽ mở: “Tiểu tăng tuy tên là Vô Dục, nhưng cũng lục căn thanh tịnh.”
Cố Thanh Âm gì đó, nhưng Vô Dục dời tầm mắt khỏi mặt nàng, đôi tay , : “Đôi tay của tiểu tăng, g.i.ế.c bao nhiêu .”
Cố Thanh Âm: “......”
“Cho nên, ngươi sợ hãi , Cố đạo hữu.” Vô Dục đột nhiên hỏi.
“Chuyện gì mà sợ hãi.” Cố Thanh Âm nhẹ giọng đáp.
“A, ngươi vẫn luôn như .” Vô Dục dường như nhớ tới chuyện gì thú vị , bật thành tiếng, đưa tay vuốt ve cây hắc cốt thiền trượng, lơ đãng : “Nhắc tới, hiện tại nhiều tu sĩ gọi tiểu tăng là ma tăng đấy!”
“Ồ...” Cố Thanh Âm nhịn gật đầu, nàng nhớ tới bộ dạng sợ sệt của chưởng môn Nạp Lan Tân, kìm : “Cho nên chưởng môn thấy ngươi mới sợ hãi như ?”
“ .” Vô Dục gật đầu, đột nhiên nghiêng đầu Cố Thanh Âm, trong mắt mang theo một tia khó nhận : “Nhắc tới, tiểu tăng cảm thấy, Nạp Lan chưởng môn sợ tiểu tăng như là vì ông đang cất giấu thứ đó.”
Nạp Lan chưởng môn cất giấu đồ vật?!
Cố Thanh Âm nhịn hỏi: “Nạp Lan chưởng môn giấu cái gì?!”
Vô Dục trả lời trực tiếp, tự uống một ngụm , từ tốn : “Vậy hỏi chính Nạp Lan chưởng môn.”
...
“Chưởng môn sư thúc, rốt cuộc chuyện gì mà khiến tiểu hòa thượng đuổi theo như thế!” Chu Vũ Mị thấy Cố Thanh Âm bọn họ rời , cũng lúc đúng lý hợp tình hỏi Nạp Lan Tân.
Nạp Lan Tân gãi đầu, mặt mũi non choẹt, khi bày bộ dạng vô tội thì thật sự dễ lừa .
“Haizz, Chu sư điệt, con còn hiểu sư thúc ?! Gan chỉ bé bằng con chuột, nào dám chuyện gì lớn chứ!” Nạp Lan Tân giả bộ vô tội, tiến gần Chu Vũ Mị, còn dáo dác xung quanh, bộ dạng như tật giật .
Chu Vũ Mị hất , hồ nghi hỏi: “Chưởng môn sư thúc, lời sai . Theo , gan lớn lắm, hơn nữa từng sư phụ , biệt danh là gì nhỉ... Muốn sắc sống, chậc chậc chậc!”
Chu Vũ Mị tin Nạp Lan Tân.
Nạp Lan Tân cũng ngờ chuyện xưa lắc xưa lơ như mà vẫn Chu Vũ Mị lôi , sắc mặt chút nhịn . Hắn ngượng ngùng : “Haizz, đó đều là chuyện bao lâu , con còn nhớ chứ. Lúc chưởng môn sư thúc còn trẻ non , giờ già , thật sự nổi nữa.”
Chu Vũ Mị hừ lạnh một tiếng, liếc Nạp Lan Tân : “Tốt nhất là như .”
“Thật là như mà, những đại năng tông môn đ.á.n.h sợ !” Nạp Lan Tân vội vàng : “Con xem mấy trăm năm nay, chưởng môn sư thúc gây chuyện gì ? Không chứ gì. Ngược còn thường xuyên chùi đ.í.t cho đám tiểu bối các con, haizz, thật khổ mà!”
Nghĩ thì hình như cũng đúng.
Chu Vũ Mị bớt cảnh giác một chút, bà hỏi: “Vậy rốt cuộc tiểu hòa thượng tìm là vì cái gì? Nghe ý , nợ thứ gì trả ?”
Cái ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cac-nam-than-deu-cho-rang-hai-tu-trong-bung-ta-la-cua-han/chuong-121-doi-tay-nhuom-mau-chuong-mon-dao-tau-bat-thanh.html.]
Nạp Lan Tân đảo mắt, đó thở dài một , từ từ với Chu Vũ Mị: “Vũ Mị , các con ở Phượng tộc an nhàn lâu . Có thể thời gian qua bên ngoài xảy chuyện gì. Con tiểu hòa thượng hiện tại biệt danh gì ?! Bên ngoài đều gọi là ma tăng! Nghe g.i.ế.c sạch tất cả hòa thượng ở Vấn Tâm Tự, bao gồm cả sư phụ, sư sư ! Sau đó trong một đêm nhập ma đạo, tu hành tiến triển cực nhanh, hiện tại tu vi sâu lường , chỉ sợ biên giới ít địch thủ.”
“Cái gì!?” Chu Vũ Mị kinh ngạc, bà vội vàng hướng về phía động phủ của Cố Thanh Âm tới, một bước cũng dừng .
“Ấy, Vũ Mị, còn xong, con thế?!” Nạp Lan Tân cũng ngờ Chu Vũ Mị phản ứng , kinh ngạc bà.
“Ta ?! Đương nhiên là xem Thanh Âm . Người tiểu hòa thượng hiện tại lợi hại như , Thanh Âm còn đưa về động phủ, mau đến xem bọn họ.” Chu Vũ Mị xong, đầu cũng ngoảnh mà chạy biến.
Ngay cả cái bóng cũng để cho Nạp Lan Tân.
Chỉ để Nạp Lan Tân trợn mắt há hốc mồm tại chỗ.
Nạp Lan Tân ngẩn một lát, đột nhiên, từ cổ áo bò một cái đầu mỹ nhân. Cái đầu nhỏ, bằng một nửa đầu thường, hơn nữa còn dẹp lép. cái đầu xinh yêu diễm phi thường, cho dù ở nơi mỹ nhân như mây là Cực Nhạc Cung, nàng cũng thể xếp hàng thượng thừa!
“Ai nha, để ả ?” Đầu mỹ nhân chui liền nhịn oán giận.
Nàng u oán Nạp Lan Tân, miệng lải nhải: “Vừa vẻ ngoài của nữ nhân thích, chút phong tình vạn chủng của yêu diễm tiện hóa, thích mà!”
Nạp Lan Tân cảm thấy đau đầu, thấp giọng : “Tiểu Ái, nàng đừng như . Đó là đồ t.ử đồ tôn của , thật sự xuống tay ! Nếu nàng cần... chúng , chúng ngoài tìm xem, xem nữ t.ử xinh nào mới c.h.ế.t .”
Cái đầu mỹ nhân tên Tiểu Ái Nạp Lan Tân , lập tức dựng lông mày, nàng phát tiếng thét ch.ói tai: “A a a a a a a!”
“Tiểu Ái, Tiểu Ái, nàng đừng như !” Nạp Lan Tân tiếng thét đau cả màng nhĩ, nhưng vẫn thấp giọng nhu thuận dỗ dành nàng .
Tiểu Ái lúc oán độc Nạp Lan Tân, lạnh giọng : “Nạp Lan Tân, cái gã đàn ông vô dụng , lúc khi với , thề non hẹn biển thế nào, giờ chỉ xin xác mấy nữ t.ử xinh cũng chịu cho ?! Ta chịu theo về cái nơi chim thèm ỉa Cực Nhạc Cung đủ ủy khuất , mấy nữ t.ử xinh đều cho là ý gì?! Chàng mãi mãi mang cái bộ dạng ?”
Vừa , Tiểu Ái kháng nghị: “Ta cần, mới cần xác mấy nữ nhân c.h.ế.t bên ngoài ! Mấy ả đó c.h.ế.t thể đều cứng đờ! Hơn nữa tìm cho hai cái đều là phàm nhân! Các nàng tu sĩ, căn bản thể, thể dùng chẳng bao lâu, hơn nữa căn bản bằng hai nữ nhân , lừa ai chứ?!”
Nạp Lan Tân bịt tai , nhưng vẫn trấn an Tiểu Ái: “Tiểu Ái, nàng đừng như , tên ma tăng cũng tới đây , chúng ...”
Vừa Vô Dục cũng tới đây, Tiểu Ái lập tức im bặt. Vẻ mặt nàng kinh ngạc xen lẫn sợ hãi, hỏi: “Nạp Lan Tân, cái gì? Tên lừa trọc xen việc của khác cũng tới đây?!”
“ .” Nạp Lan Tân gật đầu, “Hắn tìm vài ngày , mấy ngày nay đều chu với , mấy ngày nay nàng tỉnh, nàng ...”
“A a a a!” Tiểu Ái Vô Dục ở đây liền hét lên ch.ói tai, nhưng giờ phút nàng vẻ kiêng dè, dám hét lớn như . Nàng oán trách Nạp Lan Tân: “Nạp Lan Tân, ý gì? Tên lừa trọc tới mau rời ? Chẳng lẽ giao cho để thoát , đồ đàn ông lòng lang sói!”
Tiểu Ái , dường như nhớ tới chuyện gì, liền bắt đầu phát điên, nàng lải nhải: “Ta mà, sớm nên , đàn ông một ai cả. Ta tưởng sẽ khác, kết quả cũng như . Nạp Lan Tân! Ta cho , cả đời đừng hòng thoát khỏi , cứ bám lấy cả đời, c.h.ế.t cũng đừng hòng sống yên!”
Nạp Lan Tân thấy Tiểu Ái như , vẫn thấp giọng khuyên giải, nhẹ giọng : “Tiểu Ái, Tiểu Ái nàng bình tĩnh một chút. Nàng lớn tiếng như lỡ tên ma tăng thấy thì ? Ta ý định thoát khỏi nàng, nàng đừng nghĩ như . Hôm nay vốn định trộm rời , kết quả vẫn tên ma tăng bắt gặp.”
Nghe Nạp Lan Tân , Tiểu Ái dường như khuyên giải.
Nàng nhớ tới sự đáng sợ của Vô Dục, nhịn run rẩy.
Nàng thấp giọng nức nở, giọng điệu còn điên cuồng như , mà uyển chuyển lóc: “Tân Lang, bây giờ? Tên ma tăng nếu tách chúng thì ? Thiếp còn sống đủ những ngày tháng bên Tân Lang, xa Tân Lang!”
“Nàng đừng vội, nàng đừng vội!” Nạp Lan Tân thở dài, thấp giọng : “Ta cảm thấy sẽ cách, tiểu hòa thượng hiện tại còn ở động phủ của sư điệt cháu gái , chúng chỉ cần lợi dụng thời gian , chừng thể an thoát khỏi đây...”
...
Chu Vũ Mị vội vã, nên thấy màn kịch bên phía Nạp Lan Tân.
Bà vội vàng chạy đến động phủ của Cố Thanh Âm, trực tiếp xông .
Vừa động phủ, Chu Vũ Mị tình huống mắt cho sững sờ.
Bà chút nên lời, thậm chí tự hỏi đúng lúc , bà cũng ngờ tới, thấy cảnh tượng như thế .
Này...
Chu Vũ Mị cảm giác vẫn là lo lắng thừa, bà tưởng con gái sẽ chịu sự áp bức của ma tăng, nhưng bà ngờ là kiểu “áp bức” ?!
Nghĩ nghĩ, Chu Vũ Mị vẫn : “Các con tiếp tục ? Vậy quấy rầy các con nữa, ngoài đây.”
Chu Vũ Mị chuẩn xoay rời .