Các Nam Thần Đều Cho Rằng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn - Chương 120: Bí Mật Kinh Hoàng Trong Áo Nạp Lan Tân

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:27:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong Cực Nhạc Cung vẫn là dáng vẻ cũ, một chút cũng đổi.

Cố Thanh Âm cùng Vô Dục sóng vai tới, đột nhiên nhớ tới lúc vì Bách Ẩn Kính, những tiểu hòa thượng của Vấn Tâm Tự đều tới Cực Nhạc Cung.

Cảnh tượng lúc đó quả thật gọi là gà yêu lấy khỏi l.ồ.ng hấp, tiếng lòng ai nấy đều là “Ta thể!”.

Cố Thanh Âm nghĩ đến cảnh tượng đó, cùng với dáng vẻ chút quẫn bách của các tiểu hòa thượng lúc , đều nhịn lộ ý .

“Cố đạo hữu, từ biệt lâu, nơi vẫn là dáng vẻ cũ, dường như thứ đều đổi.” Tầm mắt Vô Dục lướt qua cảnh vật xung quanh, đó dừng Cố Thanh Âm.

Trên mặt Cố Thanh Âm còn vương nụ , nàng nhận ánh mắt của Vô Dục, đó ngước mắt lên, vặn chạm tầm mắt .

Nhìn kỹ... sắc mặt Vô Dục dường như tái nhợt hơn một chút, nốt ruồi lệ chí nơi khóe mắt trở nên đỏ tươi hơn, lúc mặc áo cà sa đen, tay cầm hắc cốt thiền trượng, trang phục những che lấp “nhan sắc” của Vô Dục, ngược càng thêm phần diễm lệ.

Cảm giác Vô Dục dường như cái gì cũng đổi, nhưng giống như trở nên khác biệt.

Cố Thanh Âm dời mắt , mà đối diện với Vô Dục : “ , thứ ở đây đều đổi.”

Cố Thanh Âm hỏi Vô Dục điều gì đó, nhưng môi khẽ mở, nàng thốt nên lời.

Lúc bọn họ chia tay khi khỏi bí cảnh Cuồng Thú Chi Lâm... Vô Dục rốt cuộc trải qua chuyện gì?!

Vô Dục mỉm Cố Thanh Âm, dời tầm mắt, quanh bốn phía, lơ đãng : “ , lâu . Tiểu tăng vẫn còn nhớ dáng vẻ đầu tiên tới nơi , lúc ...”

Vô Dục tiếp nữa, nhưng Cố Thanh Âm thể sự cô đơn trong giọng của .

Đồng thời, Cố Thanh Âm thầm cảm thấy Tuệ Tâm Trụ Trì của Vấn Tâm Tự dùng võ nhập Phật, một đôi quyền pháp đ.á.n.h khắp ma nhân địch thủ.

Hiện tại Vô Dục biến thành bộ dạng , chẳng lẽ Vấn Tâm Tự xảy chuyện gì ?

Nghĩ đến đây, lòng Cố Thanh Âm chùng xuống.

Nàng cảm thấy, đây lẽ là đáp án tệ nhất.

Cố Thanh Âm cũng ngờ tới, chân tướng còn tàn khốc hơn nàng tưởng tượng gấp trăm .

...

Nạp Lan Tân và Chu Vũ Mị phía Cố Thanh Âm bọn họ.

Ngón tay Nạp Lan Tân đổ đầy mồ hôi, căng thẳng chùi quần áo, đó nhận ánh mắt ghét bỏ của Chu Vũ Mị.

Nạp Lan Tân tự nhiên cũng thấy, trộm liếc Cố Thanh Âm và Vô Dục phía , lén truyền âm cho Chu Vũ Mị: “Sư điệt, con thấy tiểu hòa thượng với đồ nhi của con xứng đôi ?”

Chu Vũ Mị: “......???”

Chu Vũ Mị nhất thời theo kịp mạch não của Nạp Lan Tân, chờ nàng nghĩ kỹ, nhịn nhíu mày hỏi: “Chưởng môn sư thúc, rốt cuộc gì?”

“Thật cũng gì, nghĩ một biện pháp thập thập mỹ, cảm thấy sư điệt con nhất định sẽ đồng ý!” Nạp Lan Tân lặng lẽ quan sát sắc mặt hai phía , thấy họ vẫn trò chuyện vui vẻ, căn bản chú ý tới , lúc mới yên tâm hơn một chút.

Hắn khẽ thở dài, truyền âm cho Chu Vũ Mị: “Con xem, tiểu t.ử lớn lên tuấn tú bao! Nhìn xứng đôi với nữ tu Cực Nhạc Cung chúng . Hay là giữ Cực Nhạc Cung rể ?”

Chu Vũ Mị: “......???”

Chu Vũ Mị trưng vẻ mặt “đầu óc chưởng môn sư thúc hỏng ”, bản năng tránh xa Nạp Lan Tân một chút, để tránh cái khí tức thiểu năng lây bệnh.

Nạp Lan Tân thấu ý định của Chu Vũ Mị, khi bà định tránh xa, liền một phen kéo bà .

Động tác lớn, vặn khiến Cố Thanh Âm và Vô Dục dừng cuộc trò chuyện, khó hiểu hai bọn họ.

“Chưởng môn, ngài ?” Cố Thanh Âm khó hiểu hỏi.

“Không việc gì, việc gì, với sư phụ con hai câu thôi.” Nạp Lan Tân Vô Dục, phát hiện Vô Dục hiện tại cũng đổi, khóe miệng còn mang theo ý , nhưng nụ Nạp Lan Tân thế nào cũng thấy sởn tóc gáy.

Hắn run rẩy, kéo Chu Vũ Mị gần hơn một chút, lúc mới cảm thấy an hơn.

Chu Vũ Mị lườm Nạp Lan Tân một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn bên cạnh .

Bà dường như hiểu Nạp Lan Tân chút sợ Vô Dục ở phía , bèn lặng lẽ truyền âm: “Chưởng môn sư thúc, chuyện gì giấu chúng ? Tiểu hòa thượng tìm tới rốt cuộc là để đòi thứ gì?”

“Ha ha ha ha...” Nạp Lan Tân gượng vài tiếng, đó lảng sang chuyện khác: “Sư điệt , lúc chúng đừng mấy chuyện mất hứng đó, chúng hãy bàn về hôn sự của tiểu hòa thượng và đồ nhi ngươi thế nào?” Nạp Lan Tân sợ Chu Vũ Mị đồng ý, dẫn dắt từng bước: “Sư điệt , thật hòa thượng bản lĩnh, Cực Nhạc Cung đối với chúng trăm lợi mà một hại. Ngươi nghĩ xem, đến lúc đó nếu đại năng tông sư môn phái khác đ.á.n.h tới cửa, chúng liền thể để tiểu hòa thượng đ.á.n.h trả! Lúc chúng cần sợ đ.á.n.h nữa!”

Nạp Lan Tân cứ, khiến tin phục.

Sự hồ nghi của Chu Vũ Mị càng ngày càng sâu, bà cứ cảm giác chưởng môn sư thúc lưng bọn họ chuyện gì mờ ám.

“Không , là hòa thượng, nghĩ cái gì , chưởng môn sư thúc!” Chu Vũ Mị một mực từ chối.

Bà mím môi, cảm thấy vẫn nghĩ cách bắt chưởng môn sư thúc rõ ràng. Nếu chuyện gì, các nàng cũng dễ chuẩn sẵn sàng, sớm ngày chạy trốn.

“Hòa thượng thì ?! Hòa thượng thì thể thành ?!” Nạp Lan Tân bất mãn với Chu Vũ Mị: “Hơn nữa Cực Nhạc Cung chúng , chuyện thông đồng hòa thượng trêu chọc ni cô còn ít ?”

Chu Vũ Mị bất đắc dĩ thở dài: “Cho nên chúng mới môn phái khác đ.á.n.h thê t.h.ả.m như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cac-nam-than-deu-cho-rang-hai-tu-trong-bung-ta-la-cua-han/chuong-120-bi-mat-kinh-hoang-trong-ao-nap-lan-tan.html.]

“Con bậy bạ gì đó?! Chuyện của mị tu, thể gọi là đ.á.n.h?! Chúng đây là vì tu luyện mà hiến !” Nạp Lan Tân thật đúng lý hợp tình.

Chu Vũ Mị để ý tới Nạp Lan Tân nữa, bà xua tay, vẻ mặt bất lực: “Xin , chưởng môn sư thúc, chuyện của Thanh Âm thật sự chủ .”

“Thanh Âm đồ nhi của con ?! Con với nó xem, con là sư phụ nó, nó chắc chắn sẽ mặt dày từ chối con! Hơn nữa...” Nạp Lan Tân trộm liếc Cố Thanh Âm bọn họ một cái, “Hơn nữa cảm giác tiểu hòa thượng và Thanh Âm dường như đều ý tứ với đối phương, con xem bọn họ chuyện vui vẻ kìa.”

“Ta .” Chu Vũ Mị lạnh nhạt từ chối Nạp Lan Tân.

Nạp Lan Tân vốn định thêm công tác tư tưởng cho Chu Vũ Mị, nhưng lúc Vô Dục bọn họ dừng .

Nạp Lan Tân nín thở, chút cứng đờ đầu , gượng với Vô Dục: “Cái đó, đại sư , ngài hài lòng ?”

“Tiểu tăng hỏi, chúng đây là ?” Giọng điệu Vô Dục vẫn luôn nhẹ nhàng.

càng như , Nạp Lan Tân càng sợ hãi, rốt cuộc Nạp Lan Tân tận mắt thấy Vô Dục...

Nhớ tới cảnh tượng lúc đó, Nạp Lan Tân rùng một cái.

“Cái đó... Đại sư , cảm thấy hôm nay chúng còn chuẩn . Hay là...” Nạp Lan Tân đảo mắt, về phía Cố Thanh Âm, “Hay là để sư điệt cháu gái của mặt chiêu đãi ngài một chút!”

“Chưởng môn sư thúc?!” Chu Vũ Mị lạnh lùng .

Nạp Lan Tân cẩn thận truyền âm cho Chu Vũ Mị: “Sư điệt con đừng nóng giận a! Sẽ việc gì . Ta nhớ rõ, đồ nhi của con còn m.a.n.g t.h.a.i con của ? ! Hai bọn họ chuyện xưa, chuyện xưa thì sẽ việc gì!”

“Đó con của !” Chu Vũ Mị cũng lặng lẽ truyền âm.

Nạp Lan Tân sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi: “Vậy là con của ai?!”

Chuyện nhất thời kể hết , Chu Vũ Mị cũng nên giải thích với Nạp Lan Tân thế nào, bà thở dài : “Cái đừng quản, dù con của tiểu hòa thượng !”

“Ai nha thì con !” Nạp Lan Tân vung tay lên, : “Vậy chúng để Thanh Âm nỗ lực một chút, tranh thủ đứa tiếp theo là con của chẳng !”

đứa tiếp theo cũng con ...” Chu Vũ Mị yếu ớt .

Lần đến lượt Nạp Lan Tân kinh ngạc, hỏi: “Trời ơi, đồ nhi của con thật là trò giỏi hơn thầy, mới bao lâu a, chẳng lẽ đứa thứ hai ?”

“Người đừng lo chuyện , chưởng môn sư thúc!” Chu Vũ Mị nhiều về chuyện của Cố Thanh Âm với Nạp Lan Tân.

Nạp Lan Tân sờ sờ mũi, chút ủy khuất.

Vô Dục Nạp Lan Tân nữa, về phía Cố Thanh Âm, dò hỏi: “Vậy tiểu tăng thể quấy rầy Cố đạo hữu một chút ?”

“Có thể thể, đến chỗ nghỉ ngơi một lát .” Cố Thanh Âm vội vàng nhận lời.

Nàng lúc cũng nhiều điều hỏi Vô Dục.

Nghe Vô Dục , trái tim đang treo lơ lửng của Nạp Lan Tân rốt cuộc cũng hạ xuống.

Hắn thở dài, với Cố Thanh Âm: “Vậy sư điệt cháu gái, con mặt Cực Nhạc Cung chúng tiếp đãi đại sư cho nhé.”

“Nạp Lan chưởng môn.” Còn đợi Cố Thanh Âm nhận lời, Vô Dục đột nhiên mở miệng.

“Sao ?” Nạp Lan Tân khó hiểu Vô Dục.

“Món đồ , nhất mau ch.óng trả cho tiểu tăng.” Vô Dục khẽ một cái, đó theo Cố Thanh Âm rời .

Nạp Lan Tân: “......”

...

Cố Thanh Âm đưa Vô Dục về động phủ của , nàng lâu trở , ngay cả linh để ở cũng tìm thấy.

“Không cần phiền phức , Thanh... Cố đạo hữu.” Vô Dục ôn nhu mở miệng: “Tiểu tăng uống nước là .”

“Vậy chứ!” Cố Thanh Âm vẫn tìm linh từ trong góc kẹt pha cho Vô Dục.

Trong lúc chờ nước sôi, Cố Thanh Âm lơ đãng hỏi: “ , Vô Dục, chưởng môn rốt cuộc nợ ngươi thứ gì ?”

“Một thứ vô dụng đối với ông .” Vô Dục nhẹ nhàng .

Cố Thanh Âm buồn bực: “Nếu vô dụng với ông , ông giữ gì mà đưa cho ngươi?”

“Chẳng qua là lá che mắt thôi.” Vô Dục khẽ.

Cố Thanh Âm sửng sốt một chút, đúng lúc nước sôi. Nàng pha linh xong liền đưa chén cho Vô Dục.

Vô Dục đưa tay nhận lấy chén , Cố Thanh Âm vô tình chạm đầu ngón tay .

Đầu ngón tay lạnh, cái lạnh như thể thấm tận xương tủy.

“Ngươi...” Cố Thanh Âm đột nhiên ngẩng đầu Vô Dục, nàng hé miệng, nhưng gì.

 

 

Loading...