Lăng Thi Nhi chỉnh tề y phục, đó sang một bên, như thể chỉ là một thị nữ bình thường bên cạnh Hạ Thanh Sơn.
“Phu nhân trở về, Đại vương mau nghênh đón, đừng để phu nhân đợi lâu.” Lăng Thi Nhi mắt hoe đỏ .
Hạ Thanh Sơn phản ứng , bước tới lau nước mắt cho nàng : “Lần đành ủy khuất nàng . Nàng sẽ để ý ở bên cạnh , nhưng mặt nàng thì cũng khó xử, dù cũng cho nàng vài phần nể mặt, chúng thể quá đáng. Chờ chuyện định, sẽ cho nàng một danh phận, nàng điều đó.”
“Đại vương yên tâm, Thi Nhi hiểu cả mà, sẽ gây thêm phiền phức cho phu nhân và Đại vương. Không cầu tương lai danh phận gì, chỉ cần thể ở bên cạnh Đại vương, mãi mãi một thị nữ, Thi Nhi cũng cam tâm tình nguyện. Lòng Thi Nhi chỉ hướng về Đại vương, gì cũng nguyện ý. Đáng tiếc Thi Nhi chỉ là một nữ t.ử yếu đuối, những việc lớn lao như phu nhân, chỉ thể mua vui cho Đại vương.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Hạ Thanh Sơn trong lòng cảm động.
Nhạn Nhi tuy , cũng từng . bao năm chinh chiến khiến da dẻ nàng trở nên thô ráp, ngăm đen, dung mạo còn như xưa. Lại sinh hai đứa con, vết rạn bụng khiến dám thẳng, chỉ thấy buồn nôn.
Hắn thích sự dũng vô địch của Nhạn Nhi, thích vẻ ngoài xinh của Thi Nhi, thiếu một trong hai đều .
Hạ Thanh Sơn dẫn ngoài thành, vẻ mặt thâm tình, chân thành về phía xa. Bộ dạng lừa tất cả .
Đợi một lúc lâu, Hạ Thanh Sơn nắng chiếu đến choáng váng, nhưng vẫn kiên trì.
Nửa canh giờ , cuối cùng cũng thấy đại quân trở về. Chỉ điều, thấy bóng dáng nữ t.ử dũng oai phong lưng ngựa như khi, vẫn ngẩn một chút. Thật lòng mà , trong khoảnh khắc đó lòng chút hoảng loạn.
nghĩ đến tin chiến thắng đó, chắc là nàng sẽ .
Một chiếc xe ngựa đầu đại quân, hiểu , lẽ nàng thương, lúc đang ở trong xe.
Xe ngựa từ từ tiến , Hạ Thanh Sơn vội vàng đón tới, mặt nụ , chút lo lắng.
lúc định vén rèm xe lên, thì rèm một bàn tay thon dài, trắng nõn vén lên . Một thiếu niên tựa như tiên giáng trần từ xe nhảy xuống.
Thiếu niên xuống xe xoay , vô tình đẩy , vị trí của vén rèm xe, giọng dịu dàng như ngọc nhưng pha chút nũng nịu truyền đến: “Tỷ tỷ, xuống xe ngựa thôi.”
Nghe thiếu niên gọi, Hạ Thanh Sơn nhíu mày, nhưng cũng nghĩ nhiều. Vân Thiên Nhạn thích đến mức nào, rõ. Thiếu niên gọi nàng là tỷ tỷ, chắc là chuyện gì.
Thiên Nhạn từ trong xe ngựa bước , tay thuận thế đặt lên cánh tay Tuân T.ử Hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-vu-tru-quy-lay-cau-xin-nu-phan-dien-hang-dau-lam-nguoi-xlpj/chuong-4-giang-son-cua-nang-khong-ai-cuop-duoc-4.html.]
“Chậm một chút, tỷ hiện tại vẫn khỏe.” Tuân T.ử Hoài dặn dò, xuống đất, giọng trở nên lạnh lùng, còn vẻ nũng nịu nữa, lộ ý uy h.i.ế.p: “Sao ai lấy một cái ghế đến?”
Hạ Thanh Sơn lúc mới phản ứng, đầu : “Nhạn Nhi thương, mau lấy ghế tới.”
Hắn thấy nàng đến nơi mà xe ngựa, chắc chắn là thương . Trong ký ức của , nàng gần như bao giờ xe ngựa trở về, lúc nào cũng ở lưng ngựa.
Thiên Nhạn nhảy thẳng xuống, ánh mắt mặt Hạ Thanh Sơn.
Hạ Thanh Sơn vội vàng đón tới: “Nhạn Nhi, nàng cuối cùng cũng trở về, mấy ngày nay lo cho nàng lắm. Thấy nàng trở về, trái tim mới yên lòng .”
“Ta đau đầu.”
Thiên Nhạn thật sự chuyện với . Nhìn , nàng chỉ rút đao c.h.é.m c.h.ế.t. Thanh kiếm của nàng cũng đang run rẩy, rõ ràng là cùng chung ý nghĩ với nàng.
chuyện lớn thành, đời dễ dàng chấp nhận một nữ nhân hoàng đế, đến lúc đó khắp nơi sẽ tìm cơ hội liên hợp đ.á.n.h nàng.
Người , tạm thời cứ giữ để định thế cục .
Thiên Nhạn nhớ nguyện vọng của nguyên chủ, là nàng giúp chăm sóc hai đứa con: “Hai đứa nhỏ ? Đưa xem.”
Hệ thống 666 vui mừng, ký chủ đại nhân cuối cùng cũng nhớ đến nhiệm vụ.
“Nhạn Nhi, vị công t.ử là?”
“Một thần y.”
Hạ Thanh Sơn yên tâm, còn cúi với Tuân T.ử Hoài, mặt đầy cảm kích: “Đa tạ công t.ử giúp Nhạn Nhi điều trị thể.”
“Ừm.”
Tuân T.ử Hoài tỏ lạnh lùng, thèm Hạ Thanh Sơn lấy một cái. Không ai cũng để mắt. Cái tên lén lút , thấy ưa, đáng để chú ý.