“Tam sư , sư phụ bình thường ?” Diệp Tì thấp giọng trao đổi với Nhiếp Hồ: "Ta vẫn thể tin sư phụ ném Tống Thanh Vận và Tiền Mạc Ninh hố phân, chuyện thật giống sư phụ.”
Nhiếp Hồ tự tát mạnh mặt một cái: “Tứ sư , mơ .”
Diệp Tì “xì” một tiếng, dở dở .
“Sư phụ đ.á.n.h Phó Tuyết Mi thấy lạ, dính dáng đến Sở gia, sư phụ vẫn bảo vệ chúng .” Vẻ mặt Diệp Tì hiện lên sự lo lắng sâu sắc: "Sư phụ bắt đầu bán đan d.ư.ợ.c, còn mặc cả, trông vẻ thiếu linh thạch.”
Nhiếp Hồ chắc chắn: “Dù chờ sư phụ bán xong đan d.ư.ợ.c sẽ về, lúc đó sẽ là chuyện gì.”
Diệp Tì thở dài, chỉ thể như .
Nghĩ chuyện hôm nay, nàng vẫn còn chút sợ hãi, sự xuất hiện của sư phụ nàng cảm động.
“Ta chút lo lắng khi về Sở gia sẽ tìm sư phụ gây sự, mỗi họ xuất hiện, sư phụ chắc chắn sẽ chịu thiệt.” Diệp Tì siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Những đó chỉ bắt nạt sư phụ, cướp đoạt thứ từ chỗ sư phụ, còn sư phụ nợ họ. Trớ trêu là sư phụ thật sự cho là như , lúc mà tức điên.”
Nhiếp Hồ gì, trong lòng cũng nghĩ như .
“Hai đứa đang thì thầm gì đấy?” Thiên Nhạn chuyện xong với chưởng quỹ của tiệm đan d.ư.ợ.c, bán một giá khá , hài lòng .
Lời thì thầm của hai t.ử, nàng đều sót một chữ.
Thấy họ gì, chỉ ánh mắt đầy lo lắng, Thiên Nhạn giải thích nhiều, lời giải thích đều bằng hành động thực tế.
“Về thôi.”
Trong thời gian ngắn sẽ chuyện gì xảy nữa, Thiên Nhạn quyết định trở về luyện đan. Linh d.ư.ợ.c tiện tay lấy từ Đăng Vân Phong còn ít, thể luyện chế nhiều đan d.ư.ợ.c. Ngoài việc bán , còn đều thể cho mấy t.ử sử dụng. Còn những t.ử tạp dịch thiên phú hạn, dùng nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-vu-tru-quy-lay-cau-xin-nu-phan-dien-hang-dau-lam-nguoi-xlpj/chuong-135-cac-do-nhi-dung-lo-lang-su-phu-se-che-cho-cho-cac-con-27.html.]
Diệp Tì và Nhiếp Hồ đều ngờ, Thiên Nhạn trở về, là dùng phi kiếm mang họ về, chứ bộ từ từ.
Sư phụ quả nhiên đổi nhiều, đó xảy chuyện gì.
“Gần đây các con cứ ở trong môn phái tu luyện cho , chờ đột phá đến Nguyên Anh kỳ hãy ngoài rèn luyện.” Thiên Nhạn cũng ý định đốt cháy giai đoạn. Đơn giản là mấy t.ử thường xuyên t.ử Đăng Vân Phong quấy rầy, khiến họ thể an tâm tu luyện.
Nếu mấy t.ử thêm thời gian tu luyện, thể so sánh với mấy t.ử ở Đăng Vân Phong? Cũng chỉ Từ Thải thiên phú kém một chút, những khác đều là trung phẩm đơn linh căn trở lên.
Nguyên chủ - vị sư phụ đáng tin cậy lắm. Ngoài những vật phẩm cơ bản do môn phái phát, thể lấy thứ gì cho các t.ử.
Mấy t.ử đương nhiên ngoài tìm kiếm những thứ hơn. Đối với vị sư phụ , lẽ vài phần thất vọng, nhưng hề oán hận.
Trở Bão Nguyệt Phong, Thiên Nhạn trang đầy đủ cho Diệp Tì và Nhiếp Hồ, bảo họ tự tu luyện, còn thì phòng luyện đan bận rộn.
Diệp Tì và Nhiếp Hồ , cuối cùng Diệp Tì : “Đại sư vẫn luôn ở tông môn, đưa linh d.ư.ợ.c cho đại sư , chúng qua đó hỏi một chút.”
Hai gặp Diệp Hoài Phong, tu luyện đến Trúc Cơ trung kỳ, chút kinh ngạc, mới bao lâu chứ.
Nhiếp Hồ kinh ngạc : “Đại sư , linh căn của chữa trị xong ?”
Diệp Hoài Phong lắc đầu: “Vẫn .”
“Đại sư thật là kỳ tài ngút trời, chỉ dựa linh căn rách nát mà cũng thể tu luyện đến Trúc Cơ trung kỳ, kết đan là chuyện sớm muộn thôi.” Diệp Tì lấy cây linh d.ư.ợ.c lợi cho Diệp Hoài Phong: "Đại sư , Dưỡng Linh Thảo, chắc là sẽ chút giúp ích cho .” Nói đến đây, Diệp Tì phàn nàn một câu: "Suýt nữa thì cướp mất, may mà sư phụ đến kịp.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ