Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 135: Lùi Một Vạn Bước Mà Nói, Sư Tỷ Trở Nên Hư Hỏng, Chẳng Lẽ Không Có Chút Quan Hệ Nào Với Việc Họ Quá Mức Cưng Chiều Sao
Cập nhật lúc: 2026-03-11 23:17:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Eo của Tiêu Quân Châu thật sự thon.
Lộ Tiểu Cẩn ôm eo của tất cả Vô Tâm Phong, trong đó, eo của Tiêu Quân Châu là thon nhất.
Gầy gò mỏng manh.
Không là ảo giác của cô , eo của Tiêu Quân Châu hôm nay, dường như còn thon hơn.
Gầy ?
Lộ Tiểu Cẩn bất giác men theo eo , một tay sờ lên lưng , một tay sờ xuống m.ô.n.g .
Ừm.
Không ảo giác.
Hắn thật sự gầy .
Xương sống lưng cũng thể sờ thấy .
Mới mấy ngày gặp, gầy thành thế ?
Giống như bệnh nặng sắp c.h.ế.t .
Lẽ nào là vì hôm đó ma khí thương, vẫn hồi phục ?
Xem tiểu sư nhà , mặt mũi đều ma khí hút cho đen tím cả .
—— Ảo thuật của Tiêu Quân Châu, đối với cô mà , căn bản tồn tại.
Phải , nếu đổi là bình thường, Lộ Tiểu Cẩn nhất định sẽ lập tức phát hiện sắc mặt bình thường.
trớ trêu , trong mắt Lộ Tiểu Cẩn, Tiêu Quân Châu là một đứa bé phôi thai.
—— Cười c.h.ế.t, căn bản sắc mặt.
Chỉ mơ hồ cảm thấy, màu da phôi t.h.a.i của hôm nay đúng cho lắm.
Quân Duật ở cách đó xa: “?”
Tay của đại sư tỷ đang sờ !
Cô gái nhỏ do chính tay nuôi lớn, một vài hành động mật, cũng gì đáng trách.
!
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Quân Duật còn là Quân Duật của nữa!
Bây giờ là Quân Duật xem qua tỷ thí tuyển chọn!
—— Con nhóc , bây giờ bỉ ổi lắm!
Cộng thêm việc Giang Ý Nùng đó cố ý vô tình chỉ rõ sự khác biệt giữa nam và nữ, khiến cho Quân Duật bây giờ, còn bộ lọc ‘em bé’ đối với Lộ Tiểu Cẩn nữa.
Trùng hợp , Tiêu Quân Châu đến, cô nhào lòng sờ mó lung tung.
Mặt Quân Duật lập tức đen .
Tiểu sư tỷ nhà bắt đầu hư hỏng từ lúc nào ?
“Sư tỷ.” Vành tai Tiêu Quân Châu ửng đỏ, nhẹ nhàng giữ lấy bàn tay trái đang sờ soạng lên xuống của Lộ Tiểu Cẩn, “Đừng cử động lung tung.”
Quân Duật thở phào nhẹ nhõm.
May mà, tiểu sư vẫn chừng mực.
Ai ngờ giây tiếp theo, Tiêu Quân Châu thế :
“Vai của tỷ sẽ đau đó.”
Trên đường đến ngoại môn, cũng xem tỷ thí tuyển chọn.
quá chú ý đến sự vô sỉ của Lộ Tiểu Cẩn.
Thứ thấy, là Lộ Tiểu Cẩn dựa cơ thể thể tu luyện , liều c.h.ế.t giành một suất tuyển chọn.
Cô vất vả đến mức nào, mới thể đài tỷ thí đầy tu sĩ, đến cuối cùng chứ?
Xương bả vai của cô còn thương.
Vết thương nặng như , dù ngâm t.h.u.ố.c tắm, cũng thể lập tức khỏi hẳn.
Cứ cử động lung tung sờ mó như , động đến vết thương ở vai, e là sẽ đau.
Còn về chuyện khinh bạc...
Hắn sắp c.h.ế.t , cần tính toán những chuyện .
Quân Duật: “?”
Ngươi đừng cưng chiều cô quá!
Lùi một vạn bước mà , tiểu sư tỷ trở nên hư hỏng, chẳng lẽ chút quan hệ nào với việc Tiêu Quân Châu quá mức cưng chiều cô ?
Lộ Tiểu Cẩn khựng , ngẩng đầu lên, liền đối diện với đôi mắt quan tâm của Tiêu Quân Châu.
Đôi mắt , sâu thẳm như hồ nước trong, mơ hồ lộ vài phần bi thương.
“Không đau .” Lộ Tiểu Cẩn hê hê, buông , cố chấp xoay cánh tay mấy vòng , “Ngâm t.h.u.ố.c tắm xong, khỏi hẳn !”
Khỏi cái con khỉ!
Đau c.h.ế.t!
hiểu , cô để Tiêu Quân Châu .
Dường như nếu cô đau, thằng nhóc sẽ còn đau hơn cả cô.
—— Vết thương cô, nỗi đau trong lòng .
—— Giống hệt một ông bố già lo.
Tiêu Quân Châu nắm lấy cánh tay như xoay vòng lửa mặt của cô, bất đắc dĩ thở dài:
“Ừm, đau là , nhưng dù đau, vết thương nặng như , cũng dưỡng cho , hồ đồ nữa, hiểu ?”
Hồ đồ?
Xem thường quá !
Đừng bây giờ chỉ là xương bả vai đ.â.m một nhát.
Cho dù bây giờ đầu c.h.é.m bay, cô cũng thể lộn cho năm mươi vòng cần thở.
—— Theo đúng nghĩa đen là thở.
Lộ Tiểu Cẩn đang giằng co với Tiêu Quân Châu, nhất quyết biểu diễn năm mươi cái lộn nhào, thì khóe mắt đột nhiên thấy Quân Duật ở cách đó xa.
“Tam sư ?”
Vừa gọi định lao tới ôm một cái thật nồng nhiệt.
chân bước , Tiêu Quân Châu xách cổ áo lôi về, giọng điệu nhàn nhạt:
“Giữ ý một chút.”
Lộ Tiểu Cẩn: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-tong-mon-deu-muon-khu-ta/chuong-135-lui-mot-van-buoc-ma-noi-su-ty-tro-nen-hu-hong-chang-le-khong-co-chut-quan-he-nao-voi-viec-ho-qua-muc-cung-chieu-sao.html.]
Thằng nhóc , còn quản cả cô nữa ?
Thôi thôi, bệnh mà, ngoài cưng chiều thì còn gì nữa?
Quân Duật chút bất ngờ Tiêu Quân Châu một cái.
Luôn cảm thấy hành động của chút bình thường.
ngẫm kỹ, chỗ nào đúng.
“Muộn thế , tỷ ở đây một ?” Quân Duật sờ đầu Lộ Tiểu Cẩn hỏi.
Lộ Tiểu Cẩn thở dài: “Hôm nay là tỷ thí tuyển chọn ? Ta chỉ nhẹ nhàng thi đấu một trận, ai ngờ giành một suất đến Đại Hoang bí cảnh, các t.ử thấy , ai là sùng bái .”
“Từ khi tỷ thí kết thúc, bọn họ cứ nhiệt tình đuổi theo , chỉ điểm cho họ một hai.”
“Ta thật sự khó mà chống đỡ, nên mới đến đây trốn cho yên tĩnh.”
Quân Duật: “?”
Tỷ xem đang gì ?
Lộ Tiểu Cẩn đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Quân Duật, ho khan một tiếng, né tránh.
Thôi .
Sự thật và những gì cô , thể một chút xíu khác biệt.
lớn.
Chuyện là thế , kể từ khi tỷ thí kết thúc, nhiều t.ử cảm thấy cô thắng vẻ vang, thế là đều đuổi theo cô, nhất quyết tỷ thí với cô, vả mặt con ác nữ .
Tỷ thí?
Tỷ thí cái con khỉ!
Cô đau đến mức sắp vững , mà ma mới đem mặt cho bọn họ đ.á.n.h.
những t.ử chịu buông tha, chỉ đuổi theo cô, còn chặn cô ở Đông đại viện.
Hết cách, cô chỉ đành trốn khắp nơi.
Khó khăn lắm mới tránh hết , thì Tiêu Quân Châu và Quân Duật đến.
“Chuyện là như đó, quá yêu thích cũng .”
Quân Duật: “Bọn đều xem tỷ thí qua lưu ảnh thạch .”
Lộ Tiểu Cẩn: “...”
Rồi nữa?
Đánh c.h.ế.t ?
Cô ưỡn n.g.ự.c: “Chút vinh dự , đáng để khen nhiều.”
Quân Duật: “...”
Khen nổi.
Hoàn khen nổi.
Tiêu Quân Châu xong lời cô một cách nghiêm túc, vạch trần lời dối của cô, chỉ đưa một lọ t.h.u.ố.c trị ngoại thương cho cô:
“Bôi lên , ngày mai sẽ đau nữa.”
“Đa tạ tiểu sư ! , hai tối muộn đến đây gì?”
“Đi ngang qua.” Tiêu Quân Châu mím môi, “Sư tỷ, tỷ thích loại cây nào ?”
Trước đây loại nào đặc biệt thích.
bây giờ thì .
“Cây liễu.”
Trừ tà.
Bây giờ, hễ là thứ gì trừ tà, cô đều thích.
Đây , trong túi còn đang đựng một con b.úp bê vu cổ mới xong.
Tiêu Quân Châu : “Vậy , sư tỷ trồng một cây liễu giúp nhé?”
“Hả?”
Hắn chuyên môn đến đây một chuyến, chỉ để đốc thúc cô thêm việc đồng áng, tăng cường thể tu?
Cũng... thôi.
“Được!”
Nghe cô đồng ý, Tiêu Quân Châu :
“Tỷ về nghỉ ngơi , tỷ .”
Về?
Nếu mà về ngủ một giấc ngon lành, cô chẳng về từ sớm ?
Những t.ử chừng vẫn còn đang xổm ở cổng Đông đại viện.
mà, muộn thế , chắc cũng giải tán hết nhỉ?
Cô cũng đến lúc nên về .
—— Không thể cứ xổm ở đây đến ngày mai ?
Bọn họ ngủ, cô ngủ!
Nếu thật sự chặn, thì mỗi một bạt tai!
Tưởng lắm !
Thế là, cô hùng dũng hiên ngang về phía Đông đại viện.
Tiêu Quân Châu dõi theo cô rời , bóng lưng cô, ánh mắt quyến luyến.
“Phụt——!”
Hắn cuối cùng cũng chịu nổi, nôn một ngụm m.á.u tươi lớn, ngã xuống.
Tầm mắt mơ hồ, nhưng vẫn luôn dõi theo bóng lưng hề đầu .
Không c.h.ế.t...
Càng cô thêm một giây, càng c.h.ế.t.
Chấp niệm, hóa thành tâm ma, từng chút từng chút lan tỏa từ lưng .
Sư tỷ, đừng quên trồng một cây liễu cho .
Đừng quên, .
Bán Hạ tiểu thuyết, nhiều niềm vui