Sau khi Giang Thu Thu , bà El cũng nhịn nở nụ .
Cười xong, bà trở nên nghiêm túc hơn một chút, “ cũng thích uống dung dịch ôn dưỡng, nhưng dù thích uống đến mấy, trong trường hợp cơ thể cần, thì vẫn uống.”
Giống như Nguyên Kiến Quốc, mang thương tích giải ngũ, tình trạng thức hải ngày càng định theo tuổi tác. Tình trạng của ông, 1 năm ít nhất nạp hơn sáu ống dung dịch ôn dưỡng tinh thần, mới thể duy trì sự định của thức hải.
dặn dò thì dặn dò...
“Bỏ .” Nguyên lão khổ một tiếng, “Thứ uống cũng như uống, là linh đan diệu d.ư.ợ.c, ăn một là tác dụng.”
“Bà xem lão Thiết kìa, uống 10 năm mà vẫn cái bộ dạng ốm yếu đó... uống nữa .”
Mặc dù rõ uống dung dịch ôn dưỡng tinh thần lợi cho thức hải, nhưng nó thuộc loại t.h.u.ố.c đặc trị. Vết thương mới còn cần 10 ngày nửa tháng, vết thương cũ cần năm qua tháng nọ mới thể thấy chút hiệu quả.
Sau đó nó khó uống, uống nhiều, còn uống lâu mới thấy hiệu quả, hơn nữa một thời gian uống hình như cũng chẳng . Vì , những chiến hữu cũ của bà El giải ngũ mười mấy năm , một ai uống thứ đúng giờ cả.
Ngoại trừ lão Thiết thực sự khao khát sống mãnh liệt .
Những khác đều giống như lão Nguyên .
Tinh thần sung mãn, giống như một lão ngoan đồng : “ cống hiến hết chiến trường bao nhiêu năm nay , vất vả lắm mới giải ngũ, là lúc hưởng phúc thanh nhàn , còn bày cái dung dịch ôn dưỡng tinh thần ...”
“Ngày nào cũng như ăn *, còn 1 ngày ăn sáu bữa, ăn xong tâm trạng đều nữa. El, bà cứ nhắm mắt ngơ , đừng cố chấp với thứ nữa.” Ông dùng ánh mắt đầy hy vọng bà El.
bà El trực tiếp tặng ông một cái trừng mắt, “Không .”
“Bắt buộc uống.”
“Mắt mở nhắm là uống hết bụng .”
“... Uống hết bụng một thì chắc mắt kịp mở nhắm luôn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-tinh-te-deu-xep-hang-cho-ta-livestream-my-thuc/chuong-367-da-den-luc-the-hien-ky-thuat-thuc-su-roi.html.]
Có thể thấy, Nguyên lão kháng cự dịch dinh dưỡng.
Lúc bà El ôm Giang Thu Thu lòng, “Được , ông thích uống dung dịch ôn dưỡng , hôm nay đến đổi khẩu vị cho ông đây.”
“?” Nguyên lão sửng sốt một chút, “Đổi khẩu vị? Đổi thế nào?”
Từ khoảnh khắc trở , trung tâm cuộc trò chuyện giữa hai , đột nhiên biến thành Giang Thu Thu.
Bà El đưa tay hướng về phía Giang Thu Thu giới thiệu với Nguyên lão , “Đây là Thu Thu, nhất Tinh thần Trị liệu sư thiên phú xuất chúng.”
“ , hôm qua bà với qua thiết liên lạc .” Nguyên lão xong chớp chớp mắt, thiện với Giang Thu Thu: “Hôm nay gặp , trẻ trung tinh thần.”
Ông khen Giang Thu Thu một tràng, Giang Thu Thu khiêm tốn : “Nguyên gia gia cũng , tinh thần ạ.”
“Đừng tinh thần với tinh thần nữa, con bé là nhất Tinh thần Trị liệu sư lấy thức ăn vật trung gian, trong thức ăn con bé chứa tinh thần lực trị liệu dồi dào.”
Nguyên lão gia t.ử còn ha hả đột nhiên khựng một chút, chút dám tin Giang Thu Thu, bà El, “El, ý của bà là... ăn món cô bé , cũng giống như uống dung dịch ôn dưỡng tinh thần ?”
“ .”
“...”
Nguyên Kiến Quốc ồ lên một tiếng, đó nhanh ch.óng thu nụ , đưa tay lên che môi, ho nhẹ hai tiếng, vô cùng nghiêm túc về phía Giang Thu Thu: “Cô bé Thu Thu , gia gia mạo hỏi một câu, cháu nấu ăn ngon ?”
“Chuyện ...” Giang Thu Thu cũng chớp chớp mắt, trong ánh mắt mong đợi của Nguyên gia gia, trả lời: “Chắc là loại mà mỗi ngày ăn sáu bát cũng đủ ạ.”
“!” Nguyên Kiến Quốc: “Thật ?”
Bà El: “Thu Thu, đến lúc thể hiện kỹ thuật thực sự .”
Người , bếp, lên tài nghệ thôi!