Trên đường trở về, Mặc Thành Ngữ ngừng lầu bầu với Tả Khải.
“Đại ca đối với quá khắt khe !”
“Lúc nào cũng như ! Các xem vì hiền quá, nên ngày nào cũng đem giáo huấn !”
Tả Khải: Ừm...
“Cậu gì chứ.”
“Cái , Bộ trưởng, , thế nào.”
Mặc Thành Ngữ đầu sang hộ pháp bên : “Vậy .”
“, ? thấy ạ.”
“Vậy thì vì cái gì!”
“Vì Bộ trưởng thực sự ... liều.” Hộ pháp bên thật thà đáp, “Hôm qua phạm đó mắng , hôm nay cô vẫn cứ liều tiếp mà.”
“...”
“!”
Mặc Thành Ngữ nhổ toẹt một cái: “Cho dù là nữa, là em gái của , nhắc nhở thì cũng nên thái độ một chút chứ. Ví dụ như: Thành Ngữ, em sai thế sẽ hại cho sức khỏe, thế thế thì mới mau khỏe . Chỉ cần giọng điệu như thế là mãn nguyện .”
“Đó chẳng là cách chuyện của Viện trưởng Trương ?”
“! chính là thích cái tông giọng đó của Viện trưởng Trương, xong thực sự thấy...” Cô còn xong, hộ pháp bên gãi gãi đầu: “ mỗi Viện trưởng Trương như , Bộ trưởng đều , ông quản nổi cô.”
Không khí bỗng chốc im lặng, Mặc Thành Ngữ thẹn quá hóa giận: “Cậu nhất nên suy nghĩ kỹ hãy ! Cậu đang chuyện với ai đấy hả!”
“ đang chuyện với Bộ trưởng mà.”
“Thôi bỏ , nữa, giờ mở miệng thêm câu nào.”
Mặc Thành Ngữ quyết định tìm trực tiếp Mặc Tư.
Vào đến tòa lâu đài nhỏ, phòng khách ai, khu vực sinh hoạt chung ở tầng hai cũng vắng lặng, Mặc Thành Ngữ đoán chắc chắn lên tầng thượng .
Cô chạy huỳnh huỵch lên tầng cùng, gõ cửa phòng Mặc Tư: “Đại ca! Em đến đây!”
“Ừ, về .”
“Em chuyện trò với Thu Thu xong, giờ em đang giận đây!” Mặc Thành Ngữ gào lên: “Anh mau mở cửa !”
Mặc Tư tình trạng hiện tại của ...
Anh sở hữu khả năng kiểm soát tuyệt vời, ngay cả với việc tinh thần thể tự ý lộ ngoài ngoài dự liệu, chỉ cần xuất hiện vài , Mặc Tư cũng thể tìm cách để khắc chế nó.
Tuy nhiên, cách hẳn là tối ưu nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-tinh-te-deu-xep-hang-cho-ta-livestream-my-thuc/chuong-134-anh-di-di-nho-de-banh-ngot-lai.html.]
Ví dụ như hiện tại.
Anh cái thứ đang xù lông rụt , nhưng nó lời, cứ thế dựng lên dán c.h.ặ.t Mặc Tư.
Nhờ lớp quần áo che chắn, phần lồi quá lộ liễu, nhưng cứ thế mà chuyện với khác, trong lòng Mặc Tư luôn thấy cảm giác kỳ quái.
Thế là mở cửa, mà gọi thẳng một cuộc truyền tin cho Mặc Thành Ngữ.
“Cô thêm cái gì ?”
“Em thêm cái gì ! Em phân biệt đối xử! Tại đối với Thu Thu thì dịu dàng như thế, mà chuyện với em cứ đ.â.m thọc như , hu hu hu, còn là trai của em hả?”
“Tại cứ đả kích em gái của chứ.”
Cô lóc t.h.ả.m thiết.
Mặc Tư:...
“Dừng .”
“Dừng ngay.”
Mặc Thành Ngữ vẫn cứ dừng.
Mặc Tư: “Cô hơn 40 tuổi , còn tranh giành cái với một cô bé 20 tuổi ? Hơn nữa, cô lý trí, thông minh, kiên trì, tương lai thể giải quyết cho nhiều rắc rối. Còn cô——”
Những từ ngữ miêu tả thì quá nhiều, hàng ngàn hàng vạn tính từ cuối cùng chỉ đọng thành một câu: “10 năm qua, theo dọn dẹp hậu quả cho cô nhiều đếm xuể.”
“Anh láo, em gì đến 40 tuổi, em mới 35 tuổi!”
“... mệt , tranh luận mấy cái là vô tận, cô về nghỉ ngơi . , đừng vì giận dỗi mà xách luôn bánh ngọt của , đặt bánh xuống đó, về ngủ sớm , sáng mai dậy là cô sẽ nguôi giận thôi.”
“Nguôi giận cái gì! Em nguôi!”
“Sau khi dần bình tĩnh , cô sẽ nhận rằng đắc tội với chuyên dọn bãi chiến trường cho là điều ho gì .”
“Và , thích đấu khẩu với cô. Lần chuyện gì tìm , cho phép cô thách đấu với , sẽ ý kiến gì về kết quả thắng thua cả.”
“Á á á, cái đồ độc mồm độc miệng nhà ! Em giận quá mất!!!”
“Kiểm soát cảm xúc , trong thời gian phục hồi tinh thần đừng để tâm trạng d.a.o động quá lớn, nếu từ ngày mai bắt đầu uống dịch dưỡng ôn tinh thần.”
Mặc Thành Ngữ:...
“A a a a (gào thét thành tiếng——)”
Sau khi cô khỏi, Mặc Tư mở cửa, nhanh tay xách chiếc hộp giấy ở cửa .
Hương thơm tỏa bốn phía.