Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 62: Cẩu lương
Cập nhật lúc: 2025-11-28 15:40:31
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 62: Cẩu lương
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Người giúp sức nhiều.
Tang Yên phát hiện lượng thịt nàng ướp vẫn là quá ít, chia cho xong thì còn chẳng bao nhiêu.
Tuyên Nhiêu vẫn ăn đủ.
Nàng sớm gắp riêng một đĩa nhỏ cho , lúc đặc biệt giữ của: "Đây là của . Vân Tiếu còn ăn. Chừng đủ cho hai chúng ."
Tang Yên: ". . ."
Thật nàng cũng tính tranh với ai cả.
"Sớm ướp nhiều hơn ."
Nàng thở dài, vốn định thử một , ngờ hoan nghênh đến thế.
Hạ Doanh : "Nàng ăn thì bảo bọn hạ nhân ướp thêm. Dù gì phương pháp nướng cũng khá đơn giản, tiếp theo cứ để bọn họ . Nàng chỉ cần chờ bưng đến ăn là ."
Tang Yên đương nhiên thể chờ.
bụng nàng thì chờ nổi.
Ục ục . . .
Nàng hổ ôm bụng, vẻ đáng thương. "Ta đói. Không chờ nổi nữa."
Hạ Doanh bất đắc dĩ lắc đầu, lập tức bảo mang điểm tâm tới.
Trước khi điểm tâm đến, Vân Tiếu mang xà lách trở về.
Tuyên Nhiêu theo cách Tang Yên , dùng xà lách cuộn một miếng thịt, thêm hai tép tỏi, đó xoay , nhét thẳng miệng Tang Yên.
Tang Yên ngơ ngác: "Không ngươi . . ."
Không còn giữ của ?
"Để ngươi suốt ngày chỉ nghĩ cho khác, nghĩ cho bản ?"
Tuyên Nhiêu đưa tay chạm nhẹ trán nàng, như một tỷ tỷ hàng xóm hiền lành, trách yêu một câu.
Nàng keo kiệt, cũng là chia.
Chỉ là khi thưởng cho khác, lo cho cái bụng .
May mà nàng giữ một ít . . . nếu Tang Yên chia sạch .
"Haha . . . nghĩ cho khác, còn ngươi nghĩ cho ."
Tang Yên đắc ý, vui vẻ nhai thịt trong miệng.
Thịt nướng ăn cùng xà lách và tỏi ngon hơn nhiều.
Món ngon đúng là do đói mà .
"Cảm ơn ngươi, Tuyên Nhiêu."
Nàng trông như bé mèo nhỏ dính , ôm lấy nàng thật chặt.
Đầu nàng cũng học dáng mèo, gần như chui hẳn n.g.ự.c nàng .
Hạ Doanh hai mật như thế, luôn cảm thấy gì đó kỳ lạ, giống như . . . dư thừa?
Hắn thuận mắt, liền hắng giọng một tiếng, cố ý ho khan vài cái.
Tiếng động lập tức thu hút sự chú ý của Tuyên Nhiêu.
Quan trọng là Tuyên Nhiêu còn hiểu lầm, Hoàng thượng cũng đang đói ? Muốn nàng cho ăn ?
Dù nàng vui khi cho ăn, nhưng dù cũng là Hoàng đế, thể đắc tội!
Tuyên Nhiêu dùng xà lách cuộn một miếng thịt nướng, đưa qua: "Hoàng thượng mời dùng."
Hạ Doanh thứ đưa đến, đúng là chút thèm, dù gì bây giờ cũng muộn lắm , cũng đói, nhưng nghĩ đến Tang Yên còn đói hơn, : "Đưa cho nàng ăn ."
Tuyên Nhiêu: ". . ."
Được thôi.
Hắn thương Tang Yên, nàng cũng thương Tang Yên, thì hợp .
Nàng dứt khoát nhét miếng thịt miệng Tang Yên.
Tang Yên đưa tay cản, nhận lấy, nhét miệng Hạ Doanh.
Tuyên Nhiêu: !!!
Nếu nàng là hiện đại, chắc nàng lúc nhét cho ăn cẩu lương.
Tự nhiên thấy thịt nướng trong tay còn ngon nữa.
Hạ Doanh thì thấy ngon!
Cực kỳ ngon!
Miếng thịt là thứ ngon nhất từng ăn trong đời.
"Trẫm thật đói."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/chuong-62-cau-luong.html.]
"Ăn thử cho vị mới. Hoàng thượng thấy dùng xà lách cuộn ăn ngon hơn ?"
"Ừ. Ăn như nào cũng ngon."
Nếu tỏi thì hơn.
Hắn cực ghét mùi tỏi đầy miệng, thế là bảo Bùi Mộ Dương rót cho , súc miệng mấy liền.
Tang Yên ảnh hưởng, cũng theo đó dùng súc miệng.
Tuyên Nhiêu hai họ phu xướng phụ tùy [1], vốn định đút thêm cho Tang Yên miếng nữa, nhưng đổi ý, nhét miệng Vân Tiếu.
[1] nghĩa là chồng , vợ theo, chỉ sự hòa thuận, hòa hợp trong gia đình.
"Họ cần, chúng tự ăn của chúng ."
Hai nàng ăn đến mức miệng bóng dầu.
"Tham kiến hoàng thượng!"
Tang Nhược Thủy bất ngờ xuất hiện.
Nàng hành lễ với Hạ Doanh, sang Tang Yên: "Nghe tỷ tỷ đang nướng thịt, cũng đến xin chút thức ăn."
Tang Yên cái vỉ nướng trống trơn, lúng túng một tiếng: "Ngươi tới trễ rội, bọn ăn xong."
lúc đó, Tuyên Nhiêu nhét hai miếng thịt cuối cùng miệng .
Rõ ràng là chừa miếng nào cho Tang Nhược Thủy.
Tang Nhược Thủy thấy rõ, lập tức nhíu mày: "Tuyên thị, coi chừng nghẹn c.h.ế.t đấy."
Nàng Tang Yên thường xuyên lãnh cung, xem Tuyên Nhiêu như tỷ . Tuy nàng mấy để tâm đến tỷ tỷ , nhưng tỷ tỷ ruột thịt với một ngoại nhân như thế, khiến nàng bực bội thôi.
Nàng thật sự hỏi xem tỷ tỷ còn nhớ là Tang gia ?
Xem nàng c.h.ế.t ?
Tang Nhược Thủy càng nghĩ, lửa giận trong lòng càng to.
Thấy Tuyên Nhiêu hành lễ với , liền kiếm cớ gây chuyện: "Tuyên thị, hình như ngươi quên gì chăng? Ở lâu trong lãnh cung, ngay cả quy củ cũng quên hết ?"
Tuyên Nhiêu Tang Nhược Thủy đang gây chuyện, nhưng cũng biện giải, lập tức quỳ xuống hành lễ: "Gặp qua Tang phi nương nương."
Tang Nhược Thủy thấy nàng quỳ, lòng mới thoải mái hơn đôi chút.
Sau đó giả vờ như quên bảo nàng lên, sang với Hoàng đế: "Hoàng thượng, thần cũng ăn thịt nướng."
Giọng nũng nịu, tư thái mềm mại mị hoặc.
Hạ Doanh vì Tang Yên nên vẫn luôn nể mặt nàng , liền : "Chút nữa thịt ướp sẽ đưa tới. Sẽ nướng tiếp. Ngươi đợi một lát ."
Tang Nhược Thủy , lập tức ngọt ngào: "Tạ hoàng thượng. Thần lộc ăn ."
Nói , nàng , mở hộp đồ ăn trong tay Hương Tú, lấy hai đĩa trái cây rửa sạch, cắt gọt: một đĩa là dưa lưới, một đĩa thì là dưa hấu.
"Lễ xưa câu, bánh ít bánh quy . Thần nghĩ hoàng thượng ăn nhiều đồ dầu mỡ, ắt ăn chút trái cây để dễ chịu dày, cải thiện khẩu vị, nên mới đem theo một ít. Mong hoàng thượng nể mặt dùng thử đôi chút."
Nụ nàng dịu dàng, trông vô cùng chu đáo.
Hạ Doanh đành khen ngợi một câu: "Ngươi lòng."
Rồi lấy một miếng dưa hấu, đưa sang cho Tang Yên.
Tang Yên đang kéo Tuyên Nhiêu lên.
Tuyên Nhiêu chịu, thấp giọng : "Tang phi nương nương còn cho ."
Tang Yên buộc sang Tang Nhược Thủy, nhắc nhở: "Hoàng thượng còn ở đây. Muội chú ý chút ."
Tang Nhược Thủy Hoàng đế luôn theo Tang Yên, cũng tiện gây khó dễ khác mặt , đành nén sự khó chịu, mỉm : "Tỷ tỷ thứ . Ta thấy tỷ với Hoàng thượng liền vui quá, quên hết thứ. Tuyên thị, xin nhé, sơ suất với ngươi. Mau lên ."
Nàng nghĩ trong lòng, đợi sang chỗ khác sẽ bắt nàng quỳ thật lâu.
Tuyên Nhiêu há thể ý tưởng của nàng ?
cũng chỉ thể : "Tạ ơn Tang phi nương nương."
Nàng dậy, thấy chỗ Tang Nhược Thủy chiếm mất, chỉ đành im lặng lui sang một bên.
Nghĩ đến năm xưa, khi nàng còn là Hoàng quý phi . . .
Thôi .
Chuyện cũ nên nhắc .
"Tuyên Nhiêu, đây. Cùng ăn ."
Tang Yên gọi nàng ăn trái cây.
Tuyên Nhiêu đang định uyển chuyển từ chối. . .
Tang Nhược Thủy lên tiếng: "Tỷ tỷ, trong Hoàng cung xem trọng nhất là quy củ. Loại phận như nàng , thể cùng bàn?"
Tang Yên nhíu mày: "Ta với nàng là bằng hữu. Giữa bằng hữu với , gì phận với cấp bậc?"
Tang Nhược Thủy chịu nhường, để ý sắc mặt Hoàng đế, nhỏ: "Tỷ tỷ là sai . Tỷ với nàng ở riêng như thế nào, tất nhiên dám xen . mặt Hoàng thượng, tôn ti khác biệt, vượt lễ."
Nói , nàng Hoàng đế, tìm kiếm sự ủng hộ: "Hoàng thượng, xem?"
Hạ Doanh vốn Tang Yên thiết quá mức với Tuyên Nhiêu, liền gật đầu: "Tang phi đúng, tôn ti khác biệt, quả thật thể trái quy củ."
Bầu khí lập tức lạnh xuống.
Tang Yên ngờ sẽ bênh Tang Nhược Thủy, ghen giận: "Nếu Hoàng thượng xem trọng quy củ đến thế, thì vẫn nên thủ tiết cho phu quân khuất ở trang viên mới ."