Cả Nhà Xuyên Không Về Cổ Đại, Giữa Năm Đại Hạn Vừa Khai Hoang Làm Giàu - Chương 6: Chấn động

Cập nhật lúc: 2026-04-11 23:19:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Vãn Ca ngờ rằng chỉ giúp bế bé Tinh Tinh một lát mà thể nhận điểm kinh nghiệm, trong lòng vô cùng ngạc nhiên và chấn động.

Thế là, khi Hứa Thúy Lan ăn xong và đón Tô Vãn Tinh, Tô Vãn Ca trực tiếp từ chối, thấp giọng : "Nương, để con bế cho, thể kiếm điểm kinh nghiệm sinh tồn ạ."

"Còn thể như ?"

Hứa Thúy Lan cũng tỏ khá bất ngờ.

Tô Lập Quốc , tuy mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng trong lòng âm thầm trút bỏ một gánh nặng.

Trước đó, Tô Lập Quốc còn lo lắng 'kim thủ chỉ' của Tô Vãn Ca chỉ tác dụng hạn chế trong giai đoạn đầu.

Không ngờ, việc tích lũy điểm kinh nghiệm sinh tồn cũng khó như ông nghĩ.

Vậy nên, trong những ngày tiếp theo, Tô Vãn Ca ước chừng bế Tô Vãn Tinh suốt hai mươi bốn giờ.

Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của Tô Vãn Ca. Thân thể hiện tại của nàng chỉ mới mười ba tuổi, thêm đó suy dinh dưỡng, gầy gò nhỏ bé, bế Tô Vãn Tinh nhiều nhất một canh giờ là cánh tay đau nhức thể chịu nổi.

Thế nhưng, dù , Tô Vãn Ca vẫn cố gắng bế nhiều hơn một chút, dù việc thông qua bế Tô Vãn Tinh để kiếm điểm kinh nghiệm khó thực hiện.

Về phần kiếm điểm kinh nghiệm bằng cách xử lý vết thương cho khác, Tô Vãn Ca phát hiện thì dễ thì khó, vì nàng mở miệng, trực tiếp từ chối. Ai mà thèm quan tâm đến vài vết thương ngoài da chứ, kể còn cho rằng Tô Vãn Ca mục đích khác, họ phòng nàng kỹ.

Hơn nữa, với cùng một , nếu vết thương giống , Tô Vãn Ca dù xử lý bao nhiêu cũng chỉ nhận một điểm kinh nghiệm. Đây là kinh nghiệm mà nàng rút nhiều sạch, băng bó và t.h.u.ố.c cho Tô Lập Quốc.

Không thể xử lý vết thương cho khác, Tô Vãn Ca cũng vội. Mặc dù bế em bé kiếm điểm kinh nghiệm vất vả đối với hình nhỏ bé của nàng, nhưng một ngày trôi qua, Tô Vãn Ca vẫn tích lũy 13 điểm kinh nghiệm nhờ việc bế Tô Vãn Tinh.

Điểm kinh nghiệm tới tay, Tô Vãn Ca lập tức tiêu tốn 2 điểm để đổi lấy 4 quả trứng gà từ gian. Nguyên chủ và gia đình chạy nạn hơn nửa tháng, ăn ngon, ngủ yên, dinh dưỡng thiếu hụt, nào nấy gầy như cây sậy.

Tô Vãn Ca bảo Tô Lập Quốc và Hứa Thúy Lan ăn trứng gà để bổ sung protein.

Về phần , Tô Vãn Ca tìm thấy một thùng sữa tươi trong tủ lạnh của gian bếp nông gia lạc, uống một cốc và ăn thêm hai quả trứng luộc.

Nhìn trong tủ lạnh đông lạnh nhiều gà, vịt, ngỗng và thịt nhưng tạm thời thể mang khỏi gian, Tô Vãn Ca cảm thấy khá tiếc nuối.

Nếu mang một con gà khỏi gian, tốn 12 điểm kinh nghiệm, vịt 13 điểm. Thịt tuy rẻ hơn một chút nhưng một cân thịt cũng cần 8 điểm kinh nghiệm.

Nếu là gà, vịt, ngỗng sống thì cần nhiều điểm kinh nghiệm hơn.

Gia đình Tô Vãn Ca nỡ tiêu tốn nhiều như , dù hiện tại chỉ còn 14 điểm kinh nghiệm mà thôi.

Có bốn quả trứng gà, bữa tối Tô Lập Quốc và Hứa Thúy Lan ăn thỏa mãn.

Chỉ là để gây sự chú ý, họ đành luộc nước, chứ nếu chiên trứng hoặc cơm rang trứng, họ chắc chắn sẽ ăn ngon miệng hơn nhiều.

Buổi tối thời tiết lạnh hơn ban ngày nhiều, Tô Lập Quốc dặn dò Tô Vãn Ca chăm sóc Hứa Thúy Lan thật , còn ông thì định tìm thêm củi khô để đốt lửa.

Tuy rằng bây giờ bốn phía đều là cành khô cỏ cháy, nhưng do đông, những nơi nghỉ ngơi xung quanh đều khác nhặt sạch sẽ, tìm thêm củi khô xa một chút.

Tô Lập Quốc , thì một tiểu cô nương chừng bảy tám tuổi ôm một bó củi khô tới.

Khi đó đến gần, Tô Vãn Ca lập tức nhận thông báo về thông tin nhân vật từ gian.

"Họ tên: Tô Đông Tuyết"

"Giới tính: Nữ"

"Tuổi: Tám tuổi"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-xuyen-khong-ve-co-dai-giua-nam-dai-han-vua-khai-hoang-lam-giau/chuong-6-chan-dong.html.]

"Tên nhũ danh: Tam Nha, Tiểu Tuyết"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"Thân phận: Con gái của tam phòng nhà họ Tô"

Biết là của tam phòng nhà họ Tô, Tô Vãn Ca đề phòng Tô Đông Tuyết. Tô Đông Tuyết lẽ cũng nhận Tô Vãn Ca chào đón , nên cách đó hai thước.

"Đại tỷ tỷ, nương bảo tới đưa củi."

Nói xong, Tô Đông Tuyết đặt củi khô xuống chân Tô Vãn Ca, lén lấy từ trong lòng một gói nhỏ đưa cho Hứa Thúy Lan.

"Nhị bá nương, nương bảo đem những thứ cho , rằng vốn dĩ đây là đồ của nhị bá nương."

Hứa Thúy Lan lúc đầu Tô Đông Tuyết là ai, lúc phân gia, nhà Tô Lão Thái một đám đông nghịt, nàng cũng kỹ. Nghe Tô Đông Tuyết gọi là nhị bá nương, nàng mới đây là cháu gái nhỏ của Tô Lão Thái.

Vì đồ đạc vốn là của nguyên chủ, Hứa Thúy Lan cũng từ chối, đưa tay nhận lấy cảm ơn Tô Đông Tuyết.

Tô Đông Tuyết đưa đồ xong cũng dám chậm trễ, nương nàng dặn nhanh về nhanh, để nãi nãi phát hiện.

Tô Đông Tuyết , Hứa Thúy Lan liền lên tiếng: "Không ngờ bà già cay nghiệt Tô Lão Thái một tức phụ hậu đạo như , gia đình cũng hẳn là kẻ mất hết lương tâm."

Rõ ràng, bó củi và gói đồ đều là do Tam nương nhà họ Tô chủ động bảo nữ nhi lén mang tới.

Tô Vãn Ca gật đầu, ánh mắt chăm chú Hứa Thúy Lan mở gói đồ Tô Đông Tuyết mang tới.

Gói đồ nhỏ gói trong một chiếc khăn tay cũ, bên trong một chiếc trâm bạc, một đôi vòng tay bạc, một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc khá nặng và hơn mười đồng tiền lẻ.

Tô Vãn Ca thấy là trang sức bạc, nhịn hỏi: "Nương, những trang sức giá trị ?"

Hứa Thúy Lan gật đầu đáp: "Giá trị cụ thể cũng rõ, nhưng đều thể dùng tiền ."

Thú thật, Hứa Thúy Lan ngạc nhiên khi Tam nương nhà họ Tô bảo Tô Đông Tuyết mang đến những thứ quý giá như , mặc dù tất cả đều là đồ của nguyên chủ.

Hứa Thúy Lan nhanh ch.óng gói đồ đưa cho Tô Vãn Ca: "Vãn Vãn, cái gian đó của con thể cất đồ ? Để bên ngoài an lắm."

"Có thể cất ạ."

Tô Vãn Ca xong liền đưa tay nhận lấy, đặt đồ gian ngay mặt Hứa Thúy Lan. Hứa Thúy Lan cảm thấy Tô Vãn Ca như đang ảo thuật , rõ ràng tay là một gói đồ, thế mà chỉ cần Tô Vãn Ca đưa tay một cái, vật trong lòng bàn tay biến mất tiêu.

Nhìn vẻ mặt chấn động của Hứa Thúy Lan, Tô Vãn Ca mỉm vui vẻ. Hứa Thúy Lan cũng nhịn mà mỉm theo, nghĩ rằng nữ nhi một 'kim thủ chỉ' thần kỳ như , nàng cũng cần quá lo lắng nữa.

Tuy nhiên, con đang vui vẻ thì xa chỗ nghỉ ngơi của Tô Lão Thái bỗng truyền đến một trận tiếng quát mắng.

Cả hai lắng kỹ thì hóa là tiếng Tô Đông Tuyết đang cầu xin tha thứ.

"Còn dám cãi chày cãi cối với ! Đã phân gia thì còn là một nhà nữa, ngươi còn dám đem củi của nhà cho ngoài! Nếu ngươi sợ bọn chúng lạnh đến thế, sang đó nữ nhi chúng luôn !"

Tô Lão Thái nhịn mà tát Tô Đông Tuyết một cái, cô bé còn nhỏ, cái tát giáng xuống khiến mặt Tô Đông Tuyết sưng lên ngay lập tức.

Tam nương nhà họ Tô là Dương thị ngờ rằng chỉ một bó củi mà khiến Tô Lão Thái nổi giận lôi đình đến thế. Thấy mặt nữ nhi sưng vù, nàng vội ôm con lòng che chở vội vàng giải thích.

"Nương, đừng giận, là của con. Củi là con bảo Tam Nha mang qua đó, con nghĩ nhà nhặt nhiều củi, sợ rằng đêm nay dùng hết, mà nhà nhị bá nhặt củi, nên mới đưa sang một ít."

Thực , Dương thị là bảo Tô Đông Tuyết nhân tiện đưa củi để mang cả đồ mà Hứa Thúy Lan nhờ nàng giữ giúp, chỉ là nàng ngờ chuyện phát triển đến mức .

Tô Vãn Ca quan tâm tới hướng , lập tức nhịn nữa, với Hứa Thúy Lan: "Nương, con mang củi trả đây."

Hứa Thúy Lan cũng ý đó, gật đầu hiệu cho Tô Vãn Ca mau mang qua, kẻo liên lụy khiến Dương thị Tô Lão Thái đ.á.n.h mắng.

 

Loading...