Cả Nhà Xuyên Không Về Cổ Đại, Giữa Năm Đại Hạn Vừa Khai Hoang Làm Giàu - Chương 51: Người nhà là để yêu chiều
Cập nhật lúc: 2026-04-12 07:21:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn sáng xong, Tô Lập Quốc thấy vẫn còn canh gà, liền nấu riêng một bát mì, bảo Tô Vãn Ca đưa qua cho Vương lang trung.
"Vãn Vãn, con và Vương lang trung danh phận sư đồ, thì hiếu kính với ông cho ."
Vương lang trung hiện giờ tuổi cao, bên cạnh cũng chẳng ai theo hầu, đều là xem bệnh cho nhà nào thì nhà đó lo cơm nước.
Nếu bệnh nhân hoặc nhà thực sự gì để ăn, ông sẽ tự ăn qua loa vài miếng.
Trước đây Tô Lập Quốc thấy Vương lang trung dễ dàng gì, nhưng chẳng lo nổi cho khác. giờ là sư phụ của Tô Vãn Ca, săn sóc vài phần cũng là việc nên , nhất là khi nhà họ hiện giờ thiếu ăn thiếu mặc.
Tô Lập Quốc càng coi trọng lễ nghĩa, thì càng sợ ngoài sai trong chuyện của Tô lão thái.
Tình sư đồ thể so với tình mẫu t.ử, hơn nữa Vương lang trung chỉ là sư phụ của Tô Vãn Ca chứ của Tô Lập Quốc.
Tuy nhiên, Tô Lập Quốc thể đối xử chu đáo với Vương lang trung như , đoái hoài gì đến mẫu, sẽ ở ai?
Dù trong mắt , Tô lão thái chính là bà lão lý lẽ, chuyên bới lông tìm vết với Tô Lập Quốc, thiên vị các nhi t.ử khác.
Còn về phía Tô Lập Quốc, giờ đây nhắc tới ai nấy đều tâm phục khẩu phục, đúng là đôn hậu, nghĩa hiệp!
Trên đường Tô Vãn Ca bưng bát mì thơm phức mang cho Vương lang trung, ít kìm âm thầm mỉa mai Tô lão thái lầm .
Đồng thời cũng cảm thán đồ mà Vương lang trung chọn lựa quả thực chẳng chê . Mì nước dùng gà trứng, thời buổi thường nhật tổ chức sinh nhật chắc ăn một bát mì ngon như .
Vương lang trung thấy bát mì, ông cũng khách sáo với Tô Vãn Ca, dù ăn nửa bát cháo , ông vẫn lập tức nhận lấy bát mì ăn ngấu nghiến.
Vừa ăn mì, ông ném cho Tô Vãn Ca hai cuốn sách.
Tô Vãn Ca thấy "Tam Tự Kinh" và "Thiên Tự Văn" thì sững sờ, hỏi: "Sư phụ, cái là gì ạ?"
Vương lang trung ngẩng đầu, tiếp tục ăn mì ngon lành. Bát mì nước dùng gà thực sự quá ngon.
Vừa ăn : "Lúc đầu thu nhận con cũng là do bốc đồng, quên mất con từng tới trường. Ta ngóng , nương con cũng chữ, e rằng việc dạy y thuật cho con chỉ là truyền miệng thôi."
" giờ nhận con đồ , thì chịu trách nhiệm đến cùng. Trước hết dạy con nhận mặt chữ, còn về dạy y thuật, con hãy cho con những loại thảo d.ư.ợ.c nào, sẽ chỉ con chữ đó thế nào, và cách dùng thảo d.ư.ợ.c ."
Nghe thấy lời , Tô Vãn Ca vô cùng may mắn vì nãy trực tiếp tên cuốn sách , nếu lộ tẩy việc nàng chữ. Thực tế là, nguyên chủ vốn là kẻ mù chữ.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tô Vãn Ca nghĩ đến việc để Vương lang trung dạy nhận mặt chữ, thấy ông bận rộn như , sợ là cũng nhiều thời gian.
Nguyên chủ chữ, thì nàng thể học mà. Đã nhận Vương lang trung sư phụ học y, thì đương nhiên cũng thể tìm thêm một thầy giáo để dạy nhận chữ.
Tô Vãn Ca lập tức với Vương lang trung: "Sư phụ, bận rộn như , đừng lo việc dạy con nhận chữ nữa. Con nhớ trong thôn , con sẽ để cha con mời một thầy giáo chuyên dạy con là ạ."
Tuy nhiên, Tô Vãn Ca dứt lời, Vương lang trung đặt đũa xuống, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đồ của .
"Đặc biệt mời thầy giáo về dạy một đứa nữ nhi như con sách, cha nương con sẽ đồng ý ?"
Người thường nữ t.ử vô tài chính là đức, ngay cả trong gia đình quan cũng ít tiểu thư chữ, huống chi là gia đình nông dân dựa trồng trọt.
Tuy nhiên, Tô Vãn Ca ngẩng đầu, vô cùng tự hào : "Con với cha con, cha con chắc chắn sẽ đồng ý."
Đùa , nàng mà về với Tô Lập Quốc và Hứa Thúy Lan rằng cả nhà ba nguyên chủ đều chữ, cha nương nàng chắc chắn sẽ lập tức báo danh học, khi họ còn sốt sắng học theo chứ.
Nếu , ngày nào đó phát hiện cả nhà ba họ những chữ mà còn , chắc chắn trăm phần trăm sẽ nảy sinh nghi ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-xuyen-khong-ve-co-dai-giua-nam-dai-han-vua-khai-hoang-lam-giau/chuong-51-nguoi-nha-la-de-yeu-chieu.html.]
Đừng là nhị phòng nhà họ Tô từng ai học, ngay cả mấy đứa cháu ở đại phòng và tam phòng mà Tô lão thái thiên vị cũng học.
Tính tình con thể đổi, diện mạo cũng sẽ theo thời gian mà khác , nhưng tri thức thì . Chưa từng học qua thì chính là , thể nào đột nhiên mà thông hiểu .
Vương lang trung thấy phản ứng của Tô Vãn Ca, vốn dĩ còn cảm thấy nàng đang mơ giữa ban ngày, nhưng nghĩ , lúc ông nhận đồ , hai vợ chồng Tô nhị gia chẳng chút do dự mà còn tán thành.
Chưa chừng cha Tô Vãn Ca giống thường, giờ nhà họ đang khá giả thế , thực sự thể mời một vị .
Nghĩ đến đây, Vương lang trung liền lên tiếng: "Được , nếu cha con đồng ý mời thầy, vi sư sẽ tự dạy con. Vi sư tin khi nhắm mắt xuôi tay dạy nổi con."
"Phỉ phui cái miệng, sư phụ gì mà chuyện c.h.ế.t ch.óc thế ạ? Người hành y cứu thế mấy chục năm, chắc chắn công đức vô lượng, kiểu gì cũng trường mệnh bách tuế."
Tô Vãn Ca đáp, đuôi mày thoáng nét tinh nghịch, khiến Vương lang trung nhất thời ngẩn .
Trước Vương lang trung cũng từng Tô Vãn Ca. Trong ấn tượng của ông, đại nha đầu nhà Tô nhị phòng vốn dĩ hướng nội và lầm lì, ngờ ông nhầm .
nghĩ kỹ thì, Tô lão thái vốn chẳng lành gì với nhị phòng. Nay phân gia, cuộc sống cũng khấm khá hơn, nên con bé mới trở nên hoạt bát như .
Vương lang trung nghi ngờ gì nữa. Sau khi ăn xong bát mì, ông đưa bát cho Tô Vãn Ca dặn dò: "Dù mời thầy , con cũng báo với vi sư một tiếng."
Tô Vãn Ca gật đầu lia lịa, trong lòng thầm tính toán việc học chữ mau ch.óng tiến hành thôi, nếu Vương lang trung nhắc, nàng quên khuấy mất chuyện .
Sau khi từ biệt Vương lang trung, Tô Vãn Ca vội vã trở về.
Tranh thủ lúc Lâm Trọng Viễn và Liễu Cường đang bận giúp sắp xếp đồ đạc xe bò, mặt ở đó, Tô Vãn Ca nhanh ch.óng với Tô Lập Quốc và Hứa Thúy Lan về chuyện nhà nguyên chủ vốn chữ.
"Lão Tô, Vãn Vãn đúng lắm, chúng mau ch.óng mời một vị . Đến lúc đó chúng cũng học ké luôn, chứ thì thế dễ lộ tẩy lắm."
Tô Lập Quốc gật đầu, tỏ ý tán thành.
" , giờ ai cũng Vương lang trung thu Vãn Vãn đồ . Nó chữ nên mời thầy dạy cũng là lẽ thường, chúng theo học cũng sẽ khiến nghi ngờ."
Cả nhà ba nhanh ch.óng chốt việc mời thầy đồ, hơn nữa càng nhanh càng .
Thế là, khi trong khe núi còn đang mải mê thu dọn, liền tin Tô Lập Quốc mời thầy dạy chữ cho nữ nhi, mỗi ngày bao ba bữa cơm, mời những ai từng sách đến báo danh.
Mọi vốn từ sớm mùi hương từ bữa sáng của Tô gia nhị phòng cho phát thèm, Tô Vãn Ca học chữ mời thầy, ai nấy đều ước thể ứng tuyển.
Chỉ tiếc là, Tân An thôn chủ yếu sống nhờ ruộng, sách thì , nhưng thật sự từng dùi mài kinh sử chẳng mấy ai.
Hầu như tất cả ngay lập tức nghĩ đến Đồng tú tài trong thôn. Dù tú tài thật sự, nhưng từng thi tú tài, tuy trượt nhưng thấy thông minh, kiểu gì cũng sẽ đỗ, thế nên mới gọi là Đồng tú tài.
Tuy nhiên, Đồng tú tài vì quá say mê sách mà chẳng việc gì khác. Lúc chạy nạn còn mang theo mấy rương sách, nhà bắt vứt bỏ bán cũng chịu, giờ cả nhà ghét bỏ là kẻ ăn .
Giờ đây, một kẻ ăn như Đồng tú tài cơ hội đến Tô gia nhị phòng ăn ngon mặc , hỏi ai mà ghen tị cơ chứ?
Nhà họ Đồng tin thì mừng rơn, giục mau mau ứng tuyển, kẻo khác tranh mất cơ hội.
Mặc dù cũng ít cho rằng Tô Lập Quốc rảnh quá mức mới mời thầy cho một đứa nữ nhi.
khổ nỗi, Tô gia nhị phòng hiện tại cái vốn đó.
Người ngoài còn tưởng Tô Lập Quốc đang giận dỗi, Tô lão thái càng coi thường Tô Vãn Ca là nữ nhi, thì Tô Lập Quốc càng cưng chiều nữ nhi hơn.
thực tế, Tô Lập Quốc chính là kẻ cuồng vợ, cuồng con. Không cưng chiều vợ con thì kiếm tiền cho ai tiêu?