Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 92: Còn muội thì sao? Muội không làm gì hết à?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:03:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Duyệt Hy bắt đầu bấm ngón tay tính toán:
"So với mục tiêu thì vẫn còn thiếu khá nhiều bạc và hàng dự trữ. Chuyện bạc tiền với phụ mẫu lo , tỷ mới mười hai tuổi, việc thể cũng nhiều, với danh tiếng của nhà , bến tàu phân loại hàng hóa cũng chẳng ai nhận ..."
Hứa Ngưng Vân Hy nhi đang khuyên gì thì cứ , cần lo lắng quá nhiều.
Cô suy nghĩ một lát, đầu tiên nở nụ đầy hứng thú: "Chuyện vội, đợi tỷ đến y quán thêm vài nữa, chừng sẽ lay động thôi.
, hôm nay Trương lão gia ghé qua một chuyến để cảm ơn đó. Lần chuyện là tình cờ ? Tỷ để ông nhà, ông để mấy hộp điểm tâm, bảo để cho nếm thử."
Mắt Hứa Duyệt Hy khẽ sáng lên.
Có lẽ do lúc mới xuyên qua quá nghèo khổ, cơm ăn đủ no, nên bây giờ Hứa Duyệt Hy chẳng sở thích gì khác, chỉ thích ăn đồ tươi mới.
Hứa Ngưng Vân thấy bèn phòng lấy một chiếc hộp gỗ: "Này, đừng ăn hết sạch đấy, sắp đến giờ cơm ."
Hứa Duyệt Hy thấy hộp gỗ đóng gói tinh xảo, khi mở bèn chia cho mỗi một miếng: "Muội chỉ nếm thử thôi, ăn nhiều , còn nữa tỷ?"
Hứa Ngưng Vân nuốt miếng bánh, phủi lớp vụn bánh rơi :
"Còn hai hộp nữa, đều là hương vị khác , là để dành đến mai ăn?"
Hứa Duyệt Hy lắc đầu, liếc Hứa Không Sơn: "Ngày mai đại ca về thôn Sơn Bắc bái sư, chẳng lẽ nên mang theo một món quà gặp mặt ?"
Ngay khi Hứa Ngưng Vân và vợ chồng Hứa Trọng nghĩ rằng Hy nhi cuối cùng cũng trưởng thành , thì Hứa Duyệt Hy chạy lấy hai hộp gỗ mở , trộn hai loại điểm tâm với mới chia đều từng cái một.
"Thế thì vị nào cũng nếm thử !"
Hứa Duyệt Hy tỏ vẻ mãn nguyện.
Mọi : "..."
Hứa Trọng tựa góc tường, Hứa Duyệt Hy bắt đầu sắp xếp nhiệm vụ cho :
"Cha, năm ngày nữa là bắt đầu tuyển đầu bếp , đến Quan học thi thố trù nghệ, các gật đầu mới xong việc.
Quy trình cụ thể thế nào con cũng rõ, chắc cũng tương tự như mấy nơi đây cha từng tới thôi."
Hứa Trọng vốn khởi nghiệp bằng nghề bếp, từ bán hàng rong đến đồ nướng, nhà hàng của ông trải dài khắp cả nước.
Để đạt thành tựu đó, nếu chỉ dựa tay nghề thôi là đủ, mà còn cách tạo dựng danh tiếng.
Tham gia đủ loại cuộc thi nấu ăn nhận lời phỏng vấn của giới truyền thông chính là hai trong những cách để vang danh.
Hứa Trọng đầy vẻ tự tin. Nghĩ năm đó ông từng đoạt giải ba cuộc thi trù nghệ quốc, lẽ nào sợ ứng tuyển nổi vị trí đầu bếp nhà ăn Quan học ?
Hứa Duyệt Hy lượt giao nhiệm vụ cho từng trong nhà.
Trình Dao chia việc nhẹ nhàng nhất là nghỉ ngơi, bà nhịn phì hỏi cô bé: "Thế còn con? Con định gì ?"
Hứa Trọng, Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân đồng thanh hét lớn: "Thế mà !"
Hứa Vọng Dã quanh một lượt lẳng lặng gật đầu phụ họa.
Hứa Duyệt Hy suy nghĩ một chút : "Thế , tay nghề của cha thế nào do nhà tự khen là , mà xem ngoài .
Ngày mai nhà sẽ bày một bàn tiệc, mời Trì đại phu, Lưu đại phu, Trịnh bổ đầu, Trương bổ khoái cùng Đồng chưởng quỹ tới dùng bữa. Cứ lấy cớ là mừng tân gia là ."
Hứa Trọng sa sầm mặt mày: "Thế thì vẫn là việc của đấy thôi?"
Hứa Duyệt Hy chớp chớp mắt, hùng hồn chống nạnh: "Chứ nữa ạ? Cha ơi, con mới sáu tuổi thôi!"
Cả nhà cùng lúc đảo mắt khinh bỉ.
Hứa Vọng Dã thầm lẩm bẩm trong lòng, lúc giao nhiệm vụ rành mạch rõ ràng thế , chẳng giống đứa trẻ sáu tuổi chút nào.
mà thôi, mặc kệ .
Cứ coi như Hứa Duyệt Hy Bồ Tát ở chùa Độ Viễn khai sáng nên mới thông tuệ như thế .
Ngày hôm , Hứa Không Sơn lén lút ngắt một nắm thảo d.ư.ợ.c rẻ tiền mà Hứa Ngưng Vân đang phơi ngoài sân để cho heo rừng nhỏ ăn, đó xách theo một hộp gỗ đầy bánh ngọt cùng Hứa Vọng Dã về thôn Sơn Bắc.
Hứa Duyệt Hy ngủ dậy vẫn còn ngái ngủ, thấy hai cũng chẳng bận tâm.
Đại ca cũng lớn , nên gánh vác việc nhà.
Huống hồ là chính mời Lâm tú tài mở lớp ôn luyện cấp tốc, cô cũng bày hết cách thể nghĩ .
Những việc còn chỉ thể dựa bản đại ca thôi.
Hứa Duyệt Hy ngáp một cái, thấy cha nương dậy thì họ mệt mỏi bấy lâu, giờ đang tranh thủ nghỉ ngơi.
Cô bé chạy đến bên hàng rào, trêu chọc con heo rừng nhỏ.
Định lấy chút cỏ từ trong gian cho nó ăn, nhưng kỹ thì thấy nó đang ăn ngon lành thứ gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-92-con-muoi-thi-sao-muoi-khong-lam-gi-het-a.html.]
Hứa Duyệt Hy định thầm khen đại ca việc chu , thấy tiếng Hứa Ngưng Vân ngủ dậy gầm lên giận dữ:
Mèo Dịch Truyện
"Đứa nào bứt thảo d.ư.ợ.c của ?"
Sắc mặt Hứa Duyệt Hy biến đổi, vội vàng cúi xuống sát hàng rào.
Thứ mà heo rừng nhỏ đang nhai ngồm ngoàm, chẳng giống hệt nắm cỏ t.h.u.ố.c mà Hứa Ngưng Vân mang về hôm qua ?
"Tỷơi việc ngoài một chuyến mang theo tiền đồng chắc trưa về đừng chừa cơm nhé."
Nói đoạn, Hứa Duyệt Hy vắt chân lên cổ mà chạy.
*
"Mời dạy ngươi để vượt qua kỳ khảo hạch của Quan học ?"
Lâm tú tài chỉ cảm thấy chắc do dậy quá sớm, ăn gì đồng nên đầu óc mụ mị .
Nếu , ông thể thấy tên Hứa Không Sơn vốn chẳng mặn mà với sách đèn xách theo một hộp gỗ đến bái sư?
Đã còn cầu xin một chuyện tưởng là đỗ Quan học!
Hứa Không Sơn xổm bờ ruộng, cùng Hứa Vọng Dã Lâm tú tài bằng ánh mắt khẩn khoản, lời khen ngợi thốt tiếc lời:
"Lâm , đường kể hết với con , mùa đông ngài tranh thủ thời gian khai m.ô.n.g cho đám trẻ trong thôn, phong thái thật là lão luyện vững vàng, chữ nghĩa tinh thông, vung b.út là ngay gấm vóc chương hồi...
Hơn nữa ngài còn tự thi đỗ Quan học, giảm bớt gánh nặng cho gia đình, trong thôn ai mà khen ngài bản lĩnh?"
Lâm tú tài vuốt râu, thầm nghĩ thằng nhóc cuối cùng cũng vài câu lọt tai.
Lâm Lăng chứng kiến từ đầu đến cuối, hận thể quẳng cái cuốc xuống để lay tỉnh cha .
Tỉnh !
Hứa Không Sơn đang nịnh hót tâng bốc cha đấy!
Khi nương t.ử của Lâm Lăng là Lương Như Tiên đồng gọi họ về ăn cơm, đúng lúc thấy Hứa Không Sơn chân thành :
"Lâm , chỉ còn mười mấy ngày nữa là tới kỳ khảo hạch , việc ngoài ngài thì còn ai nữa? Con chỉ thể tới tìm ngài, ngài là hy vọng cuối cùng của con ."
Lâm tú tài chằm chằm một lúc, ngần ngại đáp:
"Cách của ngươi là khả thi, nhưng mà... d.ụ.c tốc bất đạt, thi đỗ Cử nhân thì nền tảng vững chắc, kinh sử thông thuộc mới ..."
Hứa Không Sơn chút do dự: "Không ạ, yêu cầu của con cao, thi đỗ cái Tú tài là ."
Lâm tú tài nghẹn lời: "..."
Nghe mà xem.
Ngươi con nó đang tiếng đấy?
Lại còn "thi đỗ Tú tài là ".
Ông đây khổ học mười mấy năm trời, cũng chỉ mới là một Tú tài thôi đấy!
Lâm Lăng cũng lập tức đảo mắt khinh bỉ, thi Quan học ba bốn xong, thế mà Hứa Không Sơn mơ tưởng mười mấy ngày là thể thành công.
là si tâm vọng tưởng.
Hắn thu hồi tầm mắt, thấy Lương Như Tiên tới, nàng đang đội nón lá bờ ruộng, tò mò Hứa Không Sơn vẽ viễn cảnh .
"Nương t.ử!"
Lâm Lăng vác cuốc chạy gần: "Ta và cha xem giờ , xong việc ở đây là về ăn cơm ngay, nàng nhọc công chạy đây gì cho nắng nóng?"
Lương Như Tiên lắc đầu, rút chiếc khăn tay mới may , kiễng chân lau mồ hôi trán cho chồng:
"Quan học chẳng ở trấn Thiên Hải ? Cách xa như ..."
Lâm Lăng kịp trả lời, Hứa Không Sơn nhanh nhảu tiếp lời: "Ơ? Gần đây lên trấn Lâm Hải ?
Cổng thành dán đầy thông cáo , là Quan học cùng với huyện nha đều dời về trấn Lâm Hải , đầu tháng mười sẽ bắt đầu khảo hạch chiêu mộ học t.ử."
Lâm Lăng và Lâm tú tài cùng sững sờ.
Họ thật sự nhận tin .
Lương Như Tiên xong, mắt sáng rực lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Lăng: "Tướng công, là cũng thử xem? Đây là Quan học tuyển đấy!"
Lâm Lăng nỡ để vợ thất vọng, nhưng... thật sự mà , áp lực lớn vô cùng.
Hắn cha một cái, hai cha con chụm đầu bàn bạc.
Hoắc Tinh Lam khéo cùng nương nàng vác cuốc ngang qua, thấy lời Hứa Không Sơn thì cúi đầu che giấu sự kích động trong mắt.