Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 84: Gió rập sóng dồi, cá mới được giá
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:02:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ khi mưa, nhà nào nhà nấy cũng đang hối hả thu hoạch mùa màng.
Sau mấy ngày dốc sức, phần lớn ruộng nương ở thôn Sơn Bắc đều gặt hái gần xong.
Lý trưởng lên tiếng, ruộng còn là của nhà ông, để ông dẫn mấy đứa con trai con rể nốt là .
Nhóm Hứa Trọng coi như giải phóng, cần đồng nữa.
Hứa lão hán vốn tính cố chấp, một mực khẳng định Lý trưởng là nhân hậu, nên chủ động đến giúp một tay.
Hứa Trọng và Hứa cả còn cách nào khác, đành theo.
Ngược , Trình Dao, Tôn Hòa cùng Hứa Vọng Dã và Hứa Không Sơn thời gian để nghỉ ngơi.
Hứa Duyệt Hy cần ở nhà trông trẻ nữa, bé gọi tỷ tỷ cùng, thưa chuyện với nương một tiếng thuê xe bò của lão Lưu để lên trấn tìm nhà.
Đường từ thôn Sơn Bắc đến trấn Lâm Hải là đường đất, mưa xối xả mấy ngày nên cũng lầy lội, cực kỳ khó .
Cũng may lão Lưu là dày dặn kinh nghiệm, chật vật mãi cũng đưa hai lên tới trấn.
Sau khi hẹn giờ chiều nay đón về, Hứa Duyệt Hy thấy gương mặt lão Lưu đầy vẻ lo âu, liền tò mò hỏi: "Mùa màng chẳng thu hoạch xong hết ? Con nhớ nhà bác trâu, ruộng vườn cũng nhiều mà..."
Lão Lưu lắc đầu: "Lúa ngâm nước thì chẳng bán giá , còn dễ mốc. Nếu kịp bán tống bán tháo thì chỉ còn nước giữ cho nhà ăn thôi."
Hứa Duyệt Hy ngẩn , theo bóng lão Lưu dắt xe bò phía bờ suối để tắm cho trâu và rửa xe.
Hứa Ngưng Vân cau mày những vết bùn b.ắ.n vạt áo, rầu rĩ : "Đi thôi, đến Tế Vân y quán nhờ Lưu đại phu tìm giúp một nha nhân."
Sau khi quyết định lên trấn thuê nhà, Hứa Không Sơn tranh thủ thời gian ban đêm để căn dặn họ những điều cần lưu ý khi thuê nhà thời cổ đại, nào là tìm nha nhân, ký kết khế thư... nếu sẽ dễ lừa.
Tuy nhiên, thật lòng thì Hứa Không Sơn vẫn khá yên tâm về Hứa Ngưng Vân và Hứa Duyệt Hy.
Đặc biệt là Hứa Ngưng Vân, việc đáng tin cậy.
Hứa Duyệt Hy sực tỉnh, cùng tỷ tỷ bước trấn Lâm Hải.
Trận mưa lớn chỉ khiến thôn Sơn Bắc chịu thiên tai nghiêm trọng mà trấn Lâm Hải cũng trở nên tiêu điều hơn hẳn, đường chẳng thấy mấy cửa tiệm mở cửa.
Mèo Dịch Truyện
Khắp nơi đều là bùn đất.
Trịnh bộ đầu đang vội vã dẫn tuần tra khắp nơi, đốc thúc những bách tính đang phu dịch dọn dẹp bùn loãng.
Hứa Duyệt Hy phiền họ mà tiến thẳng đến Tế Vân y quán, Lưu đại phu giới thiệu cho một nha nhân việc chắc chắn:
"Các cháu đừng bà gầy gò yếu ớt mà lầm, chỗ nào trấn nhà bán cho thuê bà đều nắm rõ hết.
Các cháu Trì Thanh đại phu chứ? Cô nơi ở cố định tại trấn Lâm Hải , mỗi tới đây đều nhờ vị trung nhân tìm nhà thuê đấy."
Hứa Duyệt Hy thấy tỷ tỷ liếc trong y quán, liền chủ động hỏi : "Sao thấy Trì đại phu ạ?"
Lưu đại phu mỉm giải thích: "Mấy ngày mưa , ít bách tính trong thành nhiễm phong hàn, nhất là mấy già yếu neo đơn, tiền t.h.u.ố.c thang.
Trì đại phu đến cổng thành bên để phát t.h.u.ố.c . Còn bên phía Trương phủ, bệnh tình của Trương lão phu nhân thuyên giảm, Trương phu nhân chẩn đoán là hỷ, nên Trương lão gia đích dẫn chở theo ba xe d.ư.ợ.c liệu, nấu t.h.u.ố.c phát ngay tại chỗ.
, nếu hai đứa thời gian thì cũng nên qua đó xem thử. Mấy hôm Trương lão gia còn hỏi thăm về các cháu, bảo là nhất định cảm ơn cho t.ử tế đấy."
Hứa Ngưng Vân lấy lạ, phí chẩn bệnh thanh toán sòng phẳng , còn gì để mà cảm ơn nữa?
Cô suy nghĩ một chút, sang Hứa Duyệt Hy.
Hứa Duyệt Hy gượng gạo: "Lúc đó con thấy sắc diện Trương phu nhân chút khỏe, nên buột miệng hỏi xem bà m.a.n.g t.h.a.i ... Con nào y thuật gì , ai ngờ chuyện đó là thật."
Lần , ánh mắt Lưu đại phu Hứa Duyệt Hy cũng đổi.
Giống hệt như cái ngày ông nhận Hứa Ngưng Vân d.ư.ợ.c đồng, vẻ thờ ơ thường ngày biến mất, đó là cái đầy nhiệt tình.
Hứa Duyệt Hy thấy da đầu tê rần, khi Lưu đại phu kịp mở miệng, bé lôi kéo tỷ tỷ, theo địa chỉ mà ông cho để tìm nha nhân.
Vị nha nhân là do Lưu đại phu giới thiệu thì việc vô cùng tận tâm, chỉ trong một buổi sáng dẫn họ xem liền ba căn nhà.
"Ba căn mỗi nơi đều ưu nhược điểm riêng, nếu các cháu ưng ý thì chiều nay sẽ dẫn các cháu xem một nơi khác nữa."
Hứa Duyệt Hy xoa cằm suy nghĩ. Căn thứ nhất ở khu phố sầm uất, tuy đắt và nhỏ nhưng giao thông thuận tiện, dễ kiếm tiền, sửa sang một chút là thể mở tiệm.
Căn thứ hai ở con phố huyện nha, giá rẻ hơn một chút, nhưng từ cửa nhà đến phố chính qua một đoạn ngõ nhỏ.
Căn thứ ba ở phía nam thành, phong cảnh hữu tình, nhà cửa rộng rãi sáng sủa, cách bài trí trong sân đặc biệt tinh xảo.
Giá thuê tuy cao thật, nhưng quả thực là đáng đồng tiền bát gạo.
Hầu như tìm thấy điểm yếu nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-84-gio-rap-song-doi-ca-moi-duoc-gia.html.]
Thấy cũng đến giờ cơm trưa, Hứa Duyệt Hy ngẫm nghĩ bảo: "Tạm thời thật khó để đưa quyết định ngay, buổi chiều chúng xem thêm chút nữa , giờ ăn cơm ."
Nha nhân thấy hai đứa nhỏ ý định mời ăn cơm thì vội vàng xua tay:
"Ta còn về nhà nấu cơm, chiều nay chúng gặp cửa Tế Vân y quán ?"
Hứa Duyệt Hy giữ bà . Sau khi nha nhân rời , bé quanh một lượt, thấy nơi vẻ xa t.ửu lầu của Đồng chưởng quầy cho lắm.
Bàn bạc với tỷ tỷ xong, hai tiến t.ửu lầu nhà họ Đồng, gọi một món điểm tâm đặc sắc và hai bát cơm trắng.
Tiểu nhị của t.ửu lầu nhận họ, cứ tưởng họ đến ăn chực, định tay đuổi thì Đồng chưởng quầy từ trong bếp bước .
Tiểu nhị lập tức tiến lên, chỉ tay về phía Hứa Duyệt Hy.
Đồng chưởng quầy khoát tay: "Bảo đầu bếp mau ch.óng dọn món lên, tặng thêm hai bát canh cá tươi rắc hạt tiêu nữa."
Tiểu nhị ngơ ngác ông, chẳng lẽ hôm nay chưởng quầy trúng tà ?
Tuy trấn Lâm Hải giáp biển, các loại tôm cá hề đắt đỏ, nhưng từ đến nay, khách gọi một món thì bao giờ tặng thêm canh cá cả.
Đồng chưởng quầy thấy tiểu nhị ngẩn đó mãi chịu , liền gõ nhẹ đầu một cái:
"Còn mau ?"
"Dạ , con ngay, ngay đây ạ."
Đồng chưởng quầy theo bóng tiểu nhị, hít sâu một bước tới bàn của Hứa Duyệt Hy và Hứa Ngưng Vân, :
"Hôm nay thật khéo quá, đầu bếp của t.ửu lầu chúng mới nghiên cứu một món canh cá mới, mời hai vị nếm thử và cho ý kiến."
Hứa Duyệt Hy đang gục mặt xuống bàn ngẩn ngơ, liền bật dậy, nghi ngờ Đồng chưởng quầy:
"Hôm nay bác... trúng tà ?"
Hứa Ngưng Vân vỗ nhẹ bé: "Muội năng kiểu gì ?"
Hứa Duyệt Hy ngoan ngoãn ngậm miệng.
Đồng chưởng quầy ngược chẳng hề để ý.
Ông loáng thoáng về việc Hứa Ngưng Vân trổ tài ở Trương phủ, giờ đang việc cần nhờ vả, nên tất nhiên hạ một chút.
"Khụ khụ, mưa lớn liên tục mấy ngày, t.ửu lầu của chúng cũng mở cửa , thế nên mới thu mua sơn hào.
Hai đứa về thôn nhớ nhắn với bà con một tiếng, ngày mai sẽ qua đó."
Hứa Duyệt Hy càng thêm thắc mắc.
Nói thật, sơn hào chỉ mỗi thôn Sơn Bắc mới .
Thường thì trong thôn Sơn Bắc cầu xin Chưởng quầy Đồng thu mua, chứ Chưởng quầy Đồng cầu xin dân bán sơn hào cho .
Ông hòa nhã, dễ chuyện như , qua thấy đúng lắm.
Chưởng quầy Đồng còn cách nào khác, nghĩ hai đứa nhỏ thì già dặn, nhưng thực chất đứa lớn cũng mới mười hai tuổi thôi.
"Ta , nương của các cháu là thôn Sơn Nam. Hơn nữa còn một họ, đang ở rể bên nhà vợ tại thôn Sơn Nam ?"
Hứa Duyệt Hy và Hứa Ngưng Vân một cái, hiểu ý ngay lập tức.
Thôn Sơn Nam ngay sát bờ biển, quanh năm xuống biển đ.á.n.h cá, thỉnh thoảng còn bắt những loại cá biển mà các thôn khác .
Mấy t.ửu lầu trấn đều đến thôn Sơn Nam để thu mua hải sản.
Nhất là khi mới dứt trận mưa lớn.
Gió dập sóng dồi, cá càng đắt giá mà.
Hứa Duyệt Hy hứa chắc chắn, chỉ mỉm nhắc một câu:
"Chưởng quầy cứ yên tâm, ơn huệ ông chiếu cố thôn Sơn Bắc bấy lâu nay, trong thôn đều ghi nhớ cả. Về nhà cháu sẽ nhắn với ở thôn Sơn Nam, nhờ họ để dành cho ông một ít hải sản ông thường cần.
Chỉ là ông cũng đấy, trấn ít t.ửu lầu, vạn nhất trả giá cao hơn... thì ai cũng chẳng thể bán."
Chưởng quầy Đồng đó từng thấy Hứa Duyệt Hy khéo ăn khéo , giờ thấy suốt cả buổi đều do cô bé mở lời, Hứa Ngưng Vân chỉ thỉnh thoảng gật đầu bên cạnh, lập tức hiểu ngay.
Đứa mồm mép lanh lợi thì y thuật, đứa y thuật chẳng thích năng.
là nhân vô thập mà.