Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 75: Cũng không tính là uổng công vô ích

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:02:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Duyệt Hy cũng vài phần căng thẳng lắng .

 

Hứa Ngưng Vân hề sự căng thẳng và lo âu của họ ảnh hưởng. Cô lão phu nhân đang tựa giường, bình tĩnh :

 

"... Đây là bệnh cũ lâu năm, vô cùng nan giải, chỉ thể dựa uống t.h.u.ố.c và tắm t.h.u.ố.c để điều dưỡng dần dần. Hơn nữa lão phu nhân nên lâu giường cứ mãi ở lì trong phòng, cần thường xuyên xuống đất xung quanh."

 

Trên mặt lão phu nhân hiện rõ vẻ khó xử.

 

Uống t.h.u.ố.c tắm t.h.u.ố.c thì , duy chỉ việc ngoài ...

 

Triển Nguyệt dặn dò nha ghi những triệu chứng và bệnh trạng mà Hứa Ngưng Vân , khi thấy hai chữ "nan giải", bà khỏi chút thất vọng.

 

Bà suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn bảo nha ghi đơn t.h.u.ố.c mà Hứa Ngưng Vân đưa .

 

Đợi lát nữa Trì đại phu tới, phủ định cái đơn cũng muộn.

 

Triển Nguyệt vẫn còn nửa tin nửa ngờ đối với bản lĩnh của Hứa Ngưng Vân.

 

Thứ thuyết phục là y thuật của Hứa Ngưng Vân, mà là tài khua môi múa mép của Hứa Duyệt Hy, cùng với sự tin tưởng dành cho lão gia và lòng lo lắng cho lão phu nhân.

 

Bà hắng giọng một cái, sai nha lấy bạc tới :

 

"Hai vị tiểu hữu, năm lượng bạc các cháu cứ nhận lấy, coi như là tiền chẩn bệnh. Trì đại phu sắp tới nơi , các cháu thể nán thêm một lát , coi như hỗ trợ Trì đại phu một tay."

 

Hứa Ngưng Vân sự tin tưởng trong lời của Trương phu nhân.

 

Nói giảm tránh là hỗ trợ, còn thẳng là bà lo cô nhân lúc khám bệnh sẽ lén lút hại lão phu nhân.

 

Hứa Ngưng Vân cũng chẳng thấy hụt hẫng buồn bã gì, dù thì năm lượng bạc cũng cầm trong tay, tính là uổng công vô ích:

 

"Hai vị phu nhân cứ yên tâm, chúng cháu tới quý phủ là để đưa d.ư.ợ.c liệu, còn đợi Trương lão gia xem thử dùng mấy cây xích linh chi rừng ."

 

Xích linh chi rừng ?

 

Lẽ nào là...

 

Triển Nguyệt và lão phu nhân , đều nhớ mấy ngày nay Trương Thành đang bày trò gì.

 

Triển Nguyệt khẽ ho một tiếng, bảo nha mang bánh trái lên chiêu đãi hai vị khách quý.

 

Hứa Duyệt Hy còn kịp ấm chỗ thì Trương lão gia dẫn một bà lão hiền từ phòng.

 

Đi cùng còn hai đứa nhỏ mặc đồ d.ư.ợ.c đồng, một nam một nữ, trông chừng mười hai mười ba tuổi.

 

"Trì đại phu, cuối cùng bà cũng tới ."

 

Triển Nguyệt thấy tiếng động liền đầu , mỉm nghênh đón, giọng điệu chút cấp thiết, đến mức kịp chào hỏi phu quân lấy một câu.

 

Trì Thanh đại phu khẽ gật đầu với bà, từng nếp nhăn gương mặt đều toát lên vẻ vô cùng hiền hòa.

 

Trương lão gia đích bê một chiếc ghế tới giường, mời Trì Thanh đại phu xuống bắt mạch cho . Nhân lúc , ông liếc tỷ Hứa Ngưng Vân và Hứa Duyệt Hy đang ăn vặt bên ngoài rèm, thấp giọng hỏi Triển Nguyệt tình hình thế nào.

 

Triển Nguyệt đón lấy tờ giấy chi chít chữ từ tay nha đưa cho Trương lão gia, quên lén lườm ông một cái:

 

"Chàng còn bảo là mượn chuyện khỏe để thử thách các y quán d.ư.ợ.c tiệm trấn Lâm Hải, giờ thì , khó chịu thật luôn đây !"

 

Trương lão gia quệt mồ hôi, cúi đầu xem tờ giấy chột đáp:

 

"Ta cũng ngờ tới... Thôi, may mà bỏ tiền lớn để mời Trì đại phu về trấn Lâm Hải, nếu thì... Đợi khỏi bệnh, cả nhà sẽ lên chùa Độ Viễn thắp hương cầu phúc."

 

Hai tán gẫu thỉnh thoảng quan sát tình hình Trì đại phu khám bệnh.

 

Chẳng bao lâu , một d.ư.ợ.c đồng tới gọi họ, khẽ : "Mời Trương lão gia và Trương phu nhân ngoài chờ một lát, Trì đại phu dặn cần buông rèm xuống để quan sát kỹ hơn."

 

Trương lão gia là nam nhân, đương nhiên lời lập tức rời ngay.

 

Triển Nguyệt theo bản năng định theo, nhưng khi liếc thấy Hứa Ngưng Vân đang thong thả ăn vặt, bà liền đảo mắt một vòng:

 

"Tiểu Hứa đại phu, Trì Thanh đại phu tới . Bà tuổi tác cao, chỉ mang theo một nữ t.ử, là cháu qua đó giúp một tay?"

 

Hứa Ngưng Vân ý kiến gì, thêm tiền thì . Cô dặn dò Hứa Duyệt Hy vài câu rửa sạch tay, bước bức rèm.

 

Bên trong chỉ lão phu nhân, Trì đại phu và vị nữ t.ử .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-75-cung-khong-tinh-la-uong-cong-vo-ich.html.]

 

Thấy Hứa Ngưng Vân , Trương lão phu nhân khẽ thở phào, ngượng nghịu với Trì đại phu:

 

"Vừa nãy vị tiểu đại phu xem qua một lượt , là..."

 

Trì đại phu Hứa Ngưng Vân, chút kinh ngạc nhưng hề ép buộc.

 

Bên ngoài bức rèm,

 

Trương lão gia Trương Thành và phu nhân Triển Nguyệt đều chút nóng ruột, thỉnh thoảng ngó trong, chân mày lộ rõ vẻ lo âu.

 

Hứa Duyệt Hy thì chẳng lo, cô bé ăn hết bánh hạt dẻ ăn súp thủy tinh, ăn xong bát sơn tra ướp lạnh ăn tiếp...

 

Trương Thành mà khóe miệng giật giật, pha chút ngưỡng mộ.

 

Giá như phu nhân sinh con, bất kể là trai gái mà đều ăn, ham ăn kén ăn như Hứa Duyệt Hy thì mấy.

 

Hay ăn cũng là một cái phúc.

 

Trương Thành ngay cạnh phu nhân, liếc bức rèm đang che kín mít vài cái, Hứa Duyệt Hy một lượt ghé tai Triển Nguyệt nhỏ:

 

"Phu nhân, nàng tìm đại phu xem qua sức khỏe ? Bệnh tình của Trì đại phu ở đây chắc chắn sẽ , nàng ngày ngày hầu hạ bên giường bệnh, đừng để bản kiệt sức."

 

Quê cũ của ông ở huyện Thiên Hải, mà là ở kinh thành cách xa ngàn dặm.

 

Chỉ là kinh thành phồn hoa náo nhiệt, kẻ khiến phiền lòng cũng nhiều. Trương Thành nơi đau thương đó nên nhiều năm xuôi nam, cả gia đình tới huyện Thiên Hải định cư.

 

Ở huyện Thiên Hải quen, tâm trạng của cũng thoải mái hơn hẳn, duy chỉ chứng bệnh để từ những năm tháng xa xưa là chữa mãi dứt.

 

Ông vì kinh doanh kiếm tiền mà bôn ba khắp nơi trong triều, tất cả đều nhờ một tay phu nhân lo liệu trong ngoài, phụng dưỡng già.

 

Nếu phu nhân vì mà tổn hại thể, ông đối diện với nàng thế nào đây?!

 

Triển Nguyệt dùng khăn tay che mũi: "Thiếp thì , bôn ba bên ngoài hàng tháng trời, về nhà là hai tháng , mà cũng chỉ nghỉ ngơi ba ngày ngay."

 

Mèo Dịch Truyện

"Chàng cũng nên nhờ các đại phu bắt mạch xem , đừng để mệt mỏi quá độ."

 

Trương Thành nắm lấy tay phu nhân: "Được, đợi Trì đại phu xem bệnh cho xong, chúng sẽ nhờ đại phu khám cho cả hai..."

 

Ông còn hết câu thấy một cái đầu nhỏ ghé sát gần, tò mò hỏi:

 

"Có Trương phu nhân m.a.n.g t.h.a.i ? Ta thấy bà nôn khan mấy , chắc là ngửi nổi mùi hương trầm trong phòng, ngoài hít thở khí một chút?"

 

Sắc mặt Triển Nguyệt lập tức trở nên khó coi, Trương Thành cũng chạm đúng nỗi đau, lẳng lặng liếc nha một cái.

 

Nha vội vàng bước tới, dỗ dành Hứa Duyệt Hy chỗ cũ, hạ thấp giọng nhắc nhở:

 

"Tiểu cô nương đừng nhắc đến chuyện m.a.n.g t.h.a.i nữa, lão gia và phu nhân kiêng kị nhất chuyện đó đấy."

 

Lão gia và phu nhân thành gần mười năm mà vẫn con, đột nhiên Hứa Duyệt Hy , trong lòng khỏi phiền muộn.

 

Hứa Duyệt Hy Triển Nguyệt đang chút sa sút tinh thần.

 

Có lẽ Triển Nguyệt mong đợi quá lâu, sớm còn dám nghĩ đến chuyện nữa, bà đang khẽ giọng an ủi Trương lão gia, rằng nôn khan chẳng qua là do trời quá nóng gây khó chịu mà thôi.

 

Hứa Duyệt Hy chậm rãi ăn một miếng bánh ngọt, ánh mắt lộ vẻ suy tư.

 

Chẳng mấy chốc, bức rèm vén lên.

 

Trương Thành và Triển Nguyệt nhạy cảm nhận sắc mặt của Trì Thanh đại phu chút đúng, cả hai lập tức sải bước tới gần:

 

"Trì đại phu, tình hình thế nào? Liệu còn..."

 

Trì đại phu chậm rãi một tràng dài.

 

Hứa Duyệt Hy hiểu lắm, nhưng mơ hồ nhận dường như lời khác biệt mấy so với những gì chị gái .

 

Sau khi tận tai lời của đại phu, Trương Thành cũng xem tờ giấy ghi đầy triệu chứng và đơn t.h.u.ố.c, hai đồng thời sang Hứa Ngưng Vân.

 

Hứa Ngưng Vân đang giúp lão phu nhân đắp tấm chăn mỏng, liền thấy Trì đại phu tò mò hỏi:

 

"Ta xem qua đơn t.h.u.ố.c cháu kê, đại thể đều trùng khớp với đơn của , chỉ là thêm một vị t.h.u.ố.c thanh nhiệt táo thấp... Cháu thể cho cháu suy nghĩ thế nào ?"

 

 

Loading...