Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 71: Đang gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng ông ấy đấy
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:02:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoại trừ Lưu đại phu, mấy vị đại phu khác đều đầu tới Trương phủ.
Mông chạm ghế, bọn họ lấy d.ư.ợ.c liệu mang theo , đưa cho mấy vị đại phu tọa trấn của Trương phủ, đó hì hì tán gẫu với Trương lão gia.
Trong lời đều là đang ngóng tin tức về thương nhân d.ư.ợ.c liệu.
Lưu đại phu lẳng lặng lắng , thỉnh thoảng mới chêm một câu.
Hứa Duyệt Hy ánh chằm chằm của Trương quản gia và bốn tên tiểu sai, nhích từng bước nhỏ đến bên cạnh Hứa Ngưng Vân, khẽ kéo ống tay áo của tỷ tỷ.
Thấy tỷ tỷ nghi hoặc sang, cô bé hạ thấp giọng hiệu cho tỷ về phía Hoắc Tinh Lam.
Chỉ dựa chiếc khăn tay và cây linh chi bào chế thì chẳng lên điều gì, cũng thể vì hai điểm mà nghi ngờ Hoắc Tinh Lam.
- Ở trấn Lâm Hải, những nhà dùng khăn tay nhiều vô kể. Hoắc tú tài dù cũng là học vị, trong nhà một cây linh chi bào chế thì càng gì lạ.
Còn chuyện mấy cái mà nàng giấu khăn , chừng vì chột , mà là sợ cô bé để mắt tới giở trò lưu manh đòi lấy.
Dù danh tiếng của nguyên chủ...
Không cần nhiều, cứ tám con mắt đang canh chừng lưng là hiểu ngay.
Hứa Ngưng Vân chằm chằm một hồi, trầm tư thu hồi tầm mắt, từ kẽ răng rặn mấy chữ:
"Muội thật sự nhớ nữ chính đó là ai ?"
Lúc Hứa Duyệt Hy ở nhà tiểu thuyết, thỉnh thoảng cô cũng loáng thoáng.
Nữ chính trong tiểu thuyết đa phần đều vô cùng xinh , dù ban đầu mập mạp, xí độc ác thì đến giai đoạn cũng sẽ trở thành một đại mỹ nhân.
Mà con gái của Hoắc tú tài là Hoắc Tinh Lam, chính là cô nương xinh nhất vùng thôn Sơn Bắc .
Hứa Duyệt Hy mếu máo lắc đầu.
Xem video ngắn, mấy ai xem hết ? Chẳng xem đoạn đầu lướt xuống ?
Hơn nữa, cái video đó mới tám giây đầu gọi nữ chính nữ chính nọ, chứ nữ chính tên gì .
Cô bé chỉ nữ chính trọng sinh, hai năm sẽ nạn đói chạy nạn, và một câu của nữ chính khiến cả nhà cực phẩm đều tiêu đời... ba việc lớn thôi.
Hứa Duyệt Hy quyết định đưa Hoắc Tinh Lam danh sách tình nghi.
Hứa Không Sơn đang nghếch cổ xem kiểm tra d.ư.ợ.c liệu, nhận thấy hai bên cạnh, nhất là Duyệt Hy quá im lặng, lấy lạ.
Vừa ghé đầu định hỏi một câu, Tiền đại phu của Xuân Huy Đường hì hì :
"Trương lão gia hôm nay thật phúc. Lưu đại phu của Tế Vân y quán đầu tới Trương phủ mà còn đặc biệt dẫn theo ba Hứa Duyệt Hy. Ta thấy cây linh chi Hứa Duyệt Hy lấy trông vô cùng tươi mới, chừng đúng ý Trương lão gia."
Mỗi câu chữ của lão đều cố tình nhấn mạnh đầy ẩn ý.
Mấy vị đại phu khác lượt Tiền đại phu Lưu đại phu, nhướng mày, dần dần ngừng cuộc trò chuyện.
Lưu đại phu mà thót tim, rõ Tiền đại phu cố tình nhấn mạnh bọn trẻ nhà họ Hứa là hủy hoại ấn tượng của Trương lão gia đối với lão.
Dù , kẻ thể qua thiết với đám lưu manh vô thì thể là ?
"Khụ khụ, Hứa Duyệt Hy còn nhỏ tuổi hiểu chuyện, nay sửa đổi . Cổ nhân chẳng , 'Người thường mắc mới sửa', 'Biết sai mà sửa là điều thiện lớn nhất' đó ."
Trương lão gia ngẩn , ba Hứa Duyệt Hy đang ngoan ngoãn ghế của Lưu đại phu, vẻ mặt chút nghi hoặc.
Nhận ánh mắt của Tiền đại phu, Hoắc Tinh Lam đúng lúc bước , phụ họa theo:
"Lưu đại phu đúng lắm, chính là thôn Sơn Bắc, những ngày qua tận mắt chứng kiến sự đổi của cả nhà bọn họ.
Tiền bạc mượn của các nhà đều trả hết, những thứ cướp giật, trộm cắp lừa lọc như gạo mì, gà vịt, cá thịt, các loại sơn hào d.ư.ợ.c liệu, cũng đang dần dần trả , còn là hạng lưu manh vô như nữa.
Dựa việc họ thành tâm hối cải, chi bằng hãy cho họ thêm một cơ hội."
Trương lão gia liếc Tiền đại phu và Hoắc Tinh Lam.
Lời của tiểu cô nương qua thì như đang giúp nhà họ Hứa, nhưng thực chất là đang gieo rắc sự nghi ngờ lòng ông.
Thử nghĩ xem, ngay cả cái ăn bạc lẻ hàng ngày còn trộm cướp lừa gạt, thì cây d.ư.ợ.c liệu tay bọn họ thể là nguồn gốc chính đáng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-71-dang-gieo-rac-su-nghi-ngo-vao-long-ong-ay-day.html.]
Hứa Không Sơn đầu óc mờ mịt, nàng câu nào cũng là sự thật, nhưng lúc thì quả thật là ác độc.
Chẳng lẽ, Hoắc Tinh Lam vẫn còn ghi hận chuyện nhà ép mượn bạc?
Hay là chuyện từng đ.á.n.h nàng ?
Hay là...
Hứa Không Sơn định hỏi cho lẽ thì Hứa Duyệt Hy đ.ấ.m cánh tay một cái.
Mèo Dịch Truyện
Hắn lập tức ngậm miệng, sang Hứa Ngưng Vân, trơ mắt Duyệt Hy từ lưng ghế bước giữa chính sảnh.
Hoắc Tinh Lam liếc cô bé, rủ mắt xuống.
Nàng hề dối câu nào, hơn nữa câu nào cũng như đang nghĩ cho nhà Hứa Duyệt Hy.
Dù thật sự xảy chuyện gì thì cũng chẳng thể trách lên đầu nàng .
Hoắc Tinh Lam ngước Trương lão gia vẫn đang giữ vẻ mặt điềm tĩnh, mười lượng bạc , nàng nhất định .
Nhà Hứa Duyệt Hy hạng vô , kiếm tiền vất vả thế nào.
Cho dù cha che chở, nhà nàng nộp thuế các loại tạp thuế khác, nhưng tiền bạc thì tất nhiên càng nhiều càng .
Hứa Duyệt Hy đặt linh chi tay mấy vị đại phu của Trương phủ mới kiểm tra xong t.h.u.ố.c, đó đầu tươi tắn với Hoắc Tinh Lam:
"Đa tạ Hoắc tỷ tỷ giúp chúng . Nhắc đến chuyện bồi , cũng gửi lời cảm ơn tới Trương lão gia, Trương phu nhân và Trương quản gia.
Trước trong nhà thực sự túng quẫn, mấy ngày nổi một bữa cơm, để lấp đầy cái bụng, chuyện gì cũng qua, cũng chẳng gì mà dám thừa nhận."
Hoắc Tinh Lam và Tiền đại phu trao đổi ánh mắt, định lên tiếng.
Hứa Duyệt Hy lượt cúi hành lễ với Trương lão gia và Trương quản gia:
"Trước là do hiểu chuyện, đa tạ các vị thiện nhân của Trương phủ khoan dung độ lượng, chấp nhất chuyện vô lễ tham lam. Hứa Duyệt Hy ở đây, xin tạ ơn Trương lão gia và Trương phu nhân.
Quý phủ là những nhân từ phúc hậu, nhất định sẽ Bồ Tát phù hộ. Trương phu nhân định sẽ tai qua nạn khỏi, bình an khỏe mạnh; việc kinh doanh của Trương lão gia chắc chắn sẽ ngày càng phát đạt, vươn xa tới tận kinh thành, Tây Vực, tiếp tục giúp đỡ bà con lối xóm trấn Lâm Hải ."
Tiền đại phu liếc thần sắc của Trương lão gia, sắc mặt lập tức tối sầm , thấp giọng mắng một câu: " là mồm mép lanh lợi."
Những chuyện xa từng đều vạch trần, ba Hứa Duyệt Hy chẳng nên hổ thẹn còn mặt mũi nào mà nán Trương phủ, che mặt rời mới đúng ?
Sao mới vài câu mà bắt quàng họ, kết giao với Trương phủ ?
Da mặt cũng thật là dày!
Hèn gì cái trò hổ là gõ cửa từng nhà để giở quẻ ăn vạ!
Trương lão gia khẽ gật đầu, hiệu cho Hứa Duyệt Hy tìm chỗ xuống, đồng thời đầu một cái.
Trương quản gia lập tức tiến lên, khom thấp giọng kể những việc nhà họ Hứa từng .
Trương phủ ở trấn Lâm Hải cũng coi là chút danh tiếng, Hứa Duyệt Hy dám giở trò ăn vạ vì sợ đắc tội c.h.ế.t Trương phủ.
Những gì cô bé thể , chẳng qua là nhân lúc Trương phu nhân ngoài thành phát cháo từ thiện mỗi mùa xuân và mùa đông, vì xếp hàng nên dày mặt chen lên tận đầu hàng, đòi hết bát cháo đến bát cháo khác, gọi nhà họ Hứa tới cùng ăn.
Mãi cho đến khi cả nhà ăn no căng bụng, họ mới lưu luyến rời mà bỏ .
Người của Trương phủ ban đầu còn thấy nhà họ Hứa đáng thương, nên gọi cô bé sang một bên và cho thêm hai cái bánh bao.
Ai ngờ hằng năm nhà Hứa Duyệt Hy đều tới mấy , húp xong cháo loãng là chùi mép đòi Trương quản gia cho bánh bao, ăn xong bánh bao đòi thêm gạo mì, bạc trắng.
Nếu cho thì lăn đất ăn vạ, trì trệ việc phát cháo cứu tế.
Hơn nữa những dân khác thấy cũng bắt chước theo, điên cuồng gây chuyện, vài suýt chút nữa còn lão phu nhân và phu nhân thương.
Trương lão gia xong Hứa Duyệt Hy thêm một cái, ông thể nào liên tưởng nổi cô bé trắng trẻo, nụ bẽn lẽn với "đứa nhỏ hỗn xược" trong miệng Trương quản gia.
Ông lắc đầu nghĩ nhiều nữa, cao giọng hỏi mấy vị đại phu của Trương phủ: "Thế nào ?"
"Chuyện ..."
Đại phu Trương phủ định trả lời thì một tiểu sai vội vã chạy chính sảnh.