Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 68: Xem kìa, bị hố rồi phải không?

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:02:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Duyệt Hy ngừng , ngước khuôn mặt đỏ bừng vì hỏi Hứa Ngưng Vân: "A tỷ, ý của Tiền đại phu là linh chi mười năm nhà ông đều bán năm lạng bạc ?"

 

"Vậy chúng mua thêm mấy cây mới , ngã đau, đang cần linh chi để tẩm bổ thể đây."

 

Hứa Ngưng Vân vỗ vỗ vai , bình tĩnh về phía Tiền đại phu:

 

"Tiền đại phu, lời ông thấy chứ? Phiền ông bán cho chúng năm cây linh chi, loại năm lạng một cây và phẩm cấp tương đương cây linh chi trong tay đây."

 

Tiền đại phu cứng đờ mặt, định vài câu thoái thác, Hứa Ngưng Vân nghi ngờ nghiêng đầu:

 

Mèo Dịch Truyện

"Hay là , một Xuân Huy Đường lớn như mà đến vài cây linh chi cũng lấy ? Ồ... Vậy thì tại hôm nay ông tới đây , hóa là đến để nhập hàng."

 

"Thì , ông cứ năng t.ử tế, tăng thêm chút giá tiền, chúng cũng thể thương lượng tiếp."

 

" ông đến bức bách đủ đường, phá hỏng việc ăn của nhà , còn xô ngã thương. Hành vi như , so với đôi câu đối dán cửa quý y quán quả thực chẳng khớp nửa chữ!"

 

Tiền đại phu trừng mắt dữ tợn tên d.ư.ợ.c đồng, tiếp tục dây dưa với mấy đứa trẻ ranh nữa. Ông từ trong ống tay áo lấy mấy lạng bạc đưa tới, đồng thời thấp giọng giải thích với Trịnh Bộ đầu:

 

"Trịnh Bộ đầu, thật sự chúng đẩy con bé , nó cố tình ăn vạ đấy, ngài bắt Hứa Duyệt Hy..."

 

"Con bé mới bao nhiêu tuổi chứ? Còn dối, ăn vạ ?"

 

Tần Thiên hộ lạnh lùng quan sát nãy giờ, thấy Tiền đại phu chất vấn dồn dập chỉ bám chuyện khác để chống chế, duy nhất phản bác những chuyện ba đứa nhỏ , liền chúng hề dối.

 

Rõ ràng là Tiền đại phu gây sự, còn hối lộ Trịnh Bộ đầu để bắt vô tội, ông lập tức quát lên.

 

Câu dứt, động tác nhét bạc của Tiền đại phu khựng , hành động dùng vỏ đao gạt tay Tiền đại phu của Trịnh Bộ đầu cũng dừng .

 

Đám xung quanh đều lộ vẻ mặt khó mà diễn tả bằng lời.

 

Có thể chứ .

 

Có gì mà thể?

 

Hứa Duyệt Hy năm bốn tuổi phụ Hứa Trọng đưa đến trấn Lâm Hải, còn vững bắt đầu con đường ăn vạ chuyên nghiệp .

 

Ngặt nỗi vì tuổi nàng quá nhỏ, đám bộ khoái cũng chẳng .

 

Nàng xưng bá khắp trấn Lâm Hải gần hai năm nay, ai dám đắc tội.

 

Những mở cửa hàng buôn bán càng thắp hương bái Phật, mong Hứa Duyệt Hy đừng bao giờ tìm đến cửa.

 

Nhận thấy xung quanh đột nhiên im phăng phắc, Tần Thiên hộ đảo mắt quanh, khẽ ho khan một tiếng.

 

Trịnh Bộ đầu ghé sát tai thấp giọng giải thích: "Mấy đứa chính là gia đình Hứa Trọng mà từng nhắc tới, đứa nhỏ sáu tuổi chính là Hứa Duyệt Hy."

 

Khóe miệng Tần Thiên hộ giật giật, thắc mắc chằm chằm Hứa Duyệt Hy đang mỉm với .

 

Quả thực thể liên hệ cô bé trắng trẻo, đáng yêu mắt với "tiểu hỗn thế ma vương" trong lời đồn .

 

"Chuyện ... Trịnh Bộ đầu, ngươi xem nên xử lý thế nào."

 

Tiền đại phu sực tỉnh, định nhét bạc cho Trịnh Bộ đầu nữa thì vỏ đao đập mạnh mu bàn tay.

 

Một nén nhang , Hứa Duyệt Hy cầm mấy thang t.h.u.ố.c lên xe bò, vẫy vẫy tay chào Trịnh Bộ đầu và Tiền đại phu:

 

"Tiền đại phu, đa tạ t.h.u.ố.c của ông, còn trả cả tiền xe nữa. Ngày mai vẫn đến trấn bán đồ rừng, lúc nào rảnh ông đến chơi nhé!"

 

"Ông bỏ ba mươi lạng, nhất định sẽ khuyên tỷ tỷ bán linh chi cho ông!"

 

Tiền đại phu hừ lạnh một tiếng, như liếc Trịnh Bộ đầu một cái bỏ .

 

Trịnh Bộ đầu ngăn cản nữa, về nha môn báo cáo công việc, nhưng Tần Thiên hộ giữ hỏi kỹ về chuyện nhà họ Hứa.

 

Khi Tần Thiên hộ bàn giao công việc với Văn Thái – Thiên hộ của vệ sở quận bên cạnh, ông nhắc đến việc từng thăm dò nhà Hứa Trọng, và khẳng định điểm gì đáng nghi.

 

khi bộ khoái Ngô Dữ trong nha môn nhắc đến, ông dễ dàng theo lời Trịnh Bộ đầu mà cử điều tra kỹ thêm.

 

Hôm nay xem ba em Hứa Duyệt Hy quả thực chút... giống lời đồn.

 

Trịnh Bộ đầu khi tuần tra hội chùa hầu như ngày nào cũng gặp nhà Hứa Trọng, đối với họ coi như chút hiểu , liền bẩm báo rành mạch từng chuyện với Tần Thiên hộ.

 

Tần Thiên hộ ăn điểm tâm, trầm tư gật đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-68-xem-kia-bi-ho-roi-phai-khong.html.]

" như lời ngươi , nghèo đến mức ngay cả khăn tay cũng mà dùng."

 

Ông chú ý thấy, lúc ba em Hứa Duyệt Hy lau nước mắt đều dùng ống tay áo xám xịt.

 

Đối với họ mà , khăn tay từ vải vóc thượng hạng là vật phẩm quý giá, thể nào dễ dàng mất .

 

*

 

Trên suốt quãng đường xe bò về thôn Sơn Bắc, lão Lưu đ.á.n.h xe nhịn đầu hỏi:

 

"Đã xảy chuyện gì ? Sao trả tiền đồng thuê xe cho các cháu?"

 

Hứa Duyệt Hy sợ hớ nên cố tình chọn quen, chọn xong liền bắt Tiền đại phu trả tiền.

 

Khi hỏi, Hứa Duyệt Hy đang bàn với đại ca tối nay ăn món gì, đầu cũng ngoảnh mà đáp: "Ông bắt nạt , chúng cháu báo quan, Bộ đầu chủ cho chúng cháu đấy ạ."

 

Lão Lưu ba đứa trẻ, khẽ "suýt" một tiếng.

 

Vẫn còn dám bắt nạt mấy đứa nhà Hứa Duyệt Hy ?

 

Không ông lời khó , chứ trong ba đứa con của Hứa Trọng, may chỉ Hứa Ngưng Vân là dễ bắt nạt một chút, hai đứa còn đều chẳng hạng .

 

Xem kìa, ông hố ?

 

Hứa Ngưng Vân để tâm đến lão Lưu đang lắc đầu liên tục, cũng chẳng màng đến hai đứa em đang lầm bầm, nàng chuyên tâm kiểm kê đồ rừng.

 

Đều tại Tiền đại phu, lãng phí bao nhiêu thời gian.

 

Sáng nay gánh hai sọt đồ rừng trấn Lâm Hải, giờ vẫn còn thừa nửa sọt bán hết!

 

May mà đều là sơn tra rừng, về bảo phụ thành điểm tâm, mang sạp bánh áp chảo bán kèm .

 

Xe bò về tới thôn, ngang qua cánh đồng lớn ở đầu làng.

 

Hứa Duyệt Hy từ xa thấy Hứa Vọng Dã đang quẩy hai thùng gỗ, theo gia gia và đại bác bờ ruộng.

 

Nàng suy nghĩ một lát, vẫn quyết định đợi đến khi thông báo dán ở cổng thành mới cho Hứa Vọng Dã chuyện học vỡ lòng.

 

Hứa Không Sơn nhảy xuống xe bò, dặn lão Lưu đưa Ngưng Vân và Hy nhi đến tận cửa nhà tranh: "Sức cháu khỏe, cháu giúp gia gia, đại bác và đường một tay."

 

Bình thường bận rộn thấy thì thôi.

 

Hôm nay về sớm, tình cờ bắt gặp, thể tới giúp một tay.

 

Sau khi chào hai , Hứa Không Sơn ngó xung quanh một lát để tìm đường, sải bước lên bờ ruộng.

 

Chưa kịp đuổi theo gia gia và đại bác, một đứa nhỏ ngược chiều thấy sợ tới mức run b.ắ.n , theo bản năng đẩy hai thùng gỗ , ôm đầu thụp xuống.

 

Hứa Không Sơn thấy chút quen mắt, đây chẳng đứa nhỏ đụng ở bờ suối ?

 

Hình như là Cẩu Oa T.ử nhà họ Chu cạnh nhà thẩm Từ.

 

Hắn lười giải thích, nhảy xuống bờ ruộng lách qua nó, đuổi kịp Hứa lão hán đỡ lấy đòn gánh và thùng gỗ vai ông:

 

"Gia gia, để cháu."

 

Hứa lão hán định giằng nhưng đấu nổi sức với Hứa Không Sơn, tức giận cầm đòn gánh quất : "Cút cút cút, mau cút về cái ổ nát của ngươi , đừng ở đây vướng mắt !"

 

Hứa Không Sơn mặt dày, ngay mặt đại bác hỏi Hứa Vọng Dã: "Đi ? Đệ dẫn đường phía ."

 

Hứa Vọng Dã một cái, im lặng dẫn đường.

 

Hứa lão hán đảo mắt, chống nạnh mắng Hứa Không Sơn: "Đợi tam thúc ngươi về, sẽ trái đắng cho ngươi ăn!"

 

"Ơ? Tam thúc sắp về ạ? Đó đúng là chuyện mà."

 

Hứa đại bác khẽ ho một tiếng nhắc nhở: "Trước khi tam thúc ngươi rời làng đắp đê, chú lúc về sẽ cho ngươi và cha ngươi một trận tơi bời."

 

Ai bảo năm nay vốn dĩ đến lượt nhà Hứa Trọng lao dịch, nhưng Hứa Trọng chịu , khiến Hứa lão tam cho cả nhà bọn họ.

 

Nụ mặt Hứa Không Sơn đông cứng .

 

Ở ruộng lúa gần đó, Hoắc Tinh Lam đang cúi nhặt thóc, liền liếc Hứa Không Sơn với vẻ chán ghét.

 

 

Loading...